MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMưa Rào Và Nắng ẤmChương 1: KHỞI ĐẦU CỦA MỘT ĐỊNH MỆNH DUY NHẤT

Mưa Rào Và Nắng Ấm

Chương 1: KHỞI ĐẦU CỦA MỘT ĐỊNH MỆNH DUY NHẤT

1,959 từ · ~10 phút đọc

Trong tâm thức của Giang Triệt, những ký ức đầu đời không bắt đầu bằng những món đồ chơi hay những trang sách, mà nó bắt đầu bằng bóng lưng của một cậu bé lớn hơn mình hai tuổi. Tại một thành phố mô phỏng yên bình, nơi những dãy nhà tập thể san sát nhau với những mảng tường vàng ố và giàn hoa giấy đỏ rực rỡ, hai gia đình họ Thẩm và họ Giang đã sống cạnh nhau từ trước khi hai đứa trẻ ra đời. Giang Triệt là một đứa trẻ sinh thiếu tháng, từ nhỏ đã ốm yếu, làn da trắng xanh xao và tính cách vô cùng trầm lặng. Ngược lại, Thẩm Diệc Tu ngay từ khi còn là một cậu nhóc tiểu học đã mang trong mình năng lượng rực rỡ của mặt trời mùa hạ.

Sự gắn kết của họ bắt đầu từ một buổi chiều mưa phùn, khi Giang Triệt mới lên năm còn Diệc Tu lên bảy. Vì cha mẹ bận rộn công tác, Giang Triệt thường xuyên bị gửi sang nhà họ Thẩm. Cậu nhóc nhỏ xíu ngồi co ro trên chiếc ghế sofa rộng lớn, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ lạc lõng nhìn thế giới xa lạ xung quanh. Chính lúc đó, Thẩm Diệc Tu đi học về, quẳng chiếc cặp sách sang một bên rồi chạy nhào tới chỗ cậu. Anh không hề tỏ ra khó chịu vì có một "cục nợ" trong nhà, mà ngược lại, anh đưa đôi bàn tay ấm áp nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Giang Triệt, dõng dạc tuyên bố.

"Sau này anh sẽ làm đại ca của em. Ai bắt nạt em, cứ gọi tên Thẩm Diệc Tu, anh sẽ bảo vệ em cả đời."

Lời tuyên bố ngây ngô của một đứa trẻ bảy tuổi tưởng chừng chỉ là gió thoảng mây bay, nhưng Thẩm Diệc Tu đã dùng mười mấy năm sau đó để thực hiện nó một cách triệt để. Suốt những năm tháng tiểu học và trung học cơ sở, nơi nào có Giang Triệt, nơi đó chắc chắn có Thẩm Diệc Tu. Anh chính là người xách cặp cho cậu mỗi khi tan trường, là người sẽ đứng ra chặn đứng những trò đùa tai quái của đám bạn cùng lứa khi chúng trêu chọc vẻ ngoài thư sinh của Giang Triệt. Sự cưng chiều của Diệc Tu dành cho Giang Triệt dường như đã trở thành một loại bản năng, một thói quen ăn sâu vào máu thịt mà không cần bất cứ lý do nào.

Mối quan hệ giữa hai người luôn duy trì ở mức độ hòa thuận đến kỳ lạ. Họ chưa bao giờ cãi vã lớn tiếng, vì chỉ cần Giang Triệt hơi nhíu mày, Thẩm Diệc Tu sẽ ngay lập tức nhượng bộ. Ngược lại, Giang Triệt dù tính tình nội tâm nhưng lại vô cùng thấu hiểu và quan tâm đến Diệc Tu. Cậu biết anh thích ăn món gì, biết anh thường thức khuya để luyện vẽ nên sáng nào cũng chuẩn bị sẵn một hộp sữa ấm đặt vào giỏ xe của anh. Sự dịu dàng của Giang Triệt như một sợi dây lụa mềm mại, quấn quýt lấy trái tim mạnh mẽ của Diệc Tu, khiến anh không cách nào rời bỏ.

Khi Thẩm Diệc Tu bước vào năm lớp mười hai, còn Giang Triệt học lớp mười, sự quan tâm của Diệc Tu dành cho cậu càng trở nên đặc biệt hơn. Bất chấp áp lực thi cử đè nặng, anh vẫn dành thời gian mỗi tối để sang nhà kèm Giang Triệt học bài. Trong căn phòng nhỏ thoảng mùi hương nhài, ánh đèn bàn vàng nhạt chiếu xuống hai bóng hình kề sát bên nhau. Diệc Tu thỉnh thoảng sẽ dùng bút chì gõ nhẹ lên đầu Giang Triệt khi cậu làm sai một bài toán, nhưng hành động đó không hề mang tính trách phạt, mà chứa đầy sự sủng ái không giấu giếm.

