MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMưa Rào Và Nắng ẤmChương 2: RUNG CẢM ĐẦU ĐỜI VÀ LỜI TỰ TÌNH DƯỚI ÁNH SAO

Mưa Rào Và Nắng Ấm

Chương 2: RUNG CẢM ĐẦU ĐỜI VÀ LỜI TỰ TÌNH DƯỚI ÁNH SAO

2,492 từ · ~13 phút đọc

Mùa hè năm ấy, thành phố mô phỏng dường như khoác lên mình một lớp áo rực rỡ và nồng nàn hơn bao giờ hết. Sau khi Giang Triệt chính thức nhận được giấy báo nhập học của Đại học Tổng hợp, bầu không khí trong căn hộ nhỏ của hai gia đình tại khu tập thể cũ luôn ngập tràn niềm vui. Thế nhưng, đối với Thẩm Diệc Tu và Giang Triệt, niềm vui ấy còn đi kèm với một sự xốn xang khó tả, một loại áp lực vô hình nhưng ngọt ngào đang đè nặng lên lồng ngực. Họ không còn là những đứa trẻ chạy nhảy ngoài sân xi măng, cũng chẳng còn là hai nam sinh trung học vô tư lự. Đứng trước ngưỡng cửa của sự trưởng thành, tình cảm tích tụ qua mười mấy năm trời giống như một bình rượu quý đã đến ngày khai tâm, nồng đượm và khiến người ta say đắm chỉ bằng một ánh nhìn.

Để chúc mừng Giang Triệt, Thẩm Diệc Tu đã lên kế hoạch cho một chuyến đi chơi riêng của hai người tại vùng ngoại ô, nơi có những ngọn đồi thoai thoải và một hồ nước trong vắt như gương. Anh mượn chiếc xe máy cũ của cha, tự tay chuẩn bị lều trại, đồ ăn và không quên mang theo bộ màu vẽ của mình. Giang Triệt ngồi phía sau xe, đôi bàn tay nhỏ nhắn bám chặt vào vạt áo khoác của Diệc Tu, cảm nhận hơi ấm từ tấm lưng rộng của anh truyền qua lớp vải mỏng. Gió mùa hè thổi lồng lộng qua tai, mang theo hương vị của cỏ dại và cả mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc trên người Diệc Tu. Khoảnh khắc ấy, Giang Triệt chợt ước rằng con đường này cứ kéo dài mãi mãi, để cậu có thể đường đường chính chính dựa vào anh mà không cần phải lo nghĩ về bất cứ điều gì.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây, họ đã dựng xong lều bên bờ hồ. Thẩm Diệc Tu nhóm một đống lửa nhỏ, ánh lửa bập bùng phản chiếu trong đôi mắt sáng rực của anh. Giang Triệt ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát từng động tác dứt khoát và mạnh mẽ của người yêu thương. Phải, trong thâm tâm cậu từ lâu đã gọi anh bằng cái tên ấy, một danh xưng chưa bao giờ dám thốt ra thành lời nhưng lại chiếm trọn mọi ngóc ngách trong tâm hồn. Cậu yêu cách anh luôn chu đáo chuẩn bị mọi thứ cho mình, yêu cách anh nhìn cậu với sự bao dung vô bờ bến.

"Tiểu Triệt, em đang nghĩ gì mà thẩn thờ thế? Hay là đói rồi?"

Thẩm Diệc Tu vừa nói vừa đưa cho cậu một xiên thịt nướng thơm phức. Giang Triệt giật mình, khẽ lắc đầu, đón lấy xiên thịt từ tay anh.

"Em chỉ đang nghĩ, sau này khi lên đại học, anh chắc chắn sẽ rất bận. Anh giỏi giang như vậy, lại còn đẹp trai, chắc chắn sẽ có nhiều người vây quanh lắm. Lúc đó anh còn thời gian để đưa người em thương đi chơi thế này không?"

