MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMưa Rào Và Nắng ẤmChương 3

Mưa Rào Và Nắng Ấm

Chương 3

2,436 từ · ~13 phút đọc

Tháng đầu tiên của cuộc sống sinh viên trôi qua một cách êm đềm như một bản nhạc không lời, chậm rãi và đầy những nốt nhạc trong trẻo. Căn hộ nhỏ nằm trên tầng tư của một tòa nhà cũ đã thực sự trở thành thiên đường riêng tư của hai người. Ở nơi này, không còn những ánh mắt tò mò của những người hàng xóm lâu năm trong khu tập thể, không còn những tiếng gọi nhắc nhở giờ giấc của cha mẹ. Chỉ có Thẩm Diệc Tu, Giang Triệt và một bầu không khí đặc quánh sự cưng chiều mà Diệc Tu dành cho người anh thương.

Mỗi buổi sáng tại thành phố mô phỏng thường bắt đầu bằng những tia nắng nhạt màu xuyên qua lớp rèm cửa mỏng bằng voan trắng. Thẩm Diệc Tu luôn là người thức dậy trước. Dù tối hôm trước có thức khuya đến mấy để hoàn thành những phác thảo cho môn bố cục, anh vẫn giữ thói quen thức dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng. Anh thích cảm giác đứng trong gian bếp nhỏ, nhìn bóng dáng Giang Triệt vẫn còn cuộn tròn trong chăn như một chú mèo nhỏ lười biếng. Đó là khoảng thời gian Diệc Tu cảm thấy lòng mình bình yên nhất, một sự bình yên mà anh thề rằng sẽ bảo vệ bằng mọi giá.

Sáng hôm ấy, Diệc Tu chuẩn bị món bánh mì áp chảo cùng trứng ốp la – món ăn đơn giản nhưng lại là món Giang Triệt thích nhất vào mùa thu. Tiếng xèo xèo của bơ trên chảo nóng hòa cùng mùi thơm của bánh mì nướng lan tỏa khắp căn phòng. Anh khẽ tiến về phía giường, ngồi xuống mép đệm, đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc mái hơi rối của người yêu anh.

“Tiểu Triệt, dậy thôi em. Sắp đến giờ xe buýt chạy rồi.”

Giang Triệt khẽ cựa mình, đôi mắt vẫn còn dính chặt vào nhau vì cơn buồn ngủ chưa tan. Cậu vươn tay ra, vô thức nắm lấy vạt áo của Diệc Tu, giọng nói ngáy ngủ chứa đầy sự ỷ lại.

“Cho người em thương nằm thêm năm phút nữa thôi được không? Anh sưởi ấm cho em đi, sáng nay hơi lạnh.”

Thẩm Diệc Tu bật cười, một nụ cười cưng chiều đến tận cùng. Anh không nỡ thúc giục, liền nằm xuống cạnh cậu, kéo cả người Giang Triệt vào lòng, bao bọc cậu trong vòng tay rộng lớn và ấm áp. Anh hít hà mùi hương xà phòng thanh khiết trên cổ áo cậu, khẽ thì thầm.

“Được, mười phút cũng được. Chỉ cần người yêu anh thấy thoải mái, anh nguyện làm gối ôm cho em cả đời.”

Giang Triệt mỉm cười mãn nguyện, cậu vùi mặt vào ngực anh, nghe nhịp tim đập đều đặn của người yêu mình. Sự hòa thuận và thấu hiểu giữa họ đã đạt đến mức không cần lời nói cũng có thể cảm nhận được đối phương đang nghĩ gì. Giang Triệt hiểu rõ, sự cưng chiều này của Diệc Tu không phải ngày một ngày hai, mà là sự bồi đắp từ suốt mười mấy năm thanh xuân. Cậu trân trọng nó, nâng niu nó như báu vật quý giá nhất.

Mười phút sau, cả hai mới thực sự rời khỏi giường. Bữa sáng diễn ra trong sự im lặng ngọt ngào, thỉnh thoảng Diệc Tu lại dùng khăn giấy lau đi vệt bơ dính trên khóe miệng Giang Triệt. Ánh mắt anh nhìn cậu lúc nào cũng nóng bỏng và chứa chan tình cảm, khiến Giang Triệt đôi khi vẫn cảm thấy ngượng ngùng dù họ đã ở bên nhau từ nhỏ.

