MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Nắng CũChương 6: Ngày chủ nhật dài bằng một thế kỷ

Mùa Nắng Cũ

Chương 6: Ngày chủ nhật dài bằng một thế kỷ

1,309 từ · ~7 phút đọc

Trong từ điển của người lớn, chủ nhật là "ngày nghỉ". Nhưng trong thế giới của tôi, chủ nhật là một khái niệm thời gian kỳ lạ, co giãn một cách vô lý và thường mang một màu sắc xám xịt của sự tẻ nhạt.

Buổi sáng chủ nhật thường bắt đầu bằng một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Không có tiếng trống trường, không có tiếng mẹ hò hét giục đi học. Mọi thứ cứ chậm chạp trôi qua như một con ốc sên đang bò trên lá chuối. Bố tôi sẽ cầm tờ báo đọc đi đọc lại những tin tức mà tôi cam đoan là bố đã biết từ tối qua trên tivi. Mẹ tôi thì bắt đầu công cuộc "tổng vệ sinh" – một hoạt động mà theo tôi là tàn nhẫn nhất đối với những món đồ chơi của trẻ con.

"Mùi! Dọn cái đống rác này đi! Sao con toàn tha những thứ bẩn thỉu này về nhà thế?" Mẹ chỉ vào bộ sưu tập nắp chai và những mảnh thủy tinh mài mòn của tôi.

"Đấy không phải rác mẹ ơi! Đó là tiền tệ của vương quốc Gầm Giường đấy!" tôi yếu ớt phản kháng.

Nhưng người lớn không tin vào vương quốc Gầm Giường. Họ chỉ tin vào những thứ sạch sẽ và có công dụng rõ ràng. Thế là một phần "tài sản" của tôi bị tống khứ vào thùng rác trong sự tiếc nuối vô hạn. Đó là khởi đầu của một ngày chủ nhật dài dằng dặc.

Khoảng mười giờ sáng, cái nóng bắt đầu bốc lên từ mặt đường nhựa. Gió cũng lười biếng chẳng buồn thổi. Tôi nằm lăn ra sàn nhà đá hoa mát lạnh, nhìn lên trần nhà và bắt đầu đếm những hạt bụi li ti đang bay lơ lửng trong nắng. Một hạt, hai hạt... đến hạt thứ một trăm thì tôi thấy mình sắp biến thành một hạt bụi luôn rồi.

Tại sao thời gian ở trường trôi nhanh thế (nhất là trong giờ ra chơi), mà thời gian ở nhà vào ngày chủ nhật lại giống như bị ai đó đổ keo vào thế này?

Tôi bước ra hiên nhà, nhìn sang nhà thằng Hải "Còi". Nhà nó đóng cửa im lìm. Có lẽ nó đã bị bố mẹ tha đi thăm họ hàng – một hoạt động tra tấn khác mà người lớn thường dành cho trẻ em vào ngày nghỉ. Đi thăm một ông bác mà mình chẳng nhớ mặt, ngồi im trên ghế sofa và nghe người lớn hỏi những câu kinh điển: "Cháu học lớp mấy rồi?", "Có được học sinh giỏi không?". Nếu bạn trả lời "có", họ sẽ bảo "phải cố gắng hơn nữa". Nếu bạn trả lời "không", họ sẽ nhìn bạn như thể bạn vừa làm một việc gì đó cực kỳ tồi tệ.

Chủ nhật là ngày mà tôi nhận ra mình cô đơn giữa thế giới của người lớn. Họ có những cuộc trò chuyện dài bất tận về giá cả, về chính trị, về việc nhà nọ nhà kia vừa mua cái tủ lạnh mới. Họ không để ý rằng có một đứa trẻ đang ngồi bó gối bên cạnh, cố gắng tìm một sự kết nối nào đó nhưng bất lực.

Tôi quyết định đi tìm con Tủn. Con Tủn đang ngồi trước sân nhà nó, nhặt rau muống giúp mẹ. Trông nó có vẻ cũng chẳng vui vẻ gì hơn tôi.

"Tủn ơi, chơi đồ hàng không?" Tôi đứng bên ngoài hàng rào, hỏi nhỏ.

Tủn nhìn tôi, tiếng thở dài của nó nghe còn nặng nề hơn tiếng thở dài của bố tôi lúc mất ví: "Mẹ tao bắt phải nhặt xong chỗ rau này mới được đi chơi. Mà mẹ bảo con gái là phải học nữ công gia chánh, lớn lên mới lấy được chồng tốt."

