MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Nắng CũChương 9: Thế giới trong một cái lỗ hổng

Mùa Nắng Cũ

Chương 9: Thế giới trong một cái lỗ hổng

1,297 từ · ~7 phút đọc

Bức tường bao quanh khu tập thể của chúng tôi không chỉ là một ranh giới bằng gạch vôi lở loét, mà trong tâm trí tôi, nó là giới hạn tận cùng của vũ trụ. Phía bên này là những dãy nhà vàng ố, là tiếng mẹ gọi cơm, là mùi dầu mỡ và những bài học thuộc lòng chán ngắt. Còn phía bên kia? Đó là một ẩn số vĩ đại mà người lớn luôn cảnh báo chúng tôi bằng những từ ngữ đầy tính đe dọa như "ngoài đường ngoài chợ", "phức tạp" hay "nguy hiểm".

Tuy nhiên, mọi bí mật của vũ trụ đều có một kẽ hở. Và kẽ hở của khu tập thể chúng tôi là một cái lỗ hổng nằm khuất sau bụi chuối già, nơi ba viên gạch đã bị rơi ra từ đời thuở nào.

Tôi, thằng Hải "Còi" và con Tủn thường xuyên tụ tập ở đó. Chúng tôi gọi đó là "Cửa sổ nhìn ra thế giới". Mỗi lần ghé mắt vào cái lỗ hổng nhỏ xíu ấy, tôi thấy một thực tại hoàn toàn khác. Đó là một con phố tấp nập với những chiếc xe đạp thồ chở đầy hoa, những người bán kẹo kéo với tiếng còi "te tte" vui tai, và cả những người hành khất ngồi lặng lẽ dưới gốc xà cừ.

"Mùi ơi, mày thấy gì không?" Thằng Hải "Còi" huých vai tôi, nó đang sốt ruột chờ đến lượt được "nhìn ra thế giới".

"Tao thấy một bà lão bán tò he. Có một con gà trống bằng bột màu đỏ rực, trông nó oai phong hơn cả con gà thật nhà bà ngoại tao." Tôi thì thầm, mắt vẫn không rời khỏi lỗ hổng.

"Cho tao xem với! Tao muốn xem có anh Lâm xóm trên đang chở con nào đi chơi không." Con Tủn chen vào, nó luôn có những mối quan tâm rất thực tế và đôi khi mang tính cạnh tranh cao độ.

Nhìn qua cái lỗ hổng đó, tôi nhận ra một sự thật: thế giới người lớn thực ra rất rộng lớn và không hề tuân theo những quy tắc của mẹ tôi. Ở đó, người ta có thể ăn kem vào buổi sáng, có thể cười nói rôm rả với những người lạ, và dường như chẳng ai quan tâm đến việc bộ quần áo mình đang mặc có bị lấm bùn hay không.

"Tại sao người lớn lại bắt mình ở trong này nhỉ?" Hải "Còi" đặt câu hỏi sau khi đã thỏa mãn cái nhìn của mình. "Ngoài kia vui thế cơ mà."

"Vì họ sợ chúng mình bị... nhiễm bẩn." Con Tủn trả lời, giọng nó ra vẻ hiểu biết. "Mẹ tao bảo thế giới bên ngoài đầy rẫy những cám dỗ. Cám dỗ là những thứ trông rất đẹp nhưng lại làm mình hư đi."

Tôi nhìn lại cái lỗ hổng. Con gà trống tò he đỏ rực kia là cám dỗ ư? Tiếng còi kẹo kéo kia là cám dỗ ư? Nếu cái đẹp và niềm vui bị đánh đồng với sự hư hỏng, thì chẳng lẽ sự ngoan ngoãn đồng nghĩa với việc sống trong một thế giới tẻ nhạt không màu sắc?

Đột nhiên, từ phía bên kia lỗ hổng, một đôi mắt khác xuất hiện. Đó là đôi mắt của một đứa trẻ trần trụi, tóc tai bù xù và mặt mũi lấm lem hơn cả chúng tôi. Nó nhìn vào lỗ hổng, rồi nó cười, để lộ hàm răng sún chẳng kém gì thằng Hải.

"Ê, mấy đứa trong kia đang làm gì đấy?" Đứa trẻ bên kia hỏi, giọng nó khàn khàn nhưng đầy vẻ tự do.

Ba đứa chúng tôi giật mình lùi lại. Sự tiếp xúc đầu tiên với "thế giới bên ngoài" diễn ra nhanh hơn chúng tôi tưởng.

