MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMưa Rào Và Nắng ẤmChương 14: TRIỂN LÃM CỦA NHỮNG ĐIỀU CHƯA NÓI

Mưa Rào Và Nắng Ấm

Chương 14: TRIỂN LÃM CỦA NHỮNG ĐIỀU CHƯA NÓI

1,882 từ · ~10 phút đọc

Mùa đông năm ấy, thành phố không chỉ lạnh vì những đợt gió mùa tràn về mà còn bởi những khoảng lặng mênh mông giữa hai con người từng xem nhau là cả thế giới. Thẩm Diệc Tu sau khi rời khỏi căn hộ sang trọng đã dọn đến một căn gác mái cũ kỹ nằm sâu trong con ngõ nhỏ phía sau Viện Mỹ thuật. Căn phòng hẹp, trần nhà hơi thấp nhưng lại có một ô cửa sổ lớn nhìn thẳng ra vòm cây cơm nguội vàng. Nơi đây không có ánh đèn chùm lộng lẫy, không có những buổi tiệc rượu xa hoa của Lâm Hạ, chỉ có mùi dầu pha màu và hơi ấm từ chiếc lò sưởi điện cũ kỹ.

Diệc Tu bắt đầu sống một cuộc đời gần như ẩn dật. Anh từ chối mọi lời mời hợp tác từ các phòng tranh thương mại. Số tiền tiết kiệm cuối cùng sau khi đã thanh toán các khoản nợ phù phiếm và chi phí sinh hoạt, anh quyết định dành toàn bộ cho một kế hoạch cuối cùng. Anh muốn tổ chức một buổi triển lãm, nhưng không phải để bán tranh, cũng không phải để cầu danh vọng. Anh muốn mượn những sắc màu để nói với người em thương những lời mà ngôn từ không còn đủ sức chở che.

Suốt hai tháng ròng rã, Diệc Tu miệt mài bên giá vẽ. Anh vẽ trong cơn say của sự hối lỗi và sự tỉnh táo của lòng trân trọng. Đôi bàn tay từng cầm những ly rượu đắt tiền giờ đây chai sần vì cầm cọ suốt đêm thâu. Anh không còn quan tâm đến kỹ thuật sắc sảo hay những mảng màu gây ấn tượng mạnh với giới phê bình. Anh chỉ vẽ theo tiếng gọi của trái tim, vẽ về một Giang Triệt với đôi mắt trong veo khi đón lấy chiếc kẹo bông gòn đầu tiên, vẽ về bóng lưng cậu gầy gò đứng bên bếp lửa nấu bát mì giải rượu, và vẽ về cả sự đổ vỡ tan tành trong buổi chiều mưa ấy.

Trong khi đó, Giang Triệt vẫn duy trì nhịp sống bình lặng tại tiệm sách. Cuốn sách của cậu đã tái bản lần thứ ba, mang về cho cậu một khoản nhuận bút khá lớn. Nhưng Giang Triệt không chuyển đi nơi khác, cậu vẫn ở căn phòng trọ nhỏ, vẫn đạp xe đi làm mỗi sáng. Cậu đã học được cách đối diện với nỗi cô đơn một cách thản nhiên nhất. Tuy nhiên, mỗi tối khi đi ngang qua con phố dẫn về phía phân viện, cậu vẫn vô thức đưa mắt tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc, rồi lại tự cười giễu sự yếu lòng của chính mình.

Một buổi sáng thứ Bảy, khi tuyết đã ngừng rơi nhưng cái lạnh vẫn còn cắt da cắt thịt, Giang Triệt nhận được một phong thư viết tay đặt trên quầy sách. Nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ nhưng có chút run rẩy ở những nét cuối – đó là nét chữ của Thẩm Diệc Tu mà cậu có thể nhận ra giữa hàng vạn người.

“Người yêu anh... nếu em còn có thể cho anh một cơ hội cuối cùng để giải thích bằng màu sắc, xin em hãy đến căn gác nhỏ số 42 ngõ Long Nhãn tối nay. Chỉ một mình em thôi. Anh sẽ không níu kéo, chỉ muốn em thấy những gì anh đã tìm lại được.”

