Những ngày Giang Triệt ở lại khu tập thể cũ là những ngày thành phố phương Bắc chìm trong những cơn mưa phùn dai dẳng. Căn phòng nhỏ của cậu vẫn giữ nguyên mùi hương gỗ cũ kỹ và hơi ẩm đặc trưng của những dãy nhà xây từ thế kỷ trước. Ngồi bên cửa sổ, nhìn qua ô kính mờ hơi nước sang ban công nhà Thẩm Diệc Tu – nơi giờ đây chỉ còn những chậu cây khô héo vì thiếu người chăm sóc – Giang Triệt cảm thấy lòng mình như một mặt hồ lặng ngắt sau cơn bão. Cậu trở về đây để tìm lại sự bình yên, để nhắc nhở bản thân rằng trước khi có một Thẩm Diệc Tu rực rỡ của hiện tại, đã từng có một anh trai hàng xóm sẵn sàng nhường chiếc áo khoác duy nhất cho cậu giữa mùa đông.
Nhưng sự thật luôn tàn nhẫn hơn những hồi ức đẹp đẽ. Điện thoại của cậu vẫn im lìm. Ngoài tin nhắn thông báo chuyển tiền và một vài lời hỏi thăm hời hợt theo kiểu bổn phận của Diệc Tu, không có một cuộc gọi nào thể hiện sự khẩn thiết muốn cậu quay về. Thẩm Diệc Tu dường như đang quá bận rộn để tận hưởng dư vị của sự thành công. Anh đang bận với những buổi tiệc mừng công kéo dài từ đêm này sang đêm khác, bận với những lời mời hợp tác từ các phòng tranh lớn mà Lâm Hạ là người kết nối.
Trong khi đó, tại căn hộ của họ ở thành phố, Thẩm Diệc Tu đang dần quen với sự vắng mặt của Giang Triệt. Ban đầu, anh thấy hụt hẫng vì không có ai chuẩn bị nước ấm cho mình mỗi khi đi tiệc về, không có ai nhắc nhở anh uống thuốc đau dạ dày. Nhưng cảm giác đó nhanh chóng bị khỏa lấp bởi sự tự do. Không còn những ánh nhìn buồn bã của Giang Triệt mỗi khi anh về muộn, anh cảm thấy mình như một cánh chim đại bàng vừa thoát khỏi chiếc lồng của những bổn phận tình cảm cũ kỹ.
Lâm Hạ càng lúc càng thâm nhập sâu hơn vào cuộc sống của anh. Cô ta không chỉ là cộng sự, mà còn trở thành người dẫn dắt anh vào những thú vui sành điệu hơn. Một buổi tối cuối tuần, thay vì gọi điện đón Giang Triệt trở về, Diệc Tu lại cùng hội nhóm bạn mới có mặt tại một khu nghỉ dưỡng cao cấp ở ngoại ô. Tại đây, giữa mùi rượu vang thượng hạng và tiếng cười đùa phóng túng, anh cảm thấy mình thực sự thuộc về tầng lớp tinh hoa.
“Diệc Tu, cậu xem bức phác thảo này thế nào?”
Lâm Hạ đứng sát cạnh anh, hơi thở nồng nàn vị rượu vang đỏ. Cô ta đưa cho anh một tập hồ sơ về dự án triển lãm quốc tế tại Paris. Đây là giấc mơ của bất kỳ họa sĩ nào, và Lâm Hạ biết rõ đó là tử huyệt của Diệc Tu.
“Paris sao? Chị thực sự có thể giúp tôi sao?”
Ánh mắt Diệc Tu rực sáng sự tham vọng. Anh quên mất rằng cách đây không lâu, anh từng hứa với Giang Triệt rằng buổi triển lãm đầu tiên thành công, anh sẽ đưa cậu đi du lịch để bù đắp những ngày tháng vất vả.
“Tất nhiên rồi. Nhưng Diệc Tu này, để đi đến đó, cậu cần phải rũ bỏ những thứ rườm rà phía sau. Một nghệ sĩ lớn cần sự cô độc hoặc một người bạn đồng hành xứng tầm, chứ không phải một sợi dây xích tình cảm lúc nào cũng kéo cậu xuống bằng những lo âu vụn vặt.”
