MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMưa Rào Và Nắng ẤmChương 4: MÙA TUYẾT ĐẦU VÀ NHỮNG LỜI THỀ NGUYỆN TINH KHÔI

Mưa Rào Và Nắng Ấm

Chương 4: MÙA TUYẾT ĐẦU VÀ NHỮNG LỜI THỀ NGUYỆN TINH KHÔI

2,560 từ · ~13 phút đọc

Mùa đông năm nhất đại học tràn về thành phố mô phỏng bằng những cơn gió rít qua khe cửa và cái lạnh sắt se thấm vào từng lớp gạch của tòa nhà cũ. Đối với những sinh viên xa nhà, mùa đông thường mang theo nỗi cô đơn và sự lạnh lẽo, nhưng đối với Thẩm Diệc Tu và Giang Triệt, đây lại là mùa của sự sưởi ấm và những kỉ niệm nồng đượm nhất. Trong căn hộ nhỏ của họ, hơi ấm không đến từ lò sưởi điện rẻ tiền mà đến từ sự săn sóc tỉ mỉ, từ những cái ôm siết chặt mỗi khi đêm về. Tình yêu của họ lúc này giống như một ly rượu vang ủ lâu ngày, bắt đầu tỏa hương nồng nàn, khiến cả hai đều say đắm trong thế giới riêng biệt mà họ đã dày công xây dựng.

Thẩm Diệc Tu vốn dĩ là người mạnh mẽ, nhưng kể từ khi chính thức gọi Giang Triệt là người yêu anh, sự mạnh mẽ ấy đã hoàn toàn biến chuyển thành một loại bảo hộ dịu dàng. Anh lo cho sức khỏe của Giang Triệt hơn cả chính bản thân mình. Mỗi buổi sáng, khi nhìn thấy người em thương run rẩy bước ra khỏi giường, Diệc Tu sẽ ngay lập tức mang đến một chiếc áo khoác dày đã được anh sưởi ấm bằng máy sấy tóc.

“Đừng để lạnh, người yêu em vốn dĩ thể trạng yếu, mùa đông này anh chỉ sợ em đổ bệnh thôi.”

Giang Triệt nhìn người yêu mình đang quỳ một chân dưới sàn để xỏ tất vào chân cho mình, lòng dâng lên một nỗi xúc động không tên. Cậu đưa tay vuốt ve bờ vai rộng của Diệc Tu, khẽ nói bằng giọng mũi đặc trưng của người vừa thức dậy.

“Có anh chăm sóc em kỹ như thế này, em muốn đổ bệnh cũng khó lắm. Người anh thương đừng lo quá, em cũng biết tự chăm sóc mình mà.”

Thẩm Diệc Tu ngẩng đầu lên, đặt một nụ hôn nhanh lên mu bàn chân trắng ngần của Giang Triệt, ánh mắt chứa chan sự si mê.

“Không được, em là của quý của anh. Chỉ cần em hắt hơi một cái, trái tim anh đã thắt lại rồi. Để anh lo cho em, đó là niềm hạnh phúc lớn nhất của anh trong cái mùa đông lạnh giá này.”

Hôm đó là ngày cuối tuần, và cũng là ngày tuyết đầu mùa dự báo sẽ rơi. Thẩm Diệc Tu đã hoàn thành sớm bài tập vẽ ở trường để dành trọn vẹn thời gian cho Giang Triệt. Anh rủ cậu đi dạo ở khu phố cổ, nơi có những tiệm đồ lưu niệm nhỏ xinh và những quán cà phê gỗ thơm nồng mùi quế. Họ dắt tay nhau đi giữa dòng người hối hả, Diệc Tu luôn giữ bàn tay của Giang Triệt trong túi áo khoác của mình, mười ngón tay đan chặt không rời một giây nào.

Thành phố mô phỏng dưới ánh đèn đường vàng vọt trở nên lãng mạn vô cùng. Khi những bông tuyết đầu tiên bắt đầu lả tả rơi từ bầu trời xám xịt, Giang Triệt dừng bước, ngửa mặt lên cảm nhận sự mát lạnh của những tinh thể đá chạm vào da thịt. Cậu mỉm cười, một nụ cười thanh khiết khiến Thẩm Diệc Tu đứng ngẩn ngơ.

“Anh nhìn kìa, tuyết rơi rồi! Người yêu em đã mong chờ ngày này lâu lắm rồi.”

