MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMưa Rào Và Nắng ẤmChương 13: PHÍA SAU CÁNH CỬA KHÉP HỜ

Mưa Rào Và Nắng Ấm

Chương 13: PHÍA SAU CÁNH CỬA KHÉP HỜ

1,936 từ · ~10 phút đọc

Mùa đông năm ấy dường như dài hơn mọi năm. Cái lạnh không chỉ bủa vây thành phố bằng những đợt gió rít qua từng kẽ lá, mà còn thấm sâu vào lòng người, khiến những vết thương lòng càng thêm nhức nhối. Sau khi đọc xong cuốn sách của Giang Triệt, Thẩm Diệc Tu như người vừa trải qua một cơn mộng dài. Anh giam mình trong căn hộ suốt một tuần, không liên lạc với hội nhóm, cũng không nhận bất kỳ cuộc gọi nào của Lâm Hạ. Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian từng một thời tràn ngập hơi ấm. Diệc Tu nhận ra, khi rũ bỏ lớp áo hào nhoáng của một "ngôi sao mỹ thuật", anh chỉ còn lại một tâm hồn rách nát và những kỷ niệm loang lổ.

Càng nhìn vào những bức tranh bị từ chối, Diệc Tu càng thấy hổ thẹn. Anh nhận ra sự sủng ái mà mình từng dành cho Giang Triệt vốn dĩ là một loại sức mạnh bảo vệ linh hồn anh khỏi những vẩn đục của cuộc đời. Khi anh tự tay phá bỏ nó để chạy theo những phù hoa, cũng là lúc anh tự cắt đứt nguồn mạch sáng tạo chân chính của mình. Anh bắt đầu hiểu vì sao những nét vẽ của mình lại trở nên thô kệch: bởi vì chúng không còn chứa đựng tình yêu.

Một buổi sáng, Diệc Tu quyết định dọn dẹp lại toàn bộ căn hộ. Anh vứt bỏ tất cả những chai rượu đắt tiền, những bộ quần áo xa hoa mang hơi hướm của những buổi tiệc tùng sa đọa. Anh muốn tìm lại bản thân của ngày xưa, chàng trai từng hứa sẽ dùng cả đời để cưng chiều người em thương. Thế nhưng, căn phòng vẫn trống rỗng. Chỗ của Giang Triệt trên ghế sofa giờ chỉ còn lại một lớp bụi mỏng. Chiếc tạp dề in hình mèo con mà cậu hay mang vẫn treo lặng lẽ trong bếp, như một lời nhắc nhở về sự vô tâm tột cùng của anh.

Giữa lúc Diệc Tu đang chìm trong hối hận, điện thoại anh rung lên. Không phải Lâm Hạ, mà là một tin nhắn từ hiệu sách cũ trên phố – nơi Giang Triệt đang làm việc. Đó là thông báo về buổi ký tặng sách đầu tay của tác giả Giang Triệt diễn ra vào cuối tuần này. Ngón tay Diệc Tu run rẩy khi chạm vào màn hình. Anh biết mình không có tư cách xuất hiện, nhưng nỗi khao khát được nhìn thấy người yêu em một lần nữa đã chiến thắng lý trí.

Ngày diễn ra buổi ký tặng, trời đổ tuyết đầu mùa. Những bông tuyết nhỏ xíu, trắng muốt bay lảng bảng trong không trung, gợi nhớ về lời thề nguyện năm nào ở khu tập thể cũ. Thẩm Diệc Tu mặc một chiếc áo măng tô màu xám giản dị, quàng chiếc khăn len cũ mà Giang Triệt từng đan cho anh từ thời cấp ba. Anh đứng lặng lẽ ở một góc xa của hiệu sách, lẫn vào dòng người đang xếp hàng chờ đợi.

Từ đằng xa, anh nhìn thấy Giang Triệt. Cậu ngồi sau một chiếc bàn gỗ nhỏ trang trí đơn giản với vài nhành hoa nhài khô. Giang Triệt trông khác xưa rất nhiều. Gương mặt cậu không còn vẻ nhút nhát, dựa dẫm thường ngày, mà toát lên sự điềm tĩnh, tự tin của một người đã thực sự trưởng thành qua giông bão. Cậu mỉm cười với từng độc giả, ân cần hỏi tên và viết những lời đề tặng đầy ý nghĩa.