Diệc Tu im lặng, anh nâng ly rượu lên uống cạn. Lời nói của Lâm Hạ giống như một loại độc dược ngọt ngào, thấm vào từng thớ thịt. Anh bắt đầu nhìn nhận mối quan hệ với Giang Triệt như một gánh nặng của quá khứ. Sự sủng ái ngày nào giờ đây trong tâm trí anh chỉ còn là một sự ban ơn mang tính trách nhiệm.
Ngày thứ năm ở khu tập thể, Giang Triệt nhận được một cuộc gọi không mong đợi. Không phải từ Diệc Tu, mà là từ một người bạn học cũ hiện đang làm nhân viên phục vụ tại câu lạc bộ nghệ thuật nơi Diệc Tu thường lui tới.
“Triệt à, tôi không biết có nên nói với ông không... nhưng tôi thấy Diệc Tu dạo này lạ lắm. Cậu ấy thường xuyên đi cùng một cô gái rất giàu có. Tối qua họ còn ở lại câu lạc bộ đến gần sáng. Ông... ông nên để ý một chút.”
Giang Triệt cúp máy, bàn tay cậu run rẩy đến mức không cầm nổi chiếc điện thoại. Cậu quyết định quay trở lại thành phố ngay trong chiều hôm đó. Cậu không phải để đánh ghen, cũng không phải để van xin, mà cậu cần một câu trả lời dứt khoát cho lòng tin đã cạn kiệt của mình.
Về đến căn hộ chung, đập vào mắt Giang Triệt là một khung cảnh lộn xộn. Vỏ chai rượu vứt lăn lóc trên sàn, những bản phác thảo bị vứt tung tóe, và trên bàn ăn – nơi cậu từng thắp nến đợi anh – giờ đây là những tàn thuốc lá ám mùi nồng nặc. Thẩm Diệc Tu đang ngủ say trên sofa, trên áo sơ mi của anh vẫn còn vương lại vệt son môi đỏ chót nơi cổ áo.
Giang Triệt lặng lẽ dọn dẹp căn phòng. Cậu làm việc một cách máy móc, không rơi một giọt nước mắt nào. Cậu nấu cho anh một bát mì nóng, đặt lên bàn cùng với một ly nước lọc, giống như cách cậu vẫn luôn chăm sóc anh suốt bao năm qua. Nhưng lần này, hành động đó không còn chứa đựng tình yêu, mà giống như một sự tiễn biệt cuối cùng cho một thói quen.
Khi Diệc Tu tỉnh dậy, anh thấy Giang Triệt đang ngồi đối diện, đôi mắt bình thản đến lạ lùng. Anh hơi giật mình, vội vàng chỉnh lại quần áo, lòng thoáng qua một chút bối rối.
“Em về khi nào thế? Sao không gọi anh ra đón? Anh... hôm qua anh uống hơi nhiều với mấy đối tác người Pháp.”
Giang Triệt chỉ vào bát mì, nhẹ nhàng nói.
“Anh ăn đi cho nóng. Em về để lấy nốt số sách còn lại.”
Diệc Tu nghe thấy cụm từ "lấy nốt số sách", tim anh bỗng đập nhanh một nhịp. Anh bước lại gần, định nắm tay cậu nhưng Giang Triệt khéo léo tránh đi. Sự hòa thuận giả tạo mà Diệc Tu cố gắng duy trì suốt những ngày qua chính thức sụp đổ.
“Em nói thế là ý gì? Em vẫn còn giận chuyện triển lãm sao? Anh đã nói đó là công việc mà! Tại sao em cứ phải làm quá mọi chuyện lên như vậy? Anh đã chu cấp cho em không thiếu thứ gì, em còn muốn gì ở anh nữa?”
Giọng Diệc Tu trở nên gay gắt. Sự kiêu ngạo của một kẻ đang thành công không cho phép anh nhận lỗi. Anh cảm thấy Giang Triệt đang không biết điều, đang cố tình dùng sự im lặng để hành hạ anh.
Giang Triệt nhìn anh, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm hồn người đàn ông đối diện.
“Anh nghĩ sự sủng ái là tiền bạc và những món quà sao, Diệc Tu? Anh nghĩ việc anh chuyển tiền vào tài khoản em là có thể bù đắp cho những đêm em đứng đợi anh dưới mưa đến mức phát sốt? Anh nghĩ vệt son trên áo anh là một phần của công việc với đối tác người Pháp?”
