MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMưa Rào Và Nắng ẤmChương 12: NHỮNG MẢNG MÀU LOANG LỔ

Mưa Rào Và Nắng Ấm

Chương 12: NHỮNG MẢNG MÀU LOANG LỔ

1,942 từ · ~10 phút đọc

Thành phố bước vào những ngày chớm đông, cái lạnh bắt đầu luồn lách qua những khe cửa, mang theo hơi thở buốt giá của thực tế. Sau khi Giang Triệt rời đi, căn hộ chung từng là tổ ấm của hai người bỗng chốc trở nên rộng lớn và trống trải một cách lạ thường. Thẩm Diệc Tu vẫn duy trì lối sống phong lưu của một họa sĩ trẻ đang ở đỉnh cao danh vọng. Anh đắm mình vào những buổi tiệc tùng thâu đêm suốt sáng tại các câu lạc bộ nghệ thuật danh tiếng, nơi tiếng nhạc xập xình và những ly rượu mạnh giúp anh tạm quên đi ánh mắt thất vọng của người em thương trong buổi chiều định mệnh ấy.

Thẩm Diệc Tu tự huyễn hoặc bản thân rằng sự ra đi của Giang Triệt là một sự giải thoát cho cả hai. Anh nghĩ mình cần không gian để sáng tạo, cần những người bạn "đẳng cấp" như Lâm Hạ để nâng tầm giá trị bản thân. Sự sủng ái vốn dĩ dành cho Giang Triệt giờ đây được anh chuyển hóa thành những khoản chi tiêu xa xỉ cho bản thân và những món quà đắt tiền dành cho hội nhóm. Anh mua một chiếc xe thể thao đời mới, thường xuyên bao trọn các bữa tiệc rượu và bắt đầu coi việc tiêu tiền như một cách để khẳng định vị thế.

Tuy nhiên, nghệ thuật là một người tình khó tính, nó không chấp nhận sự hời hợt và sa đọa. Khi tâm hồn người họa sĩ bị vấy bẩn bởi những hư vinh phù phiếm, nét vẽ tự khắc sẽ trở nên khô khốc. Diệc Tu bắt đầu chuẩn bị cho bộ sưu tập mới theo đơn đặt hàng của một phòng tranh lớn ở Paris – dự án mà Lâm Hạ đã hứa hẹn. Thế nhưng, mỗi khi cầm cọ đứng trước giá vẽ, anh lại cảm thấy bế tắc. Những mảng màu trên toan không còn sự mềm mại, tinh tế như thuở anh vẽ Giang Triệt bên cánh đồng hoa cải, thay vào đó là những đường nét đứt gãy, màu sắc loang lổ và thiếu sức sống.

Một chiều muộn, Lâm Hạ đến căn hộ của Diệc Tu để kiểm tra tiến độ. Cô ta nhíu mày nhìn bức phác thảo dở dang trên giá vẽ, vẻ mặt không giấu nổi sự thất vọng.

“Diệc Tu, cậu đang vẽ cái gì thế này? Những nét vẽ này quá thô bạo và thiếu cảm xúc. Đối tác ở Paris không cần một thứ nghệ thuật rác rưởi như thế này đâu. Cậu đang để cuộc sống cá nhân làm ảnh hưởng đến sự nghiệp đấy.”

Diệc Tu vứt cây cọ xuống sàn, một vệt màu đỏ thẫm văng lên tấm thảm trắng tinh. Anh mệt mỏi tựa lưng vào tường, đôi mắt hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ và lạm dụng chất kích thích.

“Tôi không biết! Tôi không tìm thấy cảm hứng. Căn phòng này quá yên tĩnh, nó khiến tôi phát điên.”

Lâm Hạ bước lại gần, đặt bàn tay sắc sảo lên vai anh, giọng nói đầy tính toán.

“Yên tĩnh là vì cậu đang để tâm trí mình kẹt lại ở quá khứ. Nghe tôi đi, tối nay có một buổi đấu giá bí mật của giới tài phiệt. Đến đó, gặp gỡ những người mới, uống một chút rượu, cậu sẽ thấy cảm hứng quay trở lại ngay thôi. Đừng có ủ rũ vì một người không xứng đáng nữa.”

