MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMưa Rào Và Nắng ẤmChương 15: MẦM XANH DƯỚI LỚP TUYẾT DÀY

Mưa Rào Và Nắng Ấm

Chương 15: MẦM XANH DƯỚI LỚP TUYẾT DÀY

2,519 từ · ~13 phút đọc

Sau đêm triển lãm thầm lặng tại căn gác mái, Thẩm Diệc Tu dường như đã lột xác hoàn toàn thành một con người khác. Anh không còn là chàng họa sĩ kiêu ngạo, hào nhoáng luôn xuất hiện trong những bộ vest đắt tiền bên cạnh Lâm Hạ tại các buổi tiệc thượng lưu. Anh bắt đầu một cuộc sống mới, đơn giản và khắc khổ hơn nhưng tâm hồn lại chưa bao giờ thanh thản đến thế. Sáng sớm, khi sương muối còn phủ trắng những nhành cơm nguội ven đường, Diệc Tu đã thức dậy, pha cho mình một ly trà nhạt rồi bắt đầu hành trình đến một mái ấm nhỏ dành cho trẻ em cơ nhỡ ở rìa thành phố.

Đây là công việc mà anh đã chọn để bắt đầu lại từ con số không, một sự lựa chọn khiến giới nghệ thuật ngỡ ngàng. Anh không dạy cho những đứa trẻ về những kỹ thuật sắc sảo hay những học thuyết nghệ thuật xa rời thực tế. Anh dạy chúng cách quan sát một chiếc lá rụng, cách cảm nhận màu vàng của nắng hay sự ấm áp của tình người qua những nét vẽ nguệch ngoạc trên giấy trắng. Tại đây, Thẩm Diệc Tu không phải là một thiên tài, anh chỉ là thầy giáo Tu – người luôn sẵn lòng quỳ xuống nền đất để cùng lũ trẻ vẽ nên những ước mơ nhỏ bé.

“Thầy Tu ơi, màu xanh này có giống màu mắt của con búp bê mà người anh thương của thầy thích không?”

Một cô bé nhỏ nhắn, đôi mắt đen láy ngước nhìn anh hỏi nhỏ khi đang loay hoay với khay màu nước. Diệc Tu khựng lại, trái tim anh khẽ nhói đau khi nghe thấy cụm từ người anh thương phát ra từ miệng đứa trẻ. Anh mỉm cười, một nụ cười hiền hậu và chân thành, rồi nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.

“Đúng rồi, rất giống. Người anh thương của thầy có đôi mắt trong veo và ấm áp lắm. Nếu con vẽ thật đẹp, một ngày nào đó thầy sẽ xin người ấy đến xem tranh của con nhé.”

Sự sủng ái vốn dĩ trước đây anh chỉ dành riêng cho Giang Triệt, nay đã được anh lan tỏa đến những tâm hồn non nớt và bất hạnh. Diệc Tu nhận ra rằng, chỉ khi cho đi mà không mong cầu nhận lại, con người ta mới thực sự tìm thấy giá trị của bản thân. Anh không còn dùng tiền bạc để mua sự sủng ái giả tạo từ những kẻ xu nịnh, anh dùng sự kiên nhẫn và tình yêu chân thành để xây dựng lại nhân cách của chính mình từ đống đổ nát của danh vọng.

Trong khi đó, Giang Triệt vẫn đứng từ xa quan sát mọi chuyện bằng một trái tim đầy mâu thuẫn. Cậu biết về công việc mới của anh qua những lời kể của bạn bè và đôi khi là sự vô tình đạp xe ngang qua con phố dẫn đến mái ấm. Cậu thấy một Diệc Tu mặc chiếc áo len cũ sờn tay, kiên nhẫn bế một đứa trẻ bị ngã, thấy anh lấm lem màu vẽ nhưng gương mặt rạng rỡ sự bình yên mà những buổi tiệc xa hoa trước đây chưa bao giờ mang lại. Sự cứng cỏi trong lòng Giang Triệt bắt đầu có những kẽ nứt. Cậu không còn thấy hận anh, nhưng nỗi sợ về một sự đổ vỡ lần nữa vẫn khiến cậu chưa dám bước tới để nối lại sợi dây tình cảm.