"Tụi tao đang... quan sát." Tôi lấy lại bình tĩnh, cố dùng từ ngữ oai nhất có thể.

"Quan sát cái gì? Trong đó có gì vui không? Có cây dâm bụt nào có nhị ngọt không?" Đứa trẻ hỏi tiếp, tay nó thò qua lỗ hổng, chìa ra một viên kẹo gừng bọc trong giấy bóng kính đã nhăn nheo. "Ăn không? Tao vừa xin được của bà bán chè."

Chúng tôi nhìn viên kẹo như nhìn một vật thể lạ từ hành tinh khác. Đó là "cám dỗ" trong truyền thuyết mà người lớn vẫn nói chăng? Viên kẹo gừng bình thường, nhưng qua cái lỗ hổng của bức tường bao quanh, nó bỗng mang một giá trị thần thánh.

Thằng Hải "Còi" là đứa can đảm nhất, nó cầm lấy viên kẹo, bẻ làm ba phần. Chúng tôi ăn thử. Vị cay nồng của gừng hòa quyện với vị ngọt lịm của đường đen. Ngon đến mức tôi thấy cái lỗ hổng kia dường như mở rộng ra, nuốt chửng cả ba đứa vào một chiều không gian mới.

"Ngon quá! Mày tên là gì?" Hải hỏi.

"Tao không có tên thật, người ta gọi tao là Thằng Đen. Tao ở dưới gầm cầu."

Cuộc đối thoại qua cái lỗ hổng kéo dài suốt cả buổi chiều. Thằng Đen kể cho chúng tôi nghe về những cuộc phiêu lưu dưới gầm cầu, về cách nó bắt cá dưới sông và cách nó "mượn" những quả bàng chín của cây hàng xóm. Thế giới của nó không có bảng điểm, không có những bài văn mẫu về ước mơ, chỉ có sự sinh tồn và những niềm vui hoang dã.

Tôi nhận ra rằng, chúng tôi sống trong một cái hộp đẹp đẽ nhưng chật chội, còn Thằng Đen sống trong một vũ trụ lộn xộn nhưng tự do. Người lớn xây tường để bảo vệ chúng tôi, nhưng vô tình họ cũng giam cầm sự tò mò của chúng tôi. Họ sợ chúng tôi lấm bẩn, nhưng lại không biết rằng chính những vết bẩn của sự trải nghiệm mới là thứ làm nên một con người thực thụ.

Khi nắng tắt, Thằng Đen phải đi làm nhiệm vụ của nó—nhặt những vỏ chai nhựa dọc con phố. Trước khi đi, nó còn nhắn nhủ: "Mai tao lại qua, tao sẽ mang cho tụi mày xem một con chuồn chuồn ngô to bằng bàn tay."

Chúng tôi trở về nhà với một bí mật lớn lao. Bữa cơm tối hôm đó, tôi nhìn bức tường phòng khách, nơi treo đầy những bằng khen "Cháu ngoan Bác Hồ" và "Học sinh tiên tiến". Tôi thấy chúng thật khô khan so với viên kẹo gừng và câu chuyện về gầm cầu của Thằng Đen.

"Mùi, sao hôm nay con ăn cơm cứ nhìn vào tường thế?" Mẹ tôi hỏi.

"Con đang nghĩ... tại sao người ta phải xây tường ạ?"

Mẹ tôi dừng đũa, nhìn tôi với vẻ khó hiểu: "Để trộm không vào được, và để con không chạy ra ngoài đường bị xe tông chứ sao. Hỏi vớ vẩn."

Tôi im lặng cúi đầu ăn tiếp. Người lớn luôn có những lý do rất thực dụng và đúng đắn. Nhưng họ không hiểu rằng, một đứa trẻ không chỉ cần sự an toàn, nó còn cần cả những lỗ hổng. Những lỗ hổng để nhìn thấy thế giới, để gặp gỡ những "Thằng Đen" của cuộc đời, và để nhận ra rằng ngoài kia vẫn còn những vị ngọt cay của kẹo gừng mà không sách giáo khoa nào dạy được.

Thế giới trong một cái lỗ hổng có thể nhỏ bé, nhưng nó là cửa ngõ để tâm hồn chúng tôi không bị đông cứng trong sự bao bọc quá mức. Tôi thầm cảm ơn ba viên gạch đã rơi ra, vì nhờ chúng, tôi biết rằng bức tường kia không phải là tận cùng của vũ trụ, mà chỉ là điểm bắt đầu của một cuộc hành trình khám phá đầy mê hoặc.