Diệc Tu gật đầu một cách vô thức. Anh giống như một con nghiện đang khát thuốc, bám víu vào bất cứ thứ gì có thể mang lại cho anh sự hưng phấn tức thời. Anh quên mất rằng, cảm hứng thực sự của anh vốn dĩ bắt nguồn từ sự bình yên, từ bát canh nóng và những lời dặn dò ân cần của người em thương.

Trong khi đó, Giang Triệt đang bắt đầu những ngày tháng tự lập tại căn phòng trọ nhỏ hẹp ở con phố cũ. Căn phòng chỉ vỏn vẹn mười lăm mét vuông, đồ đạc giản dị nhưng được cậu sắp xếp rất ngăn nắp. Không còn sự bao bọc của Diệc Tu, Giang Triệt phải đối mặt với những khó khăn của cuộc sống thực tế. Cậu đi làm thêm tại một tiệm sách cũ từ sáng sớm đến chiều muộn, tối về lại miệt mài bên chiếc máy tính xách tay để viết tiếp bộ tiểu thuyết của mình.

Nỗi đau bị phản bội vẫn còn đó, thỉnh thoảng lại nhói lên khi cậu vô tình thấy một chiếc áo len giống của Diệc Tu trên phố, hay nghe một bản nhạc mà hai người từng cùng nhau nghe dưới tuyết. Nhưng Giang Triệt không để mình chìm đắm trong u sầu. Cậu nhận ra rằng, khi không còn là "người em thương" được nuông chiều trong lồng kính, cậu lại tìm thấy một sức mạnh tiềm ẩn trong chính mình.

Tác phẩm của Giang Triệt – một câu chuyện về tình yêu thanh xuân và sự trưởng thành đau đớn – bắt đầu nhận được sự chú ý trên một diễn đàn văn học lớn. Độc giả bị lôi cuốn bởi văn phong nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, mang đậm hơi thở của đời thực và những chi tiết nhỏ nhặt nhưng đầy ám ảnh. Họ thấy mình trong hình ảnh chàng trai đứng dưới màn mưa đợi chờ một lời giải thích không bao giờ tới.

“Người yêu anh à, em đã viết xong chương cuối của sự chờ đợi rồi.”

Giang Triệt thầm thào khi nhấn nút gửi bản thảo cho một nhà xuất bản uy tín vừa mới liên hệ. Cậu không còn viết về một tương lai màu hồng, mà viết về sự dũng cảm khi dám từ bỏ một tình yêu đã mục nát.

Trái ngược với sự đi lên lặng lẽ của Giang Triệt, Thẩm Diệc Tu bắt đầu lún sâu vào vũng lầy của sự thất bại. Buổi đấu giá bí mật không mang lại cảm hứng như Lâm Hạ nói, mà chỉ mang lại những khoản nợ mới và những trận say xỉn kéo dài. Hội nhóm bạn mới bắt đầu tỏ thái độ lạnh nhạt khi thấy tài năng của Diệc Tu dậm chân tại chỗ. Họ chỉ cần một "thiên tài" để tô điểm cho những cuộc vui, chứ không cần một họa sĩ đang dần đánh mất bản sắc.

Đỉnh điểm của sự khủng hoảng là buổi gặp mặt trực tiếp với đại diện phòng tranh Paris. Trước những bức tranh loang lổ và vô hồn của Diệc Tu, người đại diện người Pháp đã thẳng thừng từ chối hợp đồng.

“Thưa cậu Thẩm, tôi không thấy được linh hồn trong những tác phẩm này. Nó chỉ là sự sao chép vụng về những kỹ thuật rẻ tiền. Chúng tôi cần một trái tim biết rung động, chứ không cần một cái máy vẽ bị hỏng.”

Lâm Hạ đứng cạnh đó, gương mặt cô ta biến sắc. Ngay sau khi khách rời đi, cô ta không còn giữ vẻ dịu dàng thường ngày mà quay sang mắng nhiếc Diệc Tu thậm tệ.

“Tôi đã đầu tư bao nhiêu tiền bạc và quan hệ vào cậu, vậy mà cậu lại trả lại cho tôi đống rác này sao? Diệc Tu, cậu hết thời rồi. Nếu không có tôi, cậu chẳng là cái gì cả!”