“Hôm nay em có tiết văn học dân gian đúng không? Anh nghe nói giáo sư môn đó rất nghiêm khắc, đừng có ngủ gật trong lớp đấy nhé.”

Thẩm Diệc Tu vừa thắt lại khăn quàng cổ cho Giang Triệt vừa nhắc nhở. Giang Triệt khẽ chun mũi, tinh nghịch đáp lại.

“Người yêu anh lúc nào cũng coi em như trẻ con vậy. Em đã là sinh viên đại học rồi đấy nhé. Anh lo cho anh đi, nghe nói hôm nay khoa Mỹ thuật của anh có buổi thực tế ngoài trời, nhớ mang theo áo khoác dày, gió ngoài sông lạnh lắm.”

Diệc Tu vỗ nhẹ lên má cậu, ánh mắt đầy vẻ bảo bọc.

“Anh biết rồi. Chiều nay anh sẽ sang trường đón em, chúng ta cùng đi mua thêm vài chậu cây cảnh cho ban công nhé. Người yêu em nói muốn trồng hoa nhài mà, đúng không?”

Giang Triệt gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực lên vì vui sướng. Chỉ là một việc nhỏ như trồng cây hoa nhài, nhưng Diệc Tu luôn ghi nhớ mọi tâm nguyện nhỏ nhặt nhất của cậu.

Họ dắt tay nhau ra khỏi nhà, cùng bước xuống những bậc cầu thang đá mòn vẹt của tòa nhà cũ. Trên đường ra bến xe buýt, Thẩm Diệc Tu không lúc nào buông tay Giang Triệt. Anh luôn đi ở phía ngoài để che chắn cho cậu khỏi những dòng xe cộ qua lại. Sự quan tâm này đã trở thành bản năng, một thói quen ăn sâu vào máu thịt mà anh chưa bao giờ thấy mệt mỏi hay phiền toái.

Tại trường đại học, dù mỗi người ở một phân khu khác nhau, nhưng trái tim họ luôn hướng về nhau qua những dòng tin nhắn vụn vặt trong giờ giải lao. Giang Triệt kể cho anh nghe về một bài thơ hay vừa được học, Diệc Tu lại gửi cho cậu ảnh chụp một góc ký họa đẹp mà anh vừa vẽ xong. Những liên kết nhỏ nhoi ấy khiến khoảng cách vài cây số giữa hai trường như biến mất.

Buổi chiều hôm đó, thành phố mô phỏng đổ một cơn mưa rào bất chợt. Những hạt mưa lớn đập vào cửa kính lớp học, khiến không khí trở nên ẩm ướt và se lạnh. Giang Triệt đứng ở sảnh trường Đại học Tổng hợp, nhìn màn mưa trắng xóa với vẻ lo lắng. Cậu định rút điện thoại ra nhắn Diệc Tu đừng sang đón mình kẻo bị ướt, thì một bóng dáng quen thuộc đã xuất hiện từ phía xa.

Thẩm Diệc Tu cầm một chiếc ô lớn, che chắn cho mình giữa cơn mưa tầm tã. Anh chạy đến sảnh trường, hơi thở có chút dồn dập, mái tóc hơi ướt vì nước mưa hắt vào, nhưng gương mặt lại rạng rỡ khi nhìn thấy Giang Triệt.

“Người yêu em đợi có lâu không? May mà anh đến kịp trước khi mưa to hơn.”

Giang Triệt vội vàng lấy khăn tay lau đi những giọt nước mưa trên trán anh, giọng nói chứa đầy sự xót xa và yêu thương.

“Anh ngốc quá, mưa to thế này sao không đợi tạnh rồi hãy sang? Lỡ bị cảm thì người yêu anh biết làm sao?”

Diệc Tu nắm lấy bàn tay đang lau mặt cho mình, đặt lên đó một nụ hôn nhẹ nhàng. Ánh mắt anh tràn ngập sự si tình.

