MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Ngói MớiChương 10

Mùa Ngói Mới

Chương 10

932 từ · ~5 phút đọc

Sau dư vị ngọt ngào của đêm phá cỗ trăng rằm, làng tôi rơi vào những ngày nắng hanh hao của kỳ chớm thu. Gió heo may bắt đầu lướt nhẹ trên những ngọn tre, làm những tàu lá dừa xào xạc một thứ âm thanh khô khốc nhưng vui tai. Ở quê tôi, dừa không trồng thành rừng như xứ xở trong Nam, nhưng nhà nào cũng có một vài cây đứng kiêu hãnh bên bờ ao hay cạnh lối vào cổng. Với người lớn, dừa là nước giải khát, là cùi kho thịt; nhưng với lũ trẻ chúng tôi, dừa là một "kho nguyên liệu" để chế tác ra những món đồ trang sức quý giá nhất trần đời.

Thằng Đen chính là "nghệ nhân" bậc thầy trong việc tết lá dừa. Một buổi chiều, khi hai đứa đang ngồi vắt vẻo trên cầu ao, nó lôi từ trong túi quần ra một nắm lá dừa non, loại lá có màu xanh nhạt pha chút sắc vàng, còn mềm và dẻo dai vô cùng.

"Nhìn này Cuội, hôm nay tao sẽ dạy mày cách tết con cào cào và chiếc nhẫn 'kim cương' tặng cái Tí." – Thằng Đen hất hàm, vẻ mặt đầy bí hiểm.

Tôi chăm chú quan sát đôi bàn tay chai sần nhưng cực kỳ linh hoạt của nó. Đầu tiên, nó dùng móng tay tách bỏ phần gân lá cứng ở giữa, chỉ để lại hai dải lá mỏng manh. Đôi tay nó thoăn thoắt đan chéo, gài lóng mốt, lóng đôi một cách nhịp nhàng. Chỉ trong chớp mắt, từ những dải lá đơn sơ, một con cào cào với cái bụng thon dài và đôi râu cong vút hiện ra. Thằng Đen khéo léo gài thêm một cọng gân dừa vào giữa, làm con cào cào có thể "nhảy" bần bật mỗi khi ta rung nhẹ đôi tay.

Tôi bắt đầu học theo, nhưng mọi chuyện chẳng dễ dàng như tôi tưởng. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm liềm và ném bi của tôi cứ luống cuống. Những dải lá dừa trong tay tôi như muốn trêu ngươi, chúng cứ tuột ra hoặc bị tôi siết quá mạnh đến nỗi rách nát.

"Mày phải nương tay thôi Cuội ạ. Lá dừa cũng như con gái ấy, phải nhẹ nhàng thì nó mới chịu nghe lời." – Thằng Đen vừa cười vừa chỉnh lại tay cho tôi.

Hì hục suốt cả buổi chiều, cuối cùng tôi cũng tự tay hoàn thành được một món đồ "đặc biệt": Chiếc nhẫn lá dừa. Tôi đã tỉ mỉ tết phần mặt nhẫn thành hình một bông hoa bốn cánh nhỏ xíu, còn phần vòng nhẫn được thắt nút khéo léo để có thể nới lỏng tùy ý. Nhìn thành quả lấp lánh dưới ánh nắng chiều, tôi chợt thấy lòng mình rộn ràng một nỗi niềm khó tả. Tôi muốn tặng nó cho cái Tí, nhưng lại thấy thẹn thùng, cái cảm giác bẽn lẽn của một cậu nhóc lần đầu biết quan tâm đến một người bạn khác giới.

Chiều muộn, khi cái Tí đi chăn bò về ngang qua lối ngõ nhà tôi. Nó mặc chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc vai, đôi má ửng hồng vì nắng. Tôi đứng nép sau gốc dừa, tim đập thình thịch như trống trận.

"Tí... Tí ơi!" – Tôi gọi khẽ.

Cái Tí dừng lại, ngơ ngác nhìn quanh. Tôi bước ra, tay giấu nhẹm món quà sau lưng. "Gì đấy Cuội? Lại bày trò trêu tớ à?" – Nó nheo mắt nghi ngờ.

"Không... không có. Cái này... tặng Tí này." – Tôi chìa chiếc nhẫn lá dừa ra, mặt đỏ bừng như gạch nung.

Cái Tí nhìn chiếc nhẫn, đôi mắt nó mở to rồi chợt sáng rực lên. Nó không cầm lấy ngay mà cứ đứng nhìn, nụ cười dần lan tỏa trên khuôn mặt bầu bĩnh. "Cuội tự làm à? Đẹp thế! Cứ như nhẫn vàng thật ấy."

Tôi lí nhí gật đầu. Cái Tí đưa bàn tay nhỏ xíu ra, tôi run run xỏ chiếc nhẫn vào ngón tay áp út của nó. Chiếc nhẫn màu xanh nhạt nổi bật trên làn da hơi rám nắng của cái Tí. Nó đưa tay lên ngắm nghía, xoay đi xoay lại dưới ánh hoàng hôn, trông hạnh phúc đến lạ lùng.

"Cảm ơn Cuội nhé! Tớ sẽ đeo nó đến khi nào lá khô thì thôi."

Nói rồi, nó cười giòn tan, vung vẩy bàn tay rồi tiếp tục lùa bò về phía cuối làng. Tôi đứng nhìn theo bóng nó mờ dần trong sương chiều, cảm thấy mình như vừa lập được một chiến công vĩ đại. Hóa ra, niềm vui không nhất thiết phải đến từ những món quà đắt tiền mua ở phố thị. Niềm vui đôi khi chỉ là một nhành lá ven đường, được gởi gắm vào đó tất cả sự chân thành và đôi chút khéo léo của tuổi thơ.

Tối hôm đó, tôi ngồi ngoài hiên nhìn lên những tàu dừa đang khẽ đung đưa trong gió. Tôi chợt nhận ra rằng, những kỹ nghệ tết lá, những chiếc nhẫn đơn sơ ấy chính là sợi dây vô hình buộc chặt chúng tôi lại với nhau. Chúng tôi lớn lên cùng với màu xanh của lá, vị ngọt của nước dừa và cả những rung động đầu đời thanh khiết như giọt sương mai.

Ngày mai lá dừa sẽ khô, màu xanh sẽ biến thành màu rơm úa, nhưng ký ức về buổi chiều tặng nhẫn chắc chắn sẽ còn xanh mãi trong ngăn kéo bí mật của trái tim tôi.