Mỗi đứa trẻ trong khu tập thể chúng tôi đều có một "vùng lãnh thổ" bí mật, và đối với Hải "Còi", đó chính là gốc cây đa cổ thụ nằm ở rìa phía Tây của bãi đất trống. Cây đa ấy già đến mức không ai biết nó bao nhiêu tuổi, rễ phụ đâm xuống đất như những chiếc chân khổng lồ của một con quái vật hiền lành. Người lớn đi ngang qua thường kính cẩn cúi đầu vì sợ "ma đa", nhưng với chúng tôi, đó là chiếc rương kho báu vĩ đại nhất mà thiên nhiên ban tặng.
Một buổi chiều, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một góc trời, Hải "Còi" kéo tay tôi chạy xồng xộc ra gốc đa. Mặt nó hớt hải, mồ hôi nhễ nhại nhưng đôi mắt thì rực sáng một cách kỳ lạ.
"Mùi, mày phải xem cái này! Tao vừa tìm thấy một kho báu thực sự. Không phải nắp chai, cũng không phải bi ve đâu!"
Tôi tò mò đi theo nó. Hải quỳ xuống, dùng hai bàn tay bé xíu bới lớp lá khô dày cộm dưới một hốc rễ to tướng. Sau một hồi hì hục, nó lôi ra một chiếc hộp sắt bọc trong túi nilon đã mục nát. Chiếc hộp rỉ sét, nắp hộp bị móp méo nhưng vẫn còn giữ được vẻ ngoài oai phong của một hộp bánh quy ngoại quốc thời xưa.
"Mở ra đi!" Tôi thúc giục, tim đập thình thịch như thể sắp chứng kiến vàng bạc châu báu hiện hình.
Hải cẩn thận mở nắp. Bên trong không có vàng, cũng chẳng có kim cương. Chỉ có một chiếc kèn harmonica bằng nhựa đã sứt mẻ, một vài quân xe pháo mã bằng gỗ sơn màu đã bạc, và một xấp thư tay được buộc bằng sợi dây thun đã mủn ra từ lâu.
"Chỉ có thế này thôi à?" Tôi không giấu nổi vẻ thất vọng. "Tao tưởng mày đào được vàng của quân đội hay gì đó chứ."
Hải "Còi" nhìn tôi với ánh mắt thất vọng, cái vẻ mặt của một nhà khảo cổ học đang đối diện với một kẻ mù chữ về lịch sử.
"Mày chả hiểu gì cả, Mùi ạ. Vàng thì chỉ để mua gạo, nhưng những thứ này... chúng có 'linh hồn'. Mày nhìn chiếc kèn này xem, chắc chắn nó đã từng thổi lên những bản nhạc buồn nhất thế giới. Còn những quân cờ này, chúng đã tham gia vào bao nhiêu trận chiến lừng lẫy trong tưởng tượng của một đứa trẻ nào đó trước tụi mình?"
Tôi cầm quân Mã gỗ lên, cảm nhận sự nhẵn thín của nó dưới đầu ngón tay. Đột nhiên, tôi hiểu ý của Hải. Người lớn nhìn vào đây sẽ thấy rác rưởi, thấy những thứ phế liệu cần vứt bỏ để dọn dẹp không gian. Nhưng dưới lăng kính của chúng tôi, mỗi món đồ đều là một nhân chứng thời gian.
"Tại sao người ta lại chôn chúng ở đây hả Hải?"
"Có lẽ chủ nhân của chúng đã lớn lên." Hải bùi ngùi nói. "Mẹ tao bảo khi người ta lớn lên, người ta phải từ bỏ những 'thứ viển vông' để tập trung vào 'thực tế'. Có lẽ đứa trẻ đó đã chôn giấu tuổi thơ của mình ở đây để đi làm một người lớn nghiêm túc, biết lo toan và không còn thời gian để thổi kèn nhựa nữa."
Chúng tôi ngồi bệt xuống đất, giữa không gian u tịch của gốc đa già. Một nỗi buồn man mác len lỏi vào tâm trí tôi. Tôi chợt nghĩ đến cái ví rỗng của bố, đến những bài văn ước mơ của cô Nguyệt. Liệu sau này, tôi có phải chôn những viên bi ve của mình dưới gốc cây này không? Liệu tôi có phải từ bỏ "vương quốc Gầm Giường" để đi mua một chiếc máy giặt hay lo lắng về hóa đơn tiền điện?
"Tao sẽ không bao giờ lớn lên như thế đâu." Tôi dõng dạc tuyên bố. "Tao sẽ mang theo bi ve vào túi quần ngay cả khi tao tám mươi tuổi."
Hải "Còi" cười hố hố: "Lúc đó mày sẽ là một ông già dở hơi nhất thế giới. Nhưng mà kệ đi, tao sẽ làm ông già dở hơi thứ hai, chuyên đi nhặt nắp chai để đổi lấy nụ cười của mày."
Chúng tôi quyết định không mang "kho báu" về nhà. Bởi vì nhà là nơi của người lớn, nơi những thứ này sẽ bị coi là rác. Chúng tôi chôn lại chiếc hộp xuống hốc rễ cũ, nhưng lần này, chúng tôi bỏ thêm vào đó một viên bi màu đỏ của tôi và một chiếc nắp chai đẹp nhất của Hải.
"Để cho những đứa trẻ đời sau biết rằng, chúng mình đã từng ở đây, và chúng mình đã rất giàu có." Hải thì thầm.
Trên đường về, tôi nhìn thấy bố đang lúi húi sửa chiếc quạt máy hỏng. Bố cau mày, mồ hôi nhễ nhại, miệng càu nhàu về việc đồ đạc dạo này hay hỏng hóc. Tôi chợt muốn hỏi bố xem ngày xưa bố có chôn cái gì dưới gốc cây nào không. Nhưng rồi tôi lại thôi. Có lẽ bố đã quên mất vị trí của cái cây đó từ lâu rồi.
Người lớn thật đáng thương. Họ mất quá nhiều thời gian để xây dựng tương lai mà vô tình đánh mất đi những kho báu nằm ngay dưới chân mình. Họ đuổi theo những giá trị có thể đếm được bằng con số, mà quên mất rằng giá trị thực sự đôi khi chỉ là một chiếc kèn nhựa sứt mẻ mang theo giai điệu của những giấc mơ.
Chiều ấy, tôi ăn cơm ngon hơn hẳn. Không phải vì món sườn xào, mà vì tôi biết mình đang sở hữu một kho báu bí mật. Một kho báu mà không một tên trộm nào có thể lấy mất, vì chúng không biết nhìn bằng đôi mắt của một đứa trẻ tám tuổi.