“Anh sợ người yêu anh đứng đây một mình sẽ thấy lạnh và cô đơn. Chỉ cần thấy em, mưa có to hơn nữa anh cũng chẳng thấy ngại.”

Dưới chiếc ô lớn màu xanh sẫm, hai bóng người nép sát vào nhau, bước đi chậm rãi giữa màn mưa. Thẩm Diệc Tu cố tình nghiêng hẳn chiếc ô về phía Giang Triệt, để mặc cho một bên vai áo của mình bị mưa thấm đẫm. Giang Triệt phát hiện ra, định đẩy chiếc ô về phía anh nhưng Diệc Tu đã ngăn lại bằng một cái ôm nhẹ ngang vai.

“Để anh che cho em. Người yêu anh sức khỏe yếu, bị ướt một chút là ốm ngay. Anh là đàn ông, chút mưa này có thấm tháp gì.”

Hành động nhỏ bé nhưng đầy sức nặng ấy khiến trái tim Giang Triệt rung động mãnh liệt. Cậu tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể người yêu truyền sang. Trong màn mưa lạnh lẽo của thành phố, chiếc ô ấy giống như một mái nhà di động, bảo vệ tình yêu của họ khỏi mọi tác động của thế giới bên ngoài.

Họ ghé vào một tiệm hoa nhỏ ở góc phố. Không gian tiệm hoa thơm ngát mùi đất ẩm và hương sắc của đủ loại cây cỏ. Thẩm Diệc Tu kiên nhẫn cùng Giang Triệt lựa chọn từng chậu hoa. Anh không hề tỏ ra nôn nóng dù quần áo vẫn còn hơi ẩm. Cuối cùng, họ chọn được hai chậu hoa nhài trắng muốt và một chậu dương xỉ xanh mướt.

“Về nhà thôi người yêu em, anh sẽ nấu súp gà cho em ấm bụng nhé.”

Trở về căn hộ, Diệc Tu ngay lập tức giục Giang Triệt đi tắm nước nóng để tránh bị cảm. Trong khi Giang Triệt ở trong phòng tắm, anh nhanh chóng thay bộ quần áo ướt và bắt đầu bận rộn trong bếp. Tiếng dao thớt lạch cạch hòa cùng tiếng súp sôi sùng sục tạo nên một không gian gia đình ấm cúng đến lạ kỳ.

Giang Triệt bước ra với mái tóc còn hơi ẩm, cậu nhìn thấy bóng lưng của Diệc Tu đang bận rộn bên bếp lửa, lòng bỗng trào dâng một cảm xúc khó tả. Cậu tiến lại gần, vòng tay ôm lấy thắt lưng anh từ phía sau, áp mặt vào tấm lưng rộng lớn ấy.

“Người yêu anh thật tốt. Em cảm thấy mình giống như đang nằm mơ vậy. Có phải chúng ta sẽ mãi mãi hạnh phúc như thế này không anh?”

Thẩm Diệc Tu dừng động tác tay, anh xoay người lại, nhẹ nhàng nâng cằm Giang Triệt lên để đối diện với ánh mắt mình. Anh nhìn thấy trong đôi mắt ấy sự tin tưởng tuyệt đối và cả một chút lo âu mơ hồ về tương lai. Anh đặt lên môi cậu một nụ hôn sâu, mang theo hương vị của sự cam kết vĩnh cửu.

“Không phải mơ đâu Tiểu Triệt. Đây là thực tại, và tương lai cũng sẽ như vậy. Anh sẽ dùng cả đời này để chứng minh cho người yêu anh thấy rằng, sự lựa chọn của em chưa bao giờ là sai lầm. Anh sẽ luôn là bến đỗ bình yên nhất cho em.”

Bữa tối hôm ấy, họ ngồi bên nhau trên ban công, nơi hai chậu hoa nhài vừa mới được đặt xuống. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, hương hoa nhài thoang thoảng trong gió đêm hòa quy quyện với vị ngọt của tình yêu mới chớm. Họ không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ nắm tay nhau, ngắm nhìn ánh đèn thành phố xa xa lấp lánh như những vì sao rụng xuống trần gian.