Tuy nhiên, Lâm Hạ không dễ dàng để Thẩm Diệc Tu thoát khỏi tầm tay của mình một cách êm đềm như vậy. Với cô ta, Diệc Tu là một món hàng quý giá, một công cụ để khẳng định quyền lực và mắt nhìn người của cô ta trong giới nghệ thuật. Việc anh từ bỏ mọi thứ để đi dạy vẽ cho trẻ con đối với cô ta là một sự nhục nhã, một hành động tự sát nghệ thuật không thể chấp nhận được. Cô ta đã nhiều lần cho người đến thuyết phục, thậm chí đe dọa sẽ dùng ảnh hưởng của mình để cô lập anh hoàn toàn khỏi giới hội họa chuyên nghiệp, nhưng Diệc Tu vẫn giữ vững sự im lặng lạnh lùng và dứt khoát.

Một buổi chiều, Lâm Hạ trực tiếp tìm đến mái ấm với vẻ ngoài rực rỡ và lạc lõng giữa khung cảnh nghèo nàn, giản dị. Nhìn thấy Diệc Tu đang ngồi bệt dưới sàn đất cùng lũ trẻ, cô ta không giấu nổi vẻ khinh khỉnh trong ánh mắt.

“Diệc Tu, cậu điên rồi sao? Cậu định chôn vùi tài năng của mình ở cái xó xỉnh này sao? Nhìn cậu bây giờ đi, chẳng khác gì một kẻ thất bại thảm hại. Quay về với tôi, dự án ở thành phố phía Nam vẫn đang đợi cậu. Tôi sẽ xóa sạch mọi vết nhơ trong quá khứ của cậu, cậu sẽ lại là ngôi sao sáng nhất.”

Diệc Tu đứng dậy, anh phủi bụi trên quần áo, nhìn Lâm Hạ bằng ánh mắt bình thản đến lạ lùng. Anh không còn thấy sợ hãi hay bị lôi cuốn bởi những hào quang mà cô ta hứa hẹn nữa.

“Chị Hạ, cảm ơn sự quan tâm của chị. Nhưng ngôi sao mà chị nói vốn dĩ chỉ là một ngọn đèn giả tạo bằng thủy tinh màu. Ở đây, tôi mới thực sự được sống. Tôi không cần danh vọng để chứng minh tài năng, tôi cần sự thanh thản để được xứng đáng yêu một lần nữa.”

“Yêu sao? Cậu nghĩ cái thằng nhóc viết lách kia sẽ quay lại với một kẻ nghèo kiết xác như cậu sao?” Lâm Hạ cười lớn, một điệu cười sắc lạnh chứa đầy sự mỉa mai. “Cậu ta bây giờ là tác giả nổi tiếng, được bao nhiêu người săn đón. Cậu ta cần một người đàn ông có quyền thế, có tiền bạc, chứ không cần một thầy giáo dạy vẽ rách rưới như cậu hiện tại. Diệc Tu, đừng có mơ mộng hão huyền nữa.”

“Dù cậu ấy có quay lại hay không, tôi vẫn sẽ chọn con đường này.” Diệc Tu dứt khoát đáp, đôi mắt anh kiên định nhìn thẳng vào đối phương. “Bởi vì chỉ có như thế, tôi mới xứng đáng được đứng trước mặt cậu ấy, dù chỉ là với tư cách một người bạn cũ từng phạm sai lầm. Mời chị về cho, ở đây không phù hợp với không khí của chị đâu.”

Lâm Hạ tức giận bỏ đi, nhưng trong đầu cô ta bắt đầu nảy sinh một kế hoạch độc ác để trả thù sự khước từ này. Cô ta biết rõ điểm yếu của cả hai người chính là lòng tin đã bị tổn thương sâu sắc. Nếu cô ta không có được tài năng của Diệc Tu, thì cô ta cũng sẽ không để anh có được sự hạnh phúc.