Diệc Tu kéo thấp chiếc mũ len trên đầu Giang Triệt xuống để che kín tai cho cậu, sau đó vòng tay ôm lấy vai cậu từ phía sau. Anh ghé sát vào tai cậu, hơi thở ấm áp hòa quyện vào không khí lạnh giá.

“Người yêu anh thích tuyết đến thế sao? Vậy thì mỗi năm tuyết rơi, chúng ta đều sẽ cùng nhau đứng ở đây nhé. Anh muốn là người duy nhất cùng em ngắm nhìn khoảnh khắc này, từ giờ cho đến mãi mãi về sau.”

Giang Triệt xoay người lại, vùi mặt vào ngực áo khoác của Diệc Tu. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé nhưng lại vô cùng an toàn trong vòng tay này. Sự hòa thuận và thấu hiểu giữa họ đã đạt đến độ chín muồi, khiến cho mỗi lời thề thốt đều mang một sức nặng kỳ lạ của sự chân thành.

“Người yêu anh hứa nhé. Không được nuốt lời đâu. Sau này dù có bận rộn đến mấy, dù thế giới ngoài kia có thay đổi thế nào, anh cũng phải nắm tay em như thế này.”

Thẩm Diệc Tu siết chặt vòng tay hơn, như muốn khắc ghi lời hứa này vào tâm khảm.

“Anh hứa. Nếu anh thất hứa, cứ để anh cô đơn giữa mùa tuyết lạnh lẽo này cả đời.”

Họ cùng nhau bước vào một quán trà nhỏ nằm sâu trong hẻm. Quán trà yên tĩnh với những bản nhạc không lời nhẹ nhàng. Thẩm Diệc Tu gọi một bình trà hoa cúc mật ong ấm áp và vài miếng bánh quy bơ. Anh cẩn thận rót trà ra chén, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi mới đưa đến tận tay cho Giang Triệt.

“Người yêu em uống đi cho ấm người. Nhìn kìa, mũi em đỏ hết lên rồi.”

Giang Triệt đón lấy chén trà, hơi nóng phả vào mặt khiến đôi gò má cậu ửng hồng. Cậu nhìn Diệc Tu đang chăm chú bẻ từng miếng bánh nhỏ cho mình, lòng thầm nghĩ, tình yêu của họ chính là phép màu lớn nhất mà cậu có được. Trong suốt những năm tháng thanh xuân, họ đã cùng nhau lớn lên, cùng nhau chia sẻ những rung động đầu đời, và giờ đây là cùng nhau trải nghiệm những năm tháng đại học rực rỡ. Sự cưng chiều của Diệc Tu chưa bao giờ vơi đi, mà nó chỉ càng ngày càng sâu đậm và tinh tế hơn.

“Diệc Tu này, dạo này anh có thấy mệt không? Em thấy anh thức đêm nhiều để vẽ dự án cho khoa Mỹ thuật. Anh đừng vì kiếm thêm tiền lo cho sinh hoạt của hai đứa mà bỏ bê sức khỏe nhé.”

Giang Triệt khẽ hỏi, ánh mắt đầy vẻ lo âu. Diệc Tu mỉm cười, nắm lấy tay cậu đặt lên má mình.

“Vì người yêu anh, chút mệt mỏi đó có là gì. Anh muốn sau này chúng ta có một cuộc sống tốt hơn, anh muốn đưa em đi đến những nơi em thích, mua cho em những cuốn sách em yêu. Hơn nữa, vẽ tranh là đam mê của anh, và em chính là nguồn cảm hứng lớn nhất. Chỉ cần nhìn thấy nụ cười của em, mọi mệt mỏi đều tan biến hết.”

Sự hy sinh và tận tâm của Diệc Tu khiến Giang Triệt vừa cảm động vừa có chút xót xa. Cậu biết anh là người có lòng tự trọng cao và luôn muốn là trụ cột vững chắc nhất. Cậu tự hứa với lòng mình sẽ chăm sóc anh thật tốt, sẽ là hậu phương vững chắc nhất để anh có thể thỏa sức bay cao với niềm đam mê nghệ thuật.

Buổi tối hôm đó, khi tuyết đã phủ một lớp mỏng trắng xóa trên mặt đường, họ trở về nhà. Thẩm Diệc Tu nảy ra một ý tưởng, anh đưa Giang Triệt ra ban công, nơi hai chậu hoa nhài đã được anh bao bọc kỹ bằng lớp nilon để tránh rét. Anh lấy từ trong túi xách ra một chiếc đèn lồng nhỏ chạy bằng pin, treo lên lan can ban công. Ánh sáng vàng dịu hắt ra, tạo nên một không gian mờ ảo và ấm áp giữa trời tuyết.