Mối quan hệ của họ trong giai đoạn này thực sự là một hình mẫu của sự hòa thuận. Không có bất cứ sự bất đồng nào, vì Thẩm Diệc Tu luôn đặt cảm xúc của Giang Triệt lên hàng đầu, còn Giang Triệt luôn dùng sự dịu dàng của mình để thấu hiểu và ủng hộ mọi đam mê của anh. Họ giống như hai mảnh ghép hoàn hảo, khớp nhau đến từng chi tiết nhỏ nhất.

Trong những buổi tối cuối tuần, Diệc Tu thường mang giá vẽ ra ban công. Anh thích vẽ Giang Triệt khi cậu đang chăm chú đọc sách dưới ánh đèn bàn. Trong những bức họa của anh, Giang Triệt không chỉ là một con người bằng xương bằng thịt, mà còn là một thiên thần mang lại ánh sáng cho cuộc đời anh.

“Người yêu anh nhìn này, bức này em thấy thế nào?”

Giang Triệt buông cuốn sách xuống, tiến lại gần bức vẽ. Cậu ngỡ ngàng khi thấy mình trong tranh hiện lên với một vẻ đẹp thanh thoát, tĩnh lặng nhưng đầy sức sống.

“Anh vẽ đẹp quá, nhưng em có xinh đến thế này đâu.”

Diệc Tu ôm lấy vai cậu, khẽ thì thầm bên tai.

“Trong mắt người yêu em, em còn đẹp hơn thế này gấp vạn lần. Bức tranh này chỉ ghi lại được một phần mười cái thần thái của em mà thôi.”

Tình yêu của họ cứ thế lớn dần lên theo từng ngày của năm thứ nhất đại học. Những kỷ niệm ngọt ngào tích tụ lại thành một bức tường kiên cố, khiến họ tin rằng không gì có thể chia lìa. Sự cưng chiều của Thẩm Diệc Tu dành cho Giang Triệt không chỉ là hành động, mà nó đã trở thành một hệ tư tưởng, một niềm tin cốt lõi trong con người anh. Anh muốn dành tặng những gì tốt đẹp nhất cho người yêu anh, muốn cậu mãi mãi là chàng thiếu niên ngây thơ và hạnh phúc như những ngày đầu.

Tại Viện Mỹ thuật, danh tiếng của Thẩm Diệc Tu ngày càng lan xa. Anh không chỉ học giỏi mà còn có những ý tưởng nghệ thuật táo bạo. Tuy nhiên, dù bận rộn đến đâu, anh vẫn luôn giữ lời hứa đón Giang Triệt sau mỗi giờ học. Sự trung thành và tình cảm sâu đậm của anh dành cho "vợ nhỏ" (cách bạn bè thường trêu đùa) đã trở thành một giai thoại đẹp trong trường.

Thế nhưng, chính sự hoàn hảo đến mức cực đoan ấy lại chính là mầm mống cho những bi kịch sau này. Khi một người đã quá quen với việc được nhận sự sủng ái và bao bọc, họ sẽ dễ dàng bị tổn thương khi thực tế không còn như ý. Và khi một người đã quá quen với việc đứng ở vị thế người bảo vệ, họ sẽ dễ dàng nảy sinh tâm lý tự phụ, cho rằng mình có thể kiểm soát được mọi thứ, kể cả những cám dỗ mới lạ của cuộc đời.

Nhưng lúc này, bão tố vẫn còn ở rất xa. Trong căn hộ nhỏ đầy hương hoa nhài, chỉ có tiếng cười nói vui tươi và những lời thề nguyện nồng ấm. Thẩm Diệc Tu và Giang Triệt vẫn đang đắm chìm trong giai đoạn nồng nhiệt nhất của tình yêu, nơi mà mỗi giây mỗi phút trôi qua đều mang vị ngọt lịm của mật đào.

Họ cùng nhau lên kế hoạch cho kỳ nghỉ đông sắp tới, về việc sẽ cùng nhau đi trượt tuyết ở vùng núi phía Bắc, về việc sẽ cùng nhau trang trí cây thông Noel đầu tiên trong căn hộ của mình. Mọi dự định đều rực rỡ và lấp lánh hy vọng.