Diệc Tu cứng họng. Anh nhìn xuống cổ áo mình, gương mặt bỗng chốc tái nhợt. Nhưng thay vì hối lỗi, anh lại chọn cách phản kháng bằng sự tự phụ.
“Đúng, anh có đi chơi, anh có sa đọa một chút, thì đã sao? Anh là nghệ sĩ, anh cần cảm xúc, cần sự mới mẻ! Em quá tẻ nhạt, Giang Triệt ạ. Ở bên em, anh thấy mình như một ông già bảy mươi tuổi chỉ biết lo cơm áo gạo tiền. Lâm Hạ cho anh thấy một thế giới khác, một thế giới mà anh thực sự thuộc về!”
Từng lời nói của Diệc Tu như những nhát búa đóng vào quan tài của tình yêu mười mấy năm. Giang Triệt cảm thấy lòng mình không còn đau nữa, mà là một sự trống rỗng hoàn toàn. Cậu nhận ra người đứng trước mặt mình không còn là người anh thương đã từng cùng cậu hái hoa dại ven đường, cũng không phải là người yêu anh từng thề nguyện dưới tuyết. Đây là một người lạ, một người đã bị danh vọng và những cuộc vui phù phiếm làm cho tha hóa.
“Em hiểu rồi.”
Giang Triệt đứng dậy, cậu vào phòng lấy chiếc vali nhỏ đã chuẩn bị sẵn. Cậu đi ra cửa, không một lần quay đầu lại. Diệc Tu đứng đó, anh không ngăn cản, vì anh nghĩ rằng cậu chỉ đang dọa mình như những lần trước. Anh hét lớn theo bóng lưng cậu.
“Đi đi! Em đi rồi đừng có hối hận mà quay lại cầu xin anh! Anh không có thời gian để dỗ dành một đứa trẻ không bao giờ lớn như em đâu!”
Cánh cửa đóng sầm lại. Thẩm Diệc Tu gục xuống sofa, anh vơ lấy chai rượu còn dở trên bàn định uống thêm một ngụm, nhưng bát mì nóng hổi của Giang Triệt vừa nấu bốc khói nghi ngút khiến anh khựng lại. Một cảm giác bất an chợt ập đến, nhưng anh nhanh chóng xua đi. Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Lâm Hạ.
“Alô, Hạ à? Tối nay đi đâu chơi không? Tôi vừa tống khứ được một cục nợ rồi, hôm nay phải chơi cho tới bến mới được.”
Ở đầu dây bên kia, Lâm Hạ mỉm cười đắc thắng. Cô ta biết con mồi đã hoàn toàn rơi vào bẫy.
Trong khi đó, Giang Triệt bước đi trên con phố dài. Cậu không về khu tập thể, vì cậu không muốn cha mẹ phải lo lắng. Cậu thuê một căn phòng trọ nhỏ gần trường học, một nơi giản dị và cũ kỹ nhưng ít nhất nó thuộc về cậu. Tối hôm đó, cậu ngồi một mình trong căn phòng xa lạ, nhìn ra ánh đèn đường mờ ảo. Cậu lấy chiếc móc khóa hình thiên nga ra, nhìn nó hồi lâu rồi ném vào sọt rác.
Sự liên kết giữa hai người chính thức bị cắt đứt. Diệc Tu lún sâu vào lối sống ăn chơi trác táng của hội nhóm dưới sự dẫn dắt của Lâm Hạ. Anh bắt đầu bỏ bê việc học, chỉ quan tâm đến những buổi triển lãm bề nổi và những cuộc vui thâu đêm suốt sáng. Anh tự huyễn hoặc mình rằng đó là cách để tìm cảm hứng, nhưng thực chất, nét vẽ của anh ngày càng trở nên vô hồn và giả tạo.
Ngược lại, Giang Triệt bắt đầu một cuộc sống mới. Cậu tập trung vào việc học và viết lách. Những nỗi đau từ cuộc tình tan vỡ được cậu trút hết vào những trang văn. Kỳ lạ thay, khi không còn sự sủng ái độc hại của Diệc Tu, Giang Triệt lại trở nên mạnh mẽ và rạng rỡ hơn bao giờ hết. Cậu nhận ra mình không cần phải là một báu vật trong lồng kính của ai cả, cậu có thể tự tỏa sáng bằng chính đôi chân của mình