“Người yêu em nhìn này, anh đã mua nó chiều nay đấy. Anh muốn ban công của chúng ta lúc nào cũng có ánh sáng, để mỗi khi em nhìn ra ngoài, em sẽ luôn thấy ấm lòng.”

Giang Triệt tựa đầu vào vai anh, cảm giác hạnh phúc lan tỏa khắp cơ thể. Cậu khẽ nói.

“Người yêu anh thật tinh tế. Ở bên anh, em chẳng bao giờ phải lo lắng điều gì.”

Họ đứng đó rất lâu, mặc cho những bông tuyết vẫn lặng lẽ rơi. Trong không gian chỉ có tiếng thở đều đặn và nhịp tim hòa quyện, họ cảm nhận được sự gắn kết bền chặt hơn bao giờ hết. Đây là năm đầu tiên họ chính thức yêu nhau với tư cách người lớn, và mọi thứ đều hoàn hảo đến mức khiến người ta lo sợ.

Tuy nhiên, trong những ngày đông này, tại Viện Mỹ thuật của Thẩm Diệc Tu, một vài sự thay đổi nhỏ bắt đầu diễn ra. Anh bắt đầu nhận được nhiều lời khen ngợi từ các giáo sư đầu ngành, và tài năng của anh thu hút được sự chú ý của những nhóm sinh viên thượng lưu trong trường. Trong số đó có Lâm Hạ, một cô gái luôn xuất hiện với vẻ ngoài hào nhoáng và những mối quan hệ rộng khắp. Lâm Hạ thỉnh thoảng sẽ ghé qua phòng vẽ của Diệc Tu, giả vờ hỏi về kỹ thuật phối màu nhưng thực chất là để quan sát chàng trai tài năng này.

Một lần, Lâm Hạ cố ý để lại một tấm thiệp mời dự tiệc cuối năm của nhóm sinh viên ưu tú trên bàn vẽ của Diệc Tu. Khi Diệc Tu thấy tấm thiệp, anh định vứt đi vì vốn dĩ không thích những chỗ ồn ào. Nhưng một người bạn cùng khóa đã khuyên anh.

“Diệc Tu, cậu nên đi đi. Ở đó có nhiều tiền bối và cả những nhà sưu tầm nghệ thuật đấy. Nếu cậu muốn tiến xa hơn, cậu không thể cứ mãi nhốt mình trong phòng vẽ hay chỉ biết đến người yêu cậu được.”

Câu nói đó chạm đến lòng tham vọng đang âm thầm lớn dần trong Diệc Tu. Anh nhìn xuống tấm thiệp, rồi lại nhìn ra cửa sổ hướng về phía trường của Giang Triệt. Anh tự nhủ với lòng mình rằng đi một chút cũng không sao, chỉ là để tìm kiếm cơ hội cho tương lai của cả hai. Anh không hề biết rằng, đây chính là bước chân đầu tiên dẫn anh ra khỏi sự bình yên của căn hộ nhỏ, để bước vào một thế giới đầy rẫy những cám dỗ và sự giả dối.

Tối hôm đó, khi về nhà, Diệc Tu không nhắc gì với Giang Triệt về tấm thiệp mời. Anh vẫn dịu dàng, vẫn cưng chiều cậu như thường lệ. Anh nấu món canh sườn nóng hổi, kiên nhẫn thổi từng thìa canh cho người em thương.

“Người yêu em hôm nay học có mệt không? Nghe nói khoa Văn vừa có đợt kiểm tra giữa kỳ đúng không?”

Giang Triệt gật đầu, cậu vừa ăn vừa kể cho anh nghe về bài kiểm tra và những dự định nghiên cứu của mình. Diệc Tu lắng nghe với một sự tập trung tuyệt đối, nhưng thỉnh thoảng trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh về buổi tiệc xa hoa kia. Anh bắt đầu cảm thấy có một chút gì đó hổ thẹn vì sự giấu giếm này, nhưng anh nhanh chóng xua đi, cho rằng mình làm tất cả là vì muốn tốt cho tương lai của cả hai.