"Tiểu Triệt, em mà cứ học hành lơ đãng thế này thì sau này làm sao thi vào cùng trường đại học với anh được?"

Giang Triệt cúi đầu, che đi đôi gò má hơi ửng hồng. Cậu lí nhí đáp.

"Thì em vẫn đang cố gắng đây thôi. Tại bài này khó quá mà."

Thẩm Diệc Tu bật cười, tiếng cười trầm thấp vang lên trong không gian tĩnh mịch của đêm muộn. Anh đưa tay xoa loạn mái tóc mềm mại của Giang Triệt, ánh mắt nhìn cậu chan chứa một loại tình cảm đã vượt xa mức bạn bè hay anh em đơn thuần.

"Được rồi, không mắng em nữa. Em muốn vào trường nào, anh sẽ thi vào trường đó trước để đợi em. Chỉ cần em muốn, Thẩm Diệc Tu này sẽ dọn đường sẵn cho em đi."

Sự cưng chiều ấy đôi khi khiến những người bạn xung quanh cũng phải cảm thấy kinh ngạc. Có lần, một cậu bạn trong đội bóng rổ của Diệc Tu trêu đùa hỏi.

"Này Diệc Tu, cậu đối với thằng nhóc nhà bên đó tốt quá mức rồi đấy. Cứ như thể cậu đang nuôi vợ nhỏ không bằng."

Lúc đó, Thẩm Diệc Tu không hề tức giận, anh chỉ khẽ nhướng mày, nhìn về phía Giang Triệt đang đứng đợi mình ở phía xa với chai nước trên tay, rồi thản nhiên đáp.

"Vợ nhỏ thì đã sao? Tôi nuôi cậu ấy từ lúc còn bé xíu, không tốt với cậu ấy thì tốt với ai?"

Câu nói nửa đùa nửa thật ấy khiến Giang Triệt – người tình cờ nghe được – cảm thấy trái tim mình như vừa lỗi nhịp. Cậu bắt đầu nhận ra, sự lệ thuộc của mình vào anh không chỉ là thói quen của một đứa em trai nhỏ, mà là sự rung động sâu sắc của một tâm hồn đã sớm bị người kia chiếm trọn. Giang Triệt yêu cái cách Diệc Tu luôn đứng về phía mình vô điều kiện, yêu cái cách anh gọi tên cậu mỗi buổi sáng, và yêu cả sự bao bọc có phần cực đoan của anh.

Thành phố mô phỏng vào mùa đông mang một nét đẹp u buồn nhưng cũng đầy ấm áp bởi những tình cảm chân thành. Thẩm Diệc Tu luôn là người chủ động sưởi ấm đôi tay lạnh giá của Giang Triệt trong túi áo khoác của mình mỗi khi hai người đi bộ về nhà. Anh sẽ càu nhàu về việc cậu không chịu mặc thêm áo, nhưng sau đó lại lẳng lặng cởi khăn quàng cổ của mình để quấn lên cổ cậu. Những hành động nhỏ nhặt ấy tích tụ lại theo năm tháng, tạo nên một bức tường vững chãi che chở cho Giang Triệt khỏi mọi giông bão cuộc đời.

Sự hòa thuận của hai người không chỉ dừng lại ở tình cảm cá nhân mà còn nhận được sự ủng hộ thầm lặng từ gia đình. Mẹ của Diệc Tu thường xuyên nói đùa rằng nếu sau này Giang Triệt không thể tìm được ai chăm sóc tốt hơn, thì cứ về làm con dâu nhà họ Thẩm. Những lời nói ấy tưởng chừng vô tình nhưng lại gieo vào lòng hai chàng trai trẻ những hạt mầm về một tương lai chung lối.

Thế nhưng, Giang Triệt vốn dĩ là người nhạy cảm. Cậu hiểu rằng Thẩm Diệc Tu quá rực rỡ, quá tài năng, anh giống như một con đại bàng khao khát bầu trời rộng lớn, còn cậu chỉ là một nhành cỏ dại thích sự bình yên. Có những lúc ngồi ngắm Diệc Tu tập trung vẽ tranh, cậu thầm nghĩ, liệu sau này khi anh bay xa hơn, đến với những chân trời hào nhoáng hơn, liệu anh có còn nhớ đến một Giang Triệt lặng lẽ ở nơi này hay không? Nỗi lo sợ mơ hồ ấy luôn lẩn khuất trong những suy nghĩ của cậu, dù hiện tại Diệc Tu vẫn đang dành cho cậu mọi sự ưu ái nhất.

