Khu tập thể của chúng tôi là một khối bê tông xám xịt, nhưng phía trên đỉnh đầu của nó lại là một thiên đường bị lãng quên. Đó là những mái nhà bằng phẳng, nơi bồn nước inox phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh và những dây phơi quần áo giăng mắc như những cánh buồm của một hạm đội viễn chinh. Đối với người lớn, mái nhà là nơi để sửa bồn nước bị rò rỉ hoặc để phơi phong những thứ cần nắng. Còn với tôi và thằng Hải "Còi", đó là boong tàu của một con tàu vũ trụ đang trôi dạt giữa đại dương không trung.
Để lên được mái nhà, chúng tôi phải trải qua một cuộc hành trình đầy gian nan: leo qua chiếc cầu thang sắt gỉ sét bám đầy màng nhện ở cuối hành lang tầng bốn, rồi lách mình qua một ô cửa sập hẹp đến mức chỉ cần béo thêm một cân nữa là thằng Hải sẽ bị kẹt lại vĩnh viễn.
"Mùi ơi, nhìn kìa! Cả thế giới thu nhỏ lại bằng một cái hộp diêm!" Hải "Còi" đứng sát mép tường bao, hét lên đầy phấn khích.
Từ đây, tôi thấy những con đường nhựa đen sì giống như những sợi ruy băng bị ai đó vứt vơ vẩn trên mặt đất. Những chiếc xe đạp chạy chậm rì như những con kiến đang tha mồi. Và quan trọng nhất, tôi thấy đầu của những người lớn. Ở dưới đất, họ cao lớn và uy quyền bao nhiêu, thì từ góc nhìn này, họ trông nhỏ bé và buồn cười bấy nhiêu. Cái đầu hói của ông tổ trưởng dân phố trông giống như một quả trứng luộc bị bóc dở, còn chiếc nón lá của bà bán xôi thì cứ nhấp nhô như một cây nấm di động.
"Mày có thấy họ trông thật tội nghiệp không?" Tôi ngồi bệt xuống lớp bê tông vẫn còn hầm hập hơi nóng của buổi trưa. "Họ cứ đi đi lại lại, cúi gằm mặt xuống đất, chẳng bao giờ chịu ngước lên nhìn xem bầu trời hôm nay có màu gì."
"Thì họ bận mà." Hải "Còi" nhún vai, nó đang bận rộn với việc phóng một chiếc máy bay giấy từ trên đỉnh cao xuống. "Bố tao bảo, người lớn phải nhìn xuống chân để không bị vấp ngã, còn trẻ con thì được quyền nhìn lên trời để... bị vấp ngã."
Chiếc máy bay giấy của Hải chao lượn một vòng đẹp mắt rồi bị gió cuốn bay vút đi xa, xa hơn cả hàng rào ngăn cách giữa khu tập thể và thế giới bên ngoài. Chúng tôi nhìn theo nó, lòng đầy nuối tiếc nhưng cũng đầy tự hào. Trên mái nhà này, chúng tôi không có giới hạn. Không có những bức tường vôi lở, không có những bài kiểm tra toán, chỉ có gió và những giấc mơ không hình thù rõ rệt.
"Này Mùi, mày có nghĩ sau này khi mình lớn, mình cũng sẽ trở thành những 'quả trứng luộc' đang hối hả chạy dưới kia không?" Hải bỗng nhiên hỏi một câu mang đầy tính dự báo thời tiết cho tương lai.
Tôi im lặng. Câu hỏi đó giống như một đám mây đen che mất mặt trời. Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, những ngón tay vẫn còn dính mực tím và những vết xước của trận đá bóng hôm qua. Liệu có một ngày, những ngón tay này sẽ chỉ biết cầm những tập hồ sơ dày cộm và những tờ hóa đơn thanh toán?
"Tao sẽ cố gắng để không quên cái cảm giác đứng trên này." Tôi nói chắc nịch. "Tao sẽ là một người lớn có cánh. Để thi thoảng, tao vẫn có thể bay lên đây mà không cần leo cầu thang sắt."
Chúng tôi ngồi đó, trên boong tàu bê tông, mặc cho gió thổi tung mái tóc khét mùi nắng. Chúng tôi kể cho nhau nghe về những hành tinh xa xôi, nơi trẻ con là người cai trị và người lớn là những sinh vật chỉ được phép nói "có" mỗi khi trẻ con đòi ăn kem. Chúng tôi xây dựng một vương quốc trong trí tưởng tượng, nơi những bồn nước inox là những pháo đài và những dây phơi quần áo là những tuyến đường sắt cao tốc xuyên quốc gia.
Đột nhiên, tiếng mẹ tôi vang lên từ phía dưới, xuyên qua các lớp sàn bê tông và vọng lên mái nhà như một lời triệu hồi từ thực tại:
"Mùi ơi! Xuống đi tắm rồi đi ngủ trưa! Đừng có leo trèo trên đấy nữa, ngã gãy cổ bây giờ!"
Tiếng gọi ấy như một mũi tên bắn trúng quả bóng bay ước mơ của chúng tôi. Chúng tôi nhìn nhau, thở dài đồng loạt. Người lớn luôn biết cách dập tắt những cuộc thám hiểm vĩ đại nhất bằng những lý do vô cùng hợp lý như "gãy cổ" hay "đi ngủ trưa".
"Đi thôi, thuyền trưởng Mùi. Con tàu vũ trụ của chúng mình hôm nay đến giờ tiếp nhiên liệu bằng giấc ngủ trưa rồi." Hải "Còi" tặc lưỡi.
Chúng tôi lồm cồm bò xuống, trở về với thế giới của những căn phòng chật hẹp và những quy tắc cũ kỹ. Nhưng khi bước chân xuống bậc thang cuối cùng, tôi vẫn cảm nhận được hơi nóng của mái nhà trên lòng bàn chân. Tôi biết rằng, dù tôi có đi tắm, có đi ngủ, hay có phải ngồi làm bài tập chính tả, thì trên kia vẫn có một boong tàu đang chờ đợi chúng tôi.
Người lớn có thể sở hữu cả khu tập thể, nhưng chúng tôi sở hữu bầu trời bên trên nó. Và đó là một bí mật mà chúng tôi sẽ không bao giờ tiết lộ cho bất kỳ "người lớn" nào, trừ khi họ cũng chịu leo lên cái cầu thang gỉ sét kia và dám nhìn thế giới từ một góc độ khác—góc độ của những kẻ lữ hành không sợ độ cao và cũng không sợ những ước mơ viển vông.
Hành trình trở về mặt đất luôn buồn hơn hành trình đi lên, nhưng ít nhất, chúng tôi đã mang theo một chút bụi của bầu trời trong túi quần. Đó là thứ quyền năng giúp chúng tôi chịu đựng được những giờ ngủ trưa dài dặc và những bài giảng khô khan của cô Nguyệt vào chiều nay.