Vài ngày sau, trên các trang tin mạng xã hội bỗng rộ lên những thông tin ác ý nhắm thẳng vào Giang Triệt. Họ cáo buộc rằng cuốn tiểu thuyết thành công của cậu thực chất là dựa trên một bản thảo có sẵn của một người khác, và cậu đã dùng sự sủng ái của một thế lực ngầm nào đó để được xuất bản một cách thần tốc. Những hình ảnh Giang Triệt đi cùng những người bạn học cũ, những buổi gặp gỡ với nhà xuất bản bị cắt ghép, bẻ lái một cách thô bạo để tạo nên một kịch bản về một tác giả trẻ không có tài nhưng đầy tham vọng.

Đứng trước cơn bão dư luận, Giang Triệt cảm thấy vô cùng áp lực. Cậu là người sống nội tâm, vốn dĩ chỉ muốn dùng văn chương để trải lòng về những nỗi đau và ký ức, nay lại bị đẩy vào tâm điểm của sự thù ghét và khinh rẻ. Tiệm sách nơi cậu làm việc cũng bị ảnh hưởng nặng nề, khách hàng đến không phải để tìm mua những giá trị tri thức mà để nhìn ngó, bàn tán và chỉ trỏ về cậu bằng những lời lẽ khiếm nhã khiến cậu chỉ muốn thu mình lại trong bóng tối.

Giữa lúc Giang Triệt đang bế tắc nhất, Thẩm Diệc Tu xuất hiện. Không phải bằng sự bao bọc quyền lực hay tiền bạc như ngày xưa, mà anh xuất hiện bằng sự can đảm của một người đàn ông đã sẵn sàng đánh đổi mọi danh dự cuối cùng để bảo vệ người mình thương. Diệc Tu đã dùng những mối quan hệ chân chính cuối cùng còn sót lại trong giới báo chí, đồng thời công khai toàn bộ những phác thảo, những bức tranh anh vẽ Giang Triệt từ thời còn ở khu tập thể cũ – những minh chứng sống động nhất cho thấy những chất liệu trong sách của Giang Triệt chính là hơi thở, là máu thịt của hai người, không hề có sự gian dối hay sao chép từ bất kỳ ai.

Anh tổ chức một buổi gặp gỡ báo chí nhỏ ngay tại mái ấm, giữa những bức tranh rực rỡ màu sắc của lũ trẻ. Trước ống kính máy quay, Thẩm Diệc Tu dõng dạc tuyên bố bằng giọng nói vang vọng sự kiên định.

“Mọi lời buộc tội đối với tác giả Giang Triệt là hoàn toàn sai trái và mang tính chất hủy hoại. Những gì cậu ấy viết là ký ức của chúng tôi, là cuộc đời của chúng tôi. Tôi là người đã chứng kiến từng con chữ ấy ra đời từ những nỗi đau mà chính tôi đã gây ra. Và nếu ai muốn tìm kẻ đứng sau sự thành công của cậu ấy, thì đó chính là tôi – một người đã từng sủng ái cậu ấy bằng tất cả sự ngu ngốc của mình, và giờ đây đang cố gắng từng ngày để được cậu ấy cho phép đứng từ xa nhìn thấy cậu ấy tỏa sáng.”

Hành động của Diệc Tu như một cú tạt nước lạnh vào những âm mưu của Lâm Hạ. Sự thật nhanh chóng được sáng tỏ qua những bằng chứng xác đáng. Dư luận bắt đầu xoay chiều, họ cảm động trước sự bảo vệ dũng cảm của Diệc Tu và sự kiên trì đầy tự trọng của Giang Triệt.

Tối hôm đó, sau khi mọi chuyện đã lắng xuống, Giang Triệt tìm đến căn gác mái của Diệc Tu. Lần này, cậu không còn đứng ở cửa với vẻ ngập ngừng nữa, cậu bước hẳn vào bên trong không gian tối giản nhưng ấm cúng ấy. Căn phòng vẫn vậy, vẫn thoang thoảng mùi màu vẽ và mùi hoa nhài khô dìu dịu. Diệc Tu đang ngồi lặng lẽ trên sàn, bàn tay anh quấn một lớp băng trắng vì một vết thương nhỏ khi dọn dẹp đống lộn xộn ở mái ấm ban chiều.