Câu nói nửa đùa nửa thật của Giang Triệt khiến động tác của Diệc Tu khựng lại. Anh nhìn cậu, trong ánh mắt thoáng qua một chút ngạc nhiên rồi nhanh chóng thay thế bằng sự dịu dàng đến nao lòng. Anh buông xiên thịt xuống, nhích lại gần chỗ Giang Triệt, khoảng cách giữa hai người giờ đây gần đến mức có thể nghe thấy nhịp tim của đối phương đang đập dồn dập.

"Giang Triệt, em nhìn thẳng vào mắt anh này. Mười mấy năm qua, anh đã bao giờ để em phải đứng sau một ai hay một việc gì chưa? Với anh, em không chỉ là người em trai lớn lên cùng nhau, mà em chính là người anh thương nhất, là lý do duy nhất để anh nỗ lực mỗi ngày. Đại học hay bất cứ nơi nào khác cũng không thể thay đổi được điều đó. Anh hứa với người yêu anh, dù thế giới ngoài kia có rực rỡ đến đâu, trong mắt anh chỉ có duy nhất hình bóng của em mà thôi."

Hơi thở của Giang Triệt như ngừng trệ. Đây không phải là lần đầu tiên Diệc Tu nói những lời bảo bọc, nhưng đây là lần đầu tiên anh công khai thừa nhận vị trí của cậu bằng những danh xưng thân mật như vậy. Trái tim cậu như vỡ tung trong hạnh phúc, nỗi lo âu bấy lâu nay bỗng chốc tan biến như làn khói mỏng trước gió. Cậu nghẹn ngào, đôi mắt phủ một lớp màng nước lấp lánh dưới ánh lửa.

"Anh nói thật chứ? Anh sẽ không bao giờ cảm thấy em là gánh nặng hay phiền phức sao? Em vừa nhút nhát, lại chẳng có tài cán gì nổi bật..."

Thẩm Diệc Tu không để cậu nói hết câu, anh đưa tay lên nhẹ nhàng che môi cậu lại. Đầu ngón tay anh ấm áp, mang theo một chút thô ráp của việc cầm cọ vẽ lâu ngày.

"Đừng bao giờ nói về người yêu anh như thế nữa. Trong mắt anh, Tiểu Triệt là người tuyệt vời nhất. Em có tâm hồn của một nhà văn, có sự dịu dàng mà không ai có được. Anh mới là người sợ mình không đủ tốt để giữ em lại bên mình đây này. Vậy nên, từ giờ trở đi, chúng ta đừng trốn tránh nữa có được không? Anh muốn được gọi em là người yêu em, muốn được nắm tay em đi dưới ánh mặt trời, muốn cả thế giới biết rằng Thẩm Diệc Tu này chỉ thuộc về một mình Giang Triệt."

Giang Triệt không kìm được nữa, cậu gật đầu liên tục, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Cậu chủ động nhào vào lòng Diệc Tu, vòng tay ôm chặt lấy cổ anh. Diệc Tu cũng siết chặt vòng tay, vùi mặt vào hõm cổ cậu, hít hà mùi hương thanh khiết của người mình thương. Dưới bầu trời đầy sao của vùng ngoại ô, hai trái tim đã chính thức hòa chung một nhịp đập, đánh dấu sự khởi đầu của một tình yêu nóng n ấm và đầy hứa hẹn.

Đó là một đêm không ngủ đối với cả hai. Họ ngồi bên nhau trước đống lửa đã tàn, nói đủ thứ chuyện trên đời, từ những kỷ niệm nhặt nhạnh thời thơ bé đến những dự định cho tương lai. Thẩm Diệc Tu kể cho cậu nghe về căn hộ nhỏ mà anh đã bí mật tìm kiếm gần trường đại học của cả hai, nơi họ có thể cùng nhau xây dựng một tổ ấm riêng tư. Anh muốn tự tay trang trí phòng cho cậu, muốn mỗi buổi sáng đều được đánh thức người yêu anh bằng một nụ hôn. Sự cưng chiều của Diệc Tu không còn là trách nhiệm của một người anh trai nữa, mà nó đã thăng hoa thành sự sủng ái vô bờ bến của một người đàn ông dành cho người bạn đời của mình.