Nói rồi, Lâm Hạ bỏ đi, không quên mang theo toàn bộ hồ sơ dự án. Thẩm Diệc Tu đứng trơ trọi giữa phòng vẽ rộng lớn, xung quanh là những bức tranh bị từ chối. Anh cảm thấy như cả thế giới đang quay lưng lại với mình. Sự tự phụ ngày nào giờ đây vỡ vụn, để lại một nỗi nhục nhã ê chề.

Trong cơn tuyệt vọng, Diệc Tu vô thức lấy điện thoại ra định gọi cho Giang Triệt. Anh nhớ sự sủng ái vô điều kiện của cậu, nhớ cái cách cậu luôn ở bên động viên mỗi khi anh gặp khó khăn. Nhưng số máy vẫn báo không liên lạc được. Anh nhận ra mình đã thực sự mất đi chỗ dựa duy nhất của cuộc đời mình.

Đêm đó, Diệc Tu lang thang trên những con phố mà hai người từng đi qua. Anh dừng lại trước tiệm sách cũ nơi Giang Triệt đang làm việc. Qua ô cửa kính, anh thấy Giang Triệt đang mỉm cười nói chuyện với một khách hàng. Cậu trông gầy hơn nhưng đôi mắt lại sáng rạng rỡ, một vẻ đẹp trưởng thành và độc lập mà trước đây khi ở bên anh cậu chưa từng có.

Diệc Tu định bước vào, định van xin cậu quay lại, định nói rằng anh đã sai rồi. Nhưng khi nhìn thấy một chàng trai trẻ khác – một đồng nghiệp ở tiệm sách – ân cần đưa cho Giang Triệt một ly nước ấm, Diệc Tu bỗng khựng lại. Anh thấy mình không còn tư cách để bước vào thế giới bình yên đó nữa. Anh đã dùng chính bàn tay mình để phá hủy sự hòa thuận mười mấy năm, đã dùng sự vô tâm để xua đuổi người yêu em nhất trên đời.

Anh quay lưng bước đi, bóng dáng cao lớn cô độc đổ dài dưới ánh đèn đường vàng vọt. Một cơn gió đông thổi mạnh, khiến anh rùng mình. Anh chợt nhận ra, sự sa đọa không chỉ lấy đi tài năng, mà còn lấy đi cả khả năng được yêu thương của một con người.

Sáng hôm sau, Thẩm Diệc Tu nhận được một bưu kiện gửi đến căn hộ. Bên trong là một cuốn sách mới xuất bản có tựa đề "Hạ Trắng Và Những Khoảng Lặng". Tác giả: Giang Triệt.

Anh run rẩy mở trang đầu tiên, nơi có dòng chữ đề tặng: “Gửi cho người đã từng là cả thanh xuân. Cảm ơn anh vì đã giúp em hiểu rằng, tình yêu chỉ đẹp khi chúng ta còn trân trọng chính mình.”

Diệc Tu đọc ngấu nghiến từng trang sách. Anh thấy lại hình ảnh hai đứa trẻ nhà bên, thấy lại những mùa đông ở khu tập thể, thấy lại cả sự sủng ái vụng về của mình ngày xưa. Từng con chữ của Giang Triệt như những nhát dao phẫu thuật, bóc tách từng lớp mặt nạ của sự dối trá mà Diệc Tu đã tự đắp lên mình. Anh bật khóc, những giọt nước mắt hối hận muộn màng rơi xuống trang giấy phẳng phiu.

Mạch truyện chương 12 là một sự tương phản gắt gao giữa sự sụp đổ của một thiên tài bị tha hóa và sự vươn lên của một tâm hồn bị tổn thương. Sự liên kết chặt chẽ với những chi tiết về dự án Paris, về thói quen chăm sóc của Giang Triệt tạo nên một dòng chảy cảm xúc chân thực. Người đọc không thấy sự trả thù bằng bạo lực, mà thấy sự trả thù thâm thúy nhất của cuộc đời: đó là khi kẻ phản bội nhận ra mình đã mất đi thứ quý giá nhất khi đang đứng giữa đống hư vinh tan vỡ.

Sự hòa thuận của quá khứ giờ đây chỉ còn là những mảnh ký ức loang lổ trong tâm trí Diệc Tu. Anh vẫn còn đó căn hộ sang trọng, vẫn còn đó chiếc xe đời mới, nhưng anh đã mất đi linh hồn của chính mình. Còn Giang Triệt, dù ở trong căn phòng trọ nhỏ, nhưng cậu đã tìm thấy ánh sáng của sự tự do.