Giang Triệt lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh anh, lấy hộp cứu thương nhỏ ra và bắt đầu băng bó lại cho anh một cách tỉ mỉ, nhẹ nhàng như cách cậu vẫn làm suốt mười mấy năm qua. Cả hai đều im lặng, nhưng trong sự im lặng ấy không còn sự ngăn cách lạnh lẽo, mà là sự giao thoa của hai tâm hồn đã cùng nhau đi qua một cơn bão tố kinh hoàng.

“Tại sao anh lại làm vậy? Anh biết là nếu anh ra mặt như thế, Lâm Hạ sẽ dùng mọi cách để chặn đứng con đường quay lại giới hội họa của anh mà.” Giang Triệt hỏi khẽ, đôi mắt cậu vẫn cúi xuống nhìn vết thương trên tay anh để giấu đi sự xúc động.

Diệc Tu nhìn người yêu em, lòng anh tràn ngập một sự dịu dàng chưa từng có, một cảm giác muốn che chở trọn đời.

“Bởi vì người anh thương không thể bị tổn thương thêm một lần nào nữa vì sự hèn nhát của anh. Anh có thể mất đi danh tiếng, mất đi sự nghiệp, nhưng anh không thể để em mất đi lòng tự trọng và niềm đam mê văn chương mà em đã dùng cả trái tim để tạo dựng. Đó là điều duy nhất anh có thể làm lúc này để sủng ái em theo một cách đúng đắn nhất, không phải bằng tiền bạc, mà bằng sự bảo vệ.”

Giang Triệt ngước lên, đôi mắt cậu đã nhòa đi vì nước mắt.

“Diệc Tu à... sự hòa thuận mà em mong muốn, không phải là anh phải làm những điều lớn lao hay hy sinh cả tương lai thế này. Em chỉ cần anh là người anh của ngày xưa, biết trân trọng những điều giản đơn nhất trong cuộc sống của chúng ta thôi.”

Diệc Tu kéo cậu vào lòng, một cái ôm thật chặt nhưng không hề có sự cưỡng cầu hay chiếm hữu. Anh cảm nhận được nhịp tim đập nhanh của Giang Triệt, cảm nhận được hơi ấm của sự tha thứ đang dần lan tỏa trong lồng ngực.

“Anh hứa. Từ nay về sau, sự sủng ái của anh sẽ không còn là tiền bạc hay những hào quang giả tạo bên ngoài. Nó sẽ là mỗi sáng thức dậy nấu cho em bát mì nóng, mỗi tối cùng em ngồi đọc sách bên khung cửa sổ, và cùng em đi qua tất cả những mùa đông khắc nghiệt nhất của cuộc đời này. Người yêu anh, em có đồng ý cho anh được bắt đầu lại từ những điều nhỏ bé nhất không?”

Giang Triệt không trả lời bằng lời nói, cậu chỉ khẽ tựa đầu vào vai anh, siết chặt vòng tay vòng qua lưng người anh thương. Ngoài kia, tuyết vẫn rơi phủ trắng những mái nhà cũ kỹ, nhưng dưới lớp tuyết dày ấy, những mầm xanh của một tình yêu mới, chân thành và bền vững hơn, đang bắt đầu cựa mình trỗi dậy đầy mạnh mẽ. Căn gác mái nhỏ giờ đây không còn lạnh lẽo, nó đã thực sự trở thành một tổ ấm, nơi mà những mảng màu loang lổ của quá khứ đang được thay thế bằng những gam màu ấm áp và bình yên của sự khởi đầu mới.

Liệu sự dứt khoát của Thẩm Diệc Tu với Lâm Hạ có mang lại những sóng gió mới khi cô ta vẫn nắm giữ những quân bài quyền lực trong tay? Và Giang Triệt, liệu cậu có thể hoàn toàn mở lòng để đón nhận sự sủng ái trở lại của một người đã từng làm mình đau đớn đến thế? Con đường phía trước của họ vẫn còn dài, với những thử thách về sự nghiệp và cả những định kiến xã hội, nhưng lúc này đây, hơi ấm từ cái ôm giữa căn gác mái là tất cả những gì họ cần để tin vào một ngày mai tươi sáng hơn.