Giang Triệt cầm tờ giấy, lòng dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Cụm từ "người yêu anh" từng khiến cậu cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian, nay nghe lại sao mà đắng chát. Cậu định vứt tờ giấy đi, định phớt lờ như những bức tranh trước đó. Nhưng rồi, sự tò mò và cả một chút tình cảm âm ỉ chưa bao giờ thực sự tắt hẳn đã thôi thúc bước chân cậu.

Tối hôm đó, Giang Triệt tìm đến căn gác mái số 42. Cầu thang gỗ cũ kỹ kêu lên những tiếng "lạch cạch" dưới gót giày. Khi cậu đẩy cánh cửa khép hờ ra, một mùi hương quen thuộc ập vào mũi: mùi gỗ đàn hương hòa lẫn với mùi nhài thanh khiết.

Căn phòng không bật đèn điện, chỉ có hàng chục ngọn nến nhỏ được thắp sáng dọc theo các bức tường, tỏa ra ánh sáng vàng dịu nhẹ và ấm áp. Thẩm Diệc Tu đứng đó, giữa những bức tranh không đóng khung, chỉ được treo đơn giản bằng những sợi dây thừng mảnh. Nhìn thấy Giang Triệt, anh khẽ run lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn cậu như thể sợ rằng chỉ cần chớp mắt một cái, người trước mặt sẽ biến mất.

“Em đến rồi... Cảm ơn em, người em thương của anh.”

Diệc Tu khẽ nói, giọng anh trầm xuống vì xúc động. Giang Triệt không đáp, cậu chậm rãi bước đi giữa những bức tranh. Càng nhìn, đôi mắt cậu càng nhòe đi. Đây không phải là triển lãm nghệ thuật, đây là cuốn nhật ký bằng tranh về cuộc đời của hai người.

Bức tranh đầu tiên vẽ cảnh hai đứa trẻ ngồi trên bậc thềm khu tập thể, cùng chia nhau một củ khoai lang nướng bốc khói. Bức thứ hai là cảnh Diệc Tu lén bỏ một nhành hoa nhài vào giỏ xe của Giang Triệt năm mười bảy tuổi. Rồi đến những bức tranh về căn hộ chung của họ, về những buổi sáng nắng rực rỡ trên giảng đường. Và cuối cùng, bức tranh lớn nhất đặt ở trung tâm, vẽ một chàng trai đang ngồi lặng lẽ trong tiệm sách, xung quanh là những con chữ bay bổng hóa thành những chú chim thiên nga trắng.

Bức tranh cuối cùng có tựa đề: “Sự chuộc lỗi của màu xám”. Trong đó, Thẩm Diệc Tu tự vẽ mình như một kẻ đang quỳ dưới màn mưa, đôi bàn tay vấy bẩn những mảng màu đen đúa đang cố gắng chạm vào một dải ánh sáng vàng nhạt phía xa – nơi có bóng hình Giang Triệt đang bước đi.

“Anh đã dùng hai tháng này để vẽ lại tất cả.”

Diệc Tu bước lại đứng sau lưng cậu, giữ một khoảng cách vừa đủ để không làm cậu thấy áp lực.

“Khi ở trong những buổi tiệc xa hoa với Lâm Hạ, anh tưởng mình đang sống. Nhưng khi trở về căn phòng này, đối diện với những bức tranh vô hồn, anh mới nhận ra mình đã chết từ lâu. Anh đã đánh mất người anh thương nhất để đổi lấy những tràng pháo tay giả tạo. Anh đã sai, sai đến mức không dám cầu xin sự tha thứ.”

Giang Triệt đứng lặng trước bức tranh cuối cùng. Những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng rơi xuống. Cậu quay lại nhìn Diệc Tu. Anh gầy đi rất nhiều, gương mặt hốc hác, bộ quần áo giản đơn không còn chút dáng vẻ nào của một họa sĩ thành đạt. Nhưng trong đôi mắt anh, cậu thấy lại ánh sáng của chàng trai năm nào – sự chân thành, sủng ái và cả một nỗi si tình đến dại khờ.

“Tại sao anh lại làm vậy?”

Giang Triệt hỏi, giọng nói nghẹn ngào.