Lại là cái điệp khúc "lớn lên". Tại sao chúng tôi không thể sống cho bây giờ? Tại sao mỗi hành động hiện tại của chúng tôi đều phải là bước chuẩn bị cho một tương lai xa xôi nào đó mà chính chúng tôi cũng chưa hình dung ra?

"Để tao giúp một tay." Tôi bước vào sân, ngồi xuống cạnh Tủn. Hai đứa chúng tôi bắt đầu ngắt lá rau muống.

"Này Mùi, mày có thấy ngày chủ nhật nó... dài không?" Tủn hỏi, tay vẫn thoăn thoắt.

"Dài bằng một thế kỷ ấy chứ. Tao thấy như tao đã già đi thêm mấy tuổi từ lúc sáng đến giờ."

Tủn bật cười: "Mẹ tao bảo khi nào mình thấy buồn chán, nghĩa là tâm hồn mình đang bị mốc. Phải tìm cái gì đó để phơi nắng cho nó khô đi."

Tôi nhìn lên trời. Nắng gắt thế này, chắc chắn tâm hồn tôi sẽ không bị mốc được, nhưng nó đang bị "cháy nắng" vì sự tẻ nhạt.

Chúng tôi ngồi nhặt rau, thỉnh thoảng nói vài câu bâng quơ về con mèo mướp nhà bà ngoại hay về cái cặp sách mới của thằng Tí "Sún". Dần dần, tôi thấy thời gian không còn đứng yên nữa. Nó bắt đầu chuyển động chậm chạp theo nhịp tay ngắt rau của chúng tôi.

Hóa ra, sự tẻ nhạt không đáng sợ bằng việc phải đối mặt với nó một mình. Khi có hai đứa trẻ cùng ngồi than thở về một ngày chủ nhật dài, thì cái ngày chủ nhật đó bỗng nhiên trở thành một kỷ niệm. Chúng tôi dùng sự buồn chán của mình để dệt nên một sợi dây liên kết.

Đến chiều, khi ánh nắng đã dịu và những đám mây bắt đầu nhuốm màu tím thẫm, bố mẹ tôi bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Tiếng dao thớt, tiếng dầu mỡ sôi sùng sục, mùi thức ăn thơm lừng tỏa ra khắp xóm. Ngày chủ nhật sắp kết thúc.

Lúc này, một cảm giác lạ lùng lại ập đến: sự nuối tiếc.

Vừa mới lúc sáng tôi còn mong cho ngày này qua thật nhanh, vậy mà khi nó sắp hết, tôi lại thấy hụt hẫng. Vì ngày mai sẽ là thứ hai, sẽ là tiếng trống trường, sẽ là những bài kiểm tra và những quy tắc nghiêm ngặt. Ngày chủ nhật, dù có tẻ nhạt đến đâu, vẫn là ngày chúng tôi được quyền "buồn chán". Mà sự buồn chán, suy cho cùng, cũng là một phần của tự do.

Tôi đứng dưới gốc cây bàng, nhìn bóng mình đổ dài trên mặt đất. Tôi nhận ra rằng người lớn cũng có những "ngày chủ nhật dài" của riêng họ. Có những lúc họ ngồi thẫn thờ nhìn vào khoảng không, không phải vì họ đang suy nghĩ về việc kiếm tiền, mà vì họ cũng đang cảm thấy cuộc đời mình đang trôi qua quá chậm hoặc quá nhanh mà họ không thể kiểm soát.

"Mùi ơi, vào ăn cơm rồi chuẩn bị bài vở mai đi học!" Mẹ gọi.

Tôi bước vào nhà, lòng thầm nhủ: Tạm biệt nhé, thế kỷ của tôi. Một tuần nữa tôi mới gặp lại bạn.

Ngày chủ nhật là một nốt lặng trong bản nhạc cuộc đời. Nó có thể buồn, có thể dài, nhưng nếu không có nốt lặng đó, bản nhạc sẽ trở nên dồn dập và mệt mỏi biết bao. Tôi bỗng thấy yêu cái sự tẻ nhạt của ngày chủ nhật, vì ít nhất, nó cho tôi thời gian để nhận ra rằng mình đang sống, đang lớn lên và đang cảm nhận được sự hiện diện của thời gian rõ rệt nhất.

Tối đó, tôi đi ngủ sớm hơn thường lệ. Trong giấc mơ, tôi thấy mình bay trên một chiếc đồng hồ khổng lồ mà kim giờ và kim phút đều làm bằng kẹo bông gòn. Ở đó, không có chủ nhật, cũng không có thứ hai. Chỉ có sự vĩnh cửu của những niềm vui không tên.