Nhìn thấy người em thương rạng rỡ như vậy, lòng Diệc Tu thắt lại. Anh chợt nhận ra mình đã sai lầm đến nhường nào khi nghĩ rằng Giang Triệt không thể sống thiếu sự bao bọc của mình. Hóa ra, khi không có anh, cậu lại sống rực rỡ và có giá trị hơn bao giờ hết. Sự hòa thuận ngày xưa hóa ra lại là chiếc lồng kính kìm hãm tài năng và bản sắc của cậu, và chính sự phản bội của anh đã vô tình giúp cậu phá vỡ lớp kính đó để bay cao.

Đến lượt Diệc Tu bước lên. Khi anh đặt cuốn sách xuống bàn, Giang Triệt theo thói quen vẫn cúi đầu hỏi khẽ:

“Chào anh, anh muốn em ghi tên ai vào sách ạ?”

“Ghi cho... người anh thương nhất.”

Giọng Diệc Tu khản đặc, chứa chan sự cầu khẩn. Giang Triệt khựng lại, đôi bàn tay đang cầm bút run lên nhẹ. Cậu ngước nhìn lên, ánh mắt hai người chạm nhau giữa không gian ồn ào của hiệu sách. Trong khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng trôi. Diệc Tu thấy trong mắt Giang Triệt một sự ngỡ ngàng, rồi nhanh chóng chuyển sang một nỗi buồn sâu thẳm, và cuối cùng là sự thản nhiên đến đau lòng.

“Anh đến đây làm gì?”

Giang Triệt hỏi nhỏ, giọng nói không có sự gay gắt hay thù hận, chỉ có sự xa cách như hai người lạ từng quen.

“Anh... anh đến để chúc mừng em. Và để nói lời xin lỗi. Anh đã đọc sách của em rồi, từng chữ một...”

Diệc Tu nói, đôi mắt anh đỏ hoe. Anh muốn bước tới nắm lấy tay cậu, muốn nói rằng anh đã bỏ hết những cuộc vui kia rồi, muốn xin cậu một cơ hội để bắt đầu lại sự sủng ái của ngày xưa. Nhưng thái độ của Giang Triệt đã chặn đứng mọi ý định đó.

Giang Triệt nhẹ nhàng cầm bút, viết vào trang đầu của cuốn sách. Cậu không viết dòng chữ Diệc Tu yêu cầu, mà chỉ viết ngắn gọn: “Gửi Thẩm Diệc Tu. Chúc anh tìm lại được mảng màu thực sự của mình. Trân trọng.”

Cậu đóng cuốn sách lại, đẩy về phía anh rồi mỉm cười lịch sự với người khách tiếp theo sau lưng Diệc Tu. Sự phớt lờ ấy còn đau đớn hơn vạn lời mắng nhiếc. Diệc Tu cầm cuốn sách bước ra ngoài, tuyết ngoài trời đã bắt đầu rơi dày hơn. Anh đứng dưới gốc cây long não già trước hiệu sách, cảm thấy mình vừa đánh mất đi cơ hội cuối cùng để cứu vãn tình yêu.

Chính lúc đó, Lâm Hạ xuất hiện. Cô ta bước xuống từ chiếc xe sang trọng, đi giày cao gót lộp cộp trên nền tuyết, che một chiếc ô đỏ rực rỡ. Thấy Diệc Tu đang đứng đó với vẻ mặt thảm hại, cô ta nhếch môi cười đầy châm chọc.

“Tôi biết ngay cậu sẽ tìm đến đây mà. Diệc Tu, nhìn lại mình đi, cậu giống như một kẻ ăn xin tình cảm vậy. Cậu nghĩ sau những gì đã xảy ra, cậu ta sẽ quay lại sao? Đừng nằm mơ nữa. Quay về với tôi, tôi đã chuẩn bị một dự án mới ở thành phố phía Nam, đó là cơ hội duy nhất để cậu vực dậy danh tiếng.”

Diệc Tu nhìn Lâm Hạ, người phụ nữ đã góp phần đẩy anh vào hố sâu của sự tha hóa. Anh bỗng thấy cô ta thật đáng sợ và xa lạ. Sự sủng ái giả tạo mà cô ta dành cho tài năng của anh chỉ là một công cụ để phục vụ cho tham vọng của cô ta mà thôi.

“Tôi sẽ không đi đâu cả.”

Diệc Tu lạnh lùng đáp, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào chiếc ô đỏ của cô ta.