Những ngày sau đó, cả khu tập thể dường như đều nhận thấy sự thay đổi trong mối quan hệ của họ, dù hai người vẫn cố gắng giữ ý tứ trước mặt người lớn. Ánh mắt họ nhìn nhau tình tứ hơn, những cái chạm tay vô tình cũng mang theo sự rung động mãnh liệt. Thẩm Diệc Tu dường như muốn bù đắp cho tất cả những năm tháng giấu kín tình cảm, anh công khai đưa đón Giang Triệt đi mua sắm đồ dùng cho cuộc sống sinh viên, không ngần ngại giúp cậu xách đồ hay che ô cho cậu giữa trời nắng gắt.

"Anh không cần phải làm tất cả mọi thứ thế này đâu, em tự làm được mà."

Giang Triệt khẽ nhắc khi thấy Diệc Tu đang cặm cụi sắp xếp từng cuốn sách vào thùng carton cho cậu. Diệc Tu quay lại nhìn cậu, nở một nụ cười rạng rỡ, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng ánh mắt lại ngập tràn hạnh phúc.

"Chăm sóc người yêu anh là đặc quyền của anh. Em chỉ cần đứng đó, mỉm cười và cổ vũ cho anh là đủ rồi. Anh muốn Tiểu Triệt của anh lúc nào cũng được thảnh thơi, mọi việc nặng nhọc cứ để anh lo."

Sự nuông chiều ấy khiến Giang Triệt cảm thấy mình giống như báu vật quý giá nhất thế gian. Cậu biết ơn định mệnh đã mang Diệc Tu đến bên mình, biết ơn sự kiên trì và bao dung của anh suốt bao năm qua. Cậu dành thời gian để viết những dòng nhật ký đầy mật ngọt, ghi lại từng cử chỉ, từng lời nói của người yêu mình như muốn lưu giữ mãi mãi khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ này.

Ngày họ chính thức chuyển vào căn hộ nhỏ, nắng vàng như rót mật xuống những tán lá cây bên đường. Căn hộ nằm ở tầng cao của một tòa nhà cũ nhưng có cửa sổ lớn hướng ra phía công viên xanh mướt. Thẩm Diệc Tu đã dành cả tuần trước đó để dọn dẹp và sơn lại tường theo màu xanh nhạt mà Giang Triệt yêu thích. Khi cánh cửa khép lại, ngăn cách với thế giới ồn ào bên ngoài, Diệc Tu kéo Giang Triệt vào lòng, đặt lên trán cậu một nụ hôn thật sâu.

"Chào mừng người yêu em về nhà. Từ nay về sau, đây sẽ là giang sơn của riêng hai chúng ta."

Giang Triệt tựa đầu vào ngực anh, cảm nhận hơi ấm và sự bình yên tuyệt đối. Cậu khẽ đáp, giọng nói chứa chan tình cảm.

"Cảm ơn người yêu anh đã cho em một mái ấm tuyệt vời thế này. Em sẽ cố gắng chăm sóc anh thật tốt, để anh không bao giờ thấy hối hận vì đã chọn em."

Cuộc sống sinh viên bắt đầu với bao điều mới lạ nhưng cũng đầy ắp tiếng cười. Sáng sáng, họ cùng nhau đi bộ ra bến xe buýt, Diệc Tu sẽ tiễn Giang Triệt đến cổng trường rồi mới quay về trường mình. Buổi trưa, nếu không quá bận, họ lại hẹn nhau ở một quán cơm nhỏ giữa hai trường. Thẩm Diệc Tu luôn là người chọn những món ngon nhất cho người yêu anh, cẩn thận nhặt bỏ những cọng hành hay những thứ mà Giang Triệt không thích. Những cử chỉ quan tâm vụn vặt ấy lại chính là sợi dây liên kết bền chặt nhất, khiến tình yêu của họ ngày càng trở nên nồng nàn và vui tươi.

Tại Viện Mỹ thuật, Thẩm Diệc Tu nhanh chóng nổi bật với tài năng xuất chúng, nhưng anh luôn giữ khoảng cách với mọi người xung quanh, trái tim anh đã sớm đóng cửa để dành chỗ cho một người duy nhất. Mỗi khi có bạn bè rủ rê đi tụ tập, câu trả lời của anh luôn là:

"Tôi phải về nấu cơm cho người yêu tôi rồi, cậu ấy đang đợi ở nhà."