Đáp lại những lo âu thầm kín đó, Thẩm Diệc Tu dường như luôn biết cách để khiến Giang Triệt an tâm. Anh chưa bao giờ để cậu cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau. Mỗi khi có một thành tựu mới, người đầu tiên anh muốn chia sẻ luôn là cậu. Mỗi khi có một nỗi buồn, người anh muốn tìm đến để tựa đầu cũng chỉ có cậu. Sự tin tưởng tuyệt đối mà họ dành cho nhau chính là nền tảng vững chắc nhất cho một tình yêu thanh xuân chớm nở.

Năm Thẩm Diệc Tu thi đại học, anh đã đỗ vào Viện Mỹ thuật danh tiếng của thành phố với số điểm thủ khoa. Ngày nhận giấy báo nhập học, người anh ôm lấy đầu tiên không phải cha mẹ, mà là Giang Triệt. Anh bế bổng cậu lên, xoay vài vòng giữa sân khu tập thể cũ, dưới sự chứng kiến của bao nhiêu hàng xóm.

"Tiểu Triệt, anh làm được rồi! Anh sẽ ở lại thành phố này, đợi em thêm hai năm nữa. Chúng ta sẽ không bao giờ phải xa nhau."

Giang Triệt vòng tay ôm cổ anh, cảm nhận hơi thở nóng hổi và nhịp tim đập mạnh của người đàn ông mình yêu. Cậu mỉm cười, nước mắt hạnh phúc chực trào. Lúc đó, cậu tin rằng chỉ cần có Thẩm Diệc Tu ở bên, thế gian này dù có khắc nghiệt đến đâu cũng trở nên dịu dàng.

Hai năm sau đó trôi qua trong sự bình lặng và ngọt ngào. Thẩm Diệc Tu dù đã là sinh viên đại học nhưng cuối tuần nào cũng về nhà để đưa đón Giang Triệt đi học thêm. Mối quan hệ của họ ngày càng trở nên khăng khít, ranh giới giữa tình anh em và tình yêu đã mờ nhạt đến mức chỉ cần một mồi lửa nhỏ là sẽ bùng cháy. Thẩm Diệc Tu vẫn cưng chiều Giang Triệt như một thói quen không thể bỏ, anh mua cho cậu những cuốn sách hiếm, những bộ quần áo ấm, và luôn dành cho cậu vị trí ưu tiên nhất trong mọi kế hoạch của mình.

Giang Triệt cũng lớn dần lên, trở thành một chàng thiếu niên với vẻ ngoài thanh tú, mang theo hơi thở của một sinh viên khoa Văn học tương lai. Cậu càng hiểu chuyện, càng dịu dàng thì Thẩm Diệc Tu lại càng không muốn buông tay. Sự hòa thuận tuyệt đối của họ khiến cho bất cứ ai nhìn vào cũng phải thầm ngưỡng mộ. Không có cãi vã, không có hiểu lầm, chỉ có sự bao dung và che chở xuyên suốt mười mấy năm thanh xuân.

Hình ảnh hai chàng trai đứng dưới gốc cây ngô đồng già của khu tập thể, khi Giang Triệt chính thức nhận được giấy báo trúng tuyển vào Đại học Tổng hợp – ngôi trường nằm đối diện với Viện Mỹ thuật của Thẩm Diệc Tu. Một trang mới của cuộc đời đang mở ra, hứa hẹn những năm tháng đại học rực rỡ và nồng nhiệt nhất của tình yêu đôi lứa. Họ đâu biết rằng, chính tại nơi phồn hoa đô hội kia, tình cảm mười mấy năm trời của họ sẽ phải đối mặt với những thử thách nghiệt ngã nhất.

Nhưng đó là chuyện của tương lai. Còn hiện tại, trong mắt họ chỉ có nhau, và bầu trời thanh xuân vẫn đang mang một màu xanh hy vọng thuần khiết nhất. Tình yêu thanh mai trúc mã, từ sự hòa thuận của thuở ấu thơ, nay đã sẵn sàng để bùng nổ thành những rung động mãnh liệt của tuổi trưởng thành.