“Chị Hạ, cảm ơn chị vì tất cả, nhưng từ giờ đừng tìm tôi nữa. Tôi không còn là họa sĩ thiên tài của chị nữa rồi. Tôi chỉ là một kẻ đang tập vẽ lại những điều bình dị nhất mà tôi đã lỡ đánh mất.”

Nói rồi, Diệc Tu quay người bước đi, bỏ mặc Lâm Hạ đứng đó với cơn giận dữ tím tái mặt mày. Đây là lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh cảm thấy mình đưa ra được một quyết định đúng đắn. Anh không về căn hộ sang trọng kia nữa. Anh quyết định chuyển đến một khu nhà trọ cũ kỹ, gần khu tập thể của hai người ngày xưa. Anh muốn bắt đầu lại từ con số không, muốn dùng đôi bàn tay đã từng vấy bẩn này để tìm lại nét vẽ chân chính.

Những ngày sau đó, Diệc Tu sống một cuộc đời ẩn dật. Anh làm thêm tại một xưởng vẽ dành cho trẻ em vào buổi sáng, tối về lại lặng lẽ bên giá vẽ trong căn phòng trọ nhỏ. Anh bắt đầu vẽ những thứ đơn giản nhất: một bát mì nóng, một chiếc khăn len cũ, một nhành hoa nhài hay bóng lưng của một người đang đi dưới tuyết. Mỗi nét vẽ đều mang theo sự hối lỗi và nỗi nhớ thương khôn nguôi dành cho người em thương.

Trong khi đó, Giang Triệt sau buổi ký tặng sách đã trở nên nổi tiếng hơn. Tác phẩm của cậu liên tục đứng đầu các bảng xếp hạng văn học. Cậu bắt đầu nhận được nhiều lời mời phỏng vấn và chuyển thể kịch bản. Nhưng Giang Triệt vẫn giữ lối sống giản dị. Cậu vẫn làm việc ở tiệm sách cũ vì cậu yêu sự tĩnh lặng nơi đây. Cậu cũng biết chuyện Diệc Tu đã thay đổi, biết anh đã rời khỏi căn hộ sang trọng để sống một mình. Đôi khi, qua những người bạn chung, cậu nghe kể về sự nỗ lực của anh.

Lòng Giang Triệt không phải không có sự dao động. Mười mấy năm tình nghĩa, làm sao nói quên là quên ngay được? Sự sủng ái của Diệc Tu từng là ánh sáng duy nhất trong đời cậu. Nhưng mỗi khi định mềm lòng, cậu lại nhớ đến vệt son trên áo anh, nhớ đến sự khinh miệt của anh trong đêm say ấy. Cậu tự nhắc mình rằng: “Người yêu em đã chết trong đêm đó rồi, người bây giờ chỉ là một người lạ đang cố gắng sửa sai mà thôi.”

Một buổi tối, khi Giang Triệt đang dọn dẹp tiệm sách để đóng cửa, cậu thấy một người giao hàng mang đến một phong thư lớn. Bên trong là một bức tranh sơn dầu nhỏ. Bức tranh vẽ một căn bếp cũ, trên bàn có hai bát mì đang bốc khói, và bên cửa sổ là một nhành hoa nhài trắng muốt. Nét vẽ tuy đơn giản nhưng cực kỳ tinh tế, chứa đựng một sự ấm áp đến lạ kỳ. Phía sau bức tranh chỉ ghi một dòng chữ ngắn gọn: “Anh đã nấu được bát mì có vị giống như em nấu rồi. Người yêu em... anh nhớ em.”

Giang Triệt đứng lặng trước bức tranh. Cậu nhận ra đây chính là phong cách của Diệc Tu những ngày đầu tiên – khi anh chưa bị những kỹ thuật xa hoa làm mờ mắt. Nét vẽ ấy chân thành, mộc mạc và đầy sự trân trọng. Trái tim cậu bỗng nhói đau một nhịp. Cậu hiểu rằng Diệc Tu đang cố gắng kết nối lại sự hòa thuận cũ bằng những gì thuần khiết nhất.

Nhưng Giang Triệt không phản hồi. Cậu cất bức tranh vào ngăn kéo sâu nhất của tủ sách. Cậu biết rằng sự tha thứ cần có thời gian, và tình yêu sau khi đã vỡ vụn thì dù có hàn gắn lại cũng sẽ mang theo những vết sẹo. Cậu chưa sẵn sàng để đối mặt với những vết sẹo đó.