Sự thẳng thắn và chân thành của anh khiến nhiều người ngưỡng mộ, nhưng cũng có những ánh mắt tò mò và đố kỵ bắt đầu xuất hiện. Tuy nhiên, ở giai đoạn này, Thẩm Diệc Tu hoàn toàn phớt lờ tất cả. Trong mắt anh, chỉ có những bài luận văn học của Giang Triệt, những bữa cơm ấm cúng và những buổi tối hai người cùng nhau tựa vai trên sofa xem phim.

Giang Triệt cũng thích nghi rất nhanh với môi trường mới. Sự cổ vũ của Diệc Tu giúp cậu tự tin hơn trong các buổi thảo luận trên lớp. Cậu bắt đầu viết những tản văn về tình yêu, về người anh trai của khu tập thể năm nào giờ đã trở thành người yêu thương nhất đời mình. Những trang viết của cậu thấm đẫm sự dịu dàng và lòng biết ơn, phản ánh đúng bản chất của mối quan hệ hòa thuận, ấm áp mà họ đã dày công xây đắp.

Mùa học kỳ đầu tiên trôi qua trong sự ngọt ngào đến lịm người. Họ cùng nhau trải qua kỳ thi cuối kỳ, cùng nhau đón những cơn mưa đầu đông của thành phố mô phỏng. Thẩm Diệc Tu mua cho Giang Triệt một chiếc khăn len đỏ rực, tự tay quấn lên cổ cậu giữa sân trường trước bao ánh nhìn của sinh viên.

"Người yêu em phải giữ ấm cho kỹ, đừng để bị ốm anh xót lắm."

Giang Triệt đỏ mặt, nhưng lại cảm thấy trái tim mình ấm áp hơn bất cứ lúc nào. Tình yêu của họ lúc này giống như một đóa hoa đang độ rực rỡ nhất, không một vết gợn, không một nỗi lo. Họ tin rằng chỉ cần nắm tay nhau thế này, họ có thể đi đến tận cùng thế giới.

Thế nhưng, vòng quay của định mệnh vốn dĩ không bao giờ dừng lại ở sự tĩnh lặng. Năm thứ nhất đại học kết thúc trong sự viên mãn, mở đầu cho kỳ nghỉ hè thứ hai của đời sinh viên. Đây chính là lúc những yếu tố ngoại cảnh bắt đầu tác động vào tâm lý của Thẩm Diệc Tu. Sự thành công quá sớm trong một vài cuộc thi vẽ quy mô lớn khiến cái tôi của anh bắt đầu lớn dần. Anh bắt đầu nhận được nhiều lời mời cộng tác từ những nhóm sinh viên có sức ảnh hưởng, những người có lối sống phóng khoáng và có phần ngông cuồng.

Trong một buổi triển lãm cuối năm của khoa, Thẩm Diệc Tu vô tình gặp lại một nhóm bạn cũ và họ đã giới thiệu anh với Lâm Hạ – một nữ sinh nổi tiếng xinh đẹp và sắc sảo của khoa Thiết kế thời trang. Lâm Hạ nhìn Diệc Tu với ánh mắt đầy toan tính, cô ta nhận thấy ở anh không chỉ là tài năng mà còn là một sức hút mãnh liệt của một người đàn ông trưởng thành. Tuy nhiên, lúc này Diệc Tu vẫn chỉ lịch sự gật đầu chào hỏi rồi nhanh chóng bước đến bên cạnh Giang Triệt đang đứng đợi mình ở góc phòng triển lãm.

"Người yêu em đợi lâu không? Chúng ta về thôi, anh muốn ăn món mì em nấu rồi."

Giang Triệt mỉm cười, nắm lấy tay anh. Cậu không hề hay biết rằng, ánh mắt của Lâm Hạ phía sau lưng họ đang híp lại một cách đáng sợ. Một sự đe dọa thầm lặng bắt đầu nhen nhóm, nhưng trong không gian đầy mật ngọt của hai người, nó dường như vẫn còn quá xa vời.