Sự hòa thuận giữa họ vẫn tiếp diễn, nhưng trong sự hòa thuận ấy đã bắt đầu nhen nhóm một hạt mầm của sự không thành thật. Giang Triệt, với bản tính nhạy cảm của mình, thỉnh thoảng cảm thấy Diệc Tu có chút gì đó xao nhãng, nhưng cậu lại tự trách mình quá đa nghi. Cậu tin vào tình yêu mười tám năm qua của họ, tin vào sự sủng ái mà Diệc Tu dành cho mình.

Kỳ nghỉ đông đến gần, mang theo những kế hoạch rộn rạng. Họ cùng nhau đi mua sắm quà cáp để mang về cho cha mẹ hai bên ở khu tập thể cũ. Thẩm Diệc Tu chọn cho mẹ Giang Triệt một chiếc khăn lụa rất đẹp, và cho cha cậu một bộ bút máy cao cấp.

“Người yêu anh chu đáo quá, mẹ em chắc chắn sẽ thích lắm.”

Giang Triệt nói khi nhìn Diệc Tu cẩn thận gói ghém từng món quà. Diệc Tu mỉm cười, ôm cậu vào lòng từ phía sau.

“Cha mẹ em cũng như cha mẹ anh. Anh muốn họ thấy rằng em ở bên anh đang được chăm sóc rất tốt, để họ hoàn toàn yên tâm giao phó em cho anh.”

Những lời nói ấm áp của anh khiến mọi nghi ngờ nhỏ nhặt trong lòng Giang Triệt tan biến. Cậu cảm thấy mình thật may mắn khi có được người yêu tuyệt vời như thế. Cậu dành cả buổi chiều để đan một chiếc khăn len cho Diệc Tu, mỗi mũi đan đều chứa đựng bao nhiêu tình cảm và sự trân trọng.

Đêm trước khi về quê đón Tết, tuyết rơi dày đặc hơn. Căn hộ nhỏ ngập tràn ánh đèn vàng ấm cúng. Thẩm Diệc Tu và Giang Triệt nằm bên nhau trên ghế sofa, cùng xem một bộ phim cũ. Diệc Tu để Giang Triệt tựa đầu vào đùi mình, đôi tay anh luồn vào tóc cậu, nhẹ nhàng xoa bóp.

“Người yêu em có bao giờ nghĩ đến mười năm sau không?”

Giang Triệt khẽ hỏi, đôi mắt nhìn vào những bông tuyết đang đập vào cửa sổ. Diệc Tu im lặng một lúc rồi trầm thấp đáp.

“Mười năm sau, chúng ta chắc chắn sẽ có một căn nhà lớn hơn, có thể là một ngôi nhà nhỏ có sân vườn ở ngoại ô để em thỏa sức trồng hoa và viết lách. Anh sẽ có một phòng tranh riêng, và bức tranh đắt giá nhất của anh sẽ luôn là bức vẽ em. Chúng ta sẽ vẫn nắm tay nhau ngắm tuyết rơi như thế này, chỉ là tóc có lẽ sẽ có vài sợi bạc thôi.”

Giang Triệt cười khẽ, cậu xoay người lại ôm lấy eo anh, cảm nhận hơi ấm nồng nàn.

“Người anh thương nói hay quá. Em chỉ cần mười năm sau, người đang ôm em vẫn là anh, ánh mắt anh nhìn em vẫn dịu dàng như bây giờ là đủ rồi.”

Khung cảnh lãng mạn ấy giống như một bức tranh hoàn mỹ được vẽ bởi một họa sĩ tài hoa. Nhưng trong nghệ thuật, những bức tranh quá hoàn mỹ thường là tiền đề cho một sự sụp đổ đau đớn. Sự cưng chiều quá mức của Diệc Tu đã khiến Giang Triệt hoàn toàn mất đi khả năng đề phòng với thế giới bên ngoài, và sự tự tin của Diệc Tu vào tình yêu của mình đã khiến anh bắt đầu chủ quan với những ranh giới đạo đức.

Mùa đông năm nhất kết thúc bằng một nụ hôn nồng ấm dưới tán cây ngô đồng cũ khi họ trở về khu tập thể. Tình yêu thanh mai trúc mã vẫn đang ở giai đoạn rực rỡ nhất, nồng nhiệt nhất. Nhưng những cơn gió của sự đổi thay đã bắt đầu thổi qua những hành lang vắng của Viện Mỹ thuật, chuẩn bị cuốn Thẩm Diệc Tu vào một vòng xoáy mà anh không thể lường trước được.