“Bởi vì anh nhận ra, nếu không có em làm điểm tựa, tài năng của anh chỉ là một đống rác rưởi lấp lánh. Anh đã từ bỏ hội nhóm đó, từ bỏ cả sự giúp đỡ của Lâm Hạ. Anh muốn bắt đầu lại, dù là đi dạy vẽ cho trẻ con hay vẽ tranh thuê ngoài phố. Anh chỉ muốn chứng minh cho người yêu anh thấy, Thẩm Diệc Tu của ngày xưa vẫn còn đâu đó, chỉ là anh đã lỡ để lạc mất chính mình.”

Diệc Tu bước lên một bước, bàn tay anh run rẩy định chạm vào vai cậu nhưng rồi lại rụt về. Sự sủng ái ngày xưa giờ đây chứa đựng một sự kính trọng và e dè sâu sắc.

“Tiểu Triệt, anh không xin em quay lại ngay bây giờ. Anh biết mình không xứng. Anh chỉ muốn em biết rằng, trong lòng anh, chỉ có một người em thương duy nhất. Những vệt son trên áo ngày ấy... là sự ngu ngốc của anh khi để mình say xỉn và bị cuốn vào những trò đùa của họ. Anh chưa từng làm gì phản bội lại tình yêu của chúng ta về mặt thể xác, nhưng anh biết, trái tim anh lúc đó đã phản bội lại sự tin tưởng của em. Đó là lỗi lớn nhất.”

Giang Triệt hít một hơi thật sâu để bình tâm lại. Cậu nhìn xung quanh căn gác mái nghèo nàn này, rồi nhìn lại người đàn ông đang đứng trước mặt mình. Một phần trong cậu muốn chạy lại ôm lấy anh, muốn nói rằng cậu cũng nhớ anh đến phát điên. Nhưng một phần khác, sự tổn thương và lòng tự trọng vẫn nhắc nhở cậu về những đêm dài cô độc.

“Diệc Tu này... những bức tranh này thực sự rất đẹp. Chúng có hồn hơn tất cả những gì anh từng vẽ ở phòng tranh Paris hay những buổi triển lãm hào nhoáng kia. Vì ở đây, anh đã vẽ bằng sự thật.”

Cậu dừng lại một chút, đôi mắt nhìn thẳng vào anh.

“Nhưng sự hòa thuận giữa hai người không chỉ xây dựng bằng tranh. Nó cần thời gian để những vết sẹo thực sự lành lại. Em không thể vì một buổi triển lãm mà quên đi tất cả những gì đã xảy ra. Em cần thấy anh của tương lai, chứ không phải một Diệc Tu chỉ biết hối lỗi trong quá khứ.”

Diệc Tu gật đầu mạnh mẽ, một tia hy vọng lóe lên trong mắt anh.

“Anh hiểu. Anh sẽ chờ. Dù là một năm, mười năm hay cả đời, anh cũng sẽ chờ người yêu anh quay lại. Anh sẽ dùng mỗi ngày sau này để sống một cuộc đời xứng đáng với tình yêu mà em đã từng dành cho anh.”

Giang Triệt khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng mang theo sự nhẹ nhõm. Cậu bước lại gần bàn, nơi có một lọ hoa nhài trắng đang tỏa hương. Cậu lấy một bông hoa, đặt vào tay Diệc Tu.

“Bông hoa này là để mừng anh đã tìm lại được chính mình. Còn chuyện của chúng ta... hãy cứ để mùa đông này trôi qua đã.”

Giang Triệt rời khỏi căn gác mái. Khi bước xuống cầu thang, cậu cảm thấy lòng mình nhẹ tênh. Tuyết lại bắt đầu rơi, nhưng lần này cậu không còn thấy lạnh lẽo nữa. Cậu biết rằng, dù kết quả có ra sao, thì Thẩm Diệc Tu mà cậu yêu đã thực sự trở về.

Ở trên căn gác, Diệc Tu nắm chặt bông hoa nhài trong tay. Anh đứng bên cửa sổ nhìn bóng dáng Giang Triệt khuất dần sau ngõ nhỏ. Anh không đuổi theo, vì anh biết hành trình chuộc lỗi của mình chỉ mới bắt đầu. Anh quay lại giá vẽ, cầm cọ lên. Lần này, anh vẽ một mầm xanh nhỏ bé đang nhú lên từ dưới lớp tuyết dày.