Sau trận cãi vã đầu tiên mang theo những lời nói tổn thương, không khí trong căn hộ nhỏ trên phố vắng bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến lạ kỳ. Thẩm Diệc Tu vẫn về nhà, vẫn mua cho Giang Triệt những món quà nhỏ hay những túi hạt dẻ rang nóng hổi trên đường đi làm về, nhưng giữa họ đã hình thành một bức tường vô hình bằng kính. Họ vẫn nói chuyện, vẫn mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không còn chạm tới đáy mắt. Diệc Tu vùi mình vào công việc để trốn tránh cảm giác tội lỗi, còn Giang Triệt lại vùi mình vào những trang bản thảo để lấp đầy khoảng trống trong lòng.
Ngày khai mạc triển lãm cá nhân đầu tay của Thẩm Diệc Tu – sự kiện mà anh đã đổ bao tâm huyết suốt cả năm hai đại học – cuối cùng cũng đến. Đây không chỉ là một buổi trình diễn nghệ thuật, mà còn là bệ phóng quan trọng nhất để anh bước chân vào giới hội họa chuyên nghiệp. Sáng hôm đó, Diệc Tu dậy thật sớm, anh tỉ mỉ thắt lại chiếc cà vạt mà Giang Triệt đã tặng vào dịp sinh nhật năm ngoái. Nhìn mình trong gương, anh thấy một chàng trai thành đạt, hào hoa, nhưng khi quay lại nhìn người em thương đang lặng lẽ chuẩn bị bữa sáng, lòng anh lại gợn sóng.
“Giang Triệt, hôm nay là ngày trọng đại của anh. Em sẽ đến sớm với anh chứ? Anh đã dành vị trí đẹp nhất ngay cạnh bức tranh chính cho em đấy.”
Thẩm Diệc Tu bước lại gần, ôm lấy vai Giang Triệt từ phía sau. Anh cố gắng tìm lại sự thân mật cũ, muốn dùng sự cưng chiều để xóa đi những vết rạn nứt của những ngày qua. Giang Triệt khẽ đặt chiếc thìa xuống, cậu quay lại nhìn anh, ánh mắt đầy sự dịu dàng nhưng pha chút mệt mỏi.
“Em sẽ đến đúng giờ. Anh đi trước lo cho mọi người đi, người yêu anh chắc chắn sẽ tỏa sáng nhất hôm nay mà.”
Diệc Tu hôn nhẹ lên môi cậu, một nụ hôn vội vã mang theo mùi hương của sự tham vọng. Anh gật đầu rồi nhanh chóng rời đi, bởi Lâm Hạ đã đứng đợi sẵn dưới lầu với chiếc xe sang trọng để đưa anh đến trung tâm triển lãm.
Phòng trưng bày nghệ thuật nằm ở khu vực đắt đỏ nhất thành phố, được trang trí bằng những dải lụa trắng và ánh đèn vàng ấm áp. Ngay từ sớm, giới báo chí và những nhà sưu tầm đã có mặt đông đủ. Thẩm Diệc Tu đứng giữa trung tâm, vận bộ đồ vest sang trọng, gương mặt rạng rỡ vẻ tự tin. Lâm Hạ luôn sát cánh bên anh, cô ta giống như một nữ hoàng của buổi tiệc, khéo léo giới thiệu Diệc Tu với những nhân vật quyền lực nhất.
“Đây là Thẩm Diệc Tu, tác giả của bộ sưu tập Hạ Trắng. Cậu ấy là tài năng hiếm có mà tôi từng gặp.”
Lâm Hạ vừa nói vừa chạm nhẹ vào cánh tay Diệc Tu, một cử chỉ thân mật đầy tính sở hữu trước ống kính máy ảnh. Diệc Tu không phản ứng, anh đang tận hưởng cảm giác được cả thế giới ngưỡng mộ. Anh thấy mình như đang đứng trên đỉnh cao của danh vọng, nơi mà những lời khen ngợi ngọt ngào khiến anh quên bớt đi sự nặng nề của mối quan hệ ở nhà.
Giang Triệt đến muộn hơn một chút. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, cầm theo một bó hoa nhài nhỏ trắng muốt – loài hoa mà Diệc Tu yêu thích nhất từ thuở nhỏ. Khi cậu bước vào sảnh lớn, đập vào mắt cậu không phải là những bức tranh, mà là hình ảnh người yêu mình đang mỉm cười rạng rỡ bên cạnh Lâm Hạ. Họ trông thật đẹp đôi dưới ánh đèn sân khấu, một sự kết hợp hoàn hảo giữa tài năng và quyền lực.
Giang Triệt đứng lặng ở góc phòng, bó hoa trong tay bỗng trở nên lạc lõng giữa những lẵng hoa hồng, hoa lan rực rỡ và đắt tiền từ những đối tác lớn. Cậu nhìn thấy Diệc Tu đang say sưa nói về cảm hứng sáng tác của mình, nhưng trong suốt bài phát biểu dài mười lăm phút, anh không một lần nhắc đến tên cậu – người đã cùng anh lớn lên, người đã thức trắng đêm để chuẩn bị tài liệu cho anh, và là người đã hy sinh cả những giấc mơ riêng để ủng hộ anh.
Nỗi đau đớn âm ỉ bắt đầu lan tỏa. Giang Triệt chậm rãi bước lại gần bức tranh chính của buổi triển lãm. Đó là bức vẽ một chàng trai đứng giữa đồng hoa cải, đôi mắt nhìn về phía chân trời. Cậu nhận ra đó chính là mình, nhưng nét vẽ của Diệc Tu giờ đây đã khác. Anh thêm vào đó quá nhiều kỹ thuật sắc sảo, quá nhiều sự bóng bẩy, khiến người trong tranh trông giống như một thiên thần xa cách chứ không phải là người em thương bằng xương bằng thịt của anh nữa.
“Bức tranh này thật tuyệt, phải không cậu?”
Một giọng nói vang lên bên cạnh. Giang Triệt quay lại, là Lâm Hạ. Cô ta đang cầm một ly rượu vang, ánh mắt nhìn cậu đầy sự thương hại.
“Chào chị Hạ.”
Giang Triệt lịch sự đáp. Lâm Hạ nhấp một ngụm rượu, cô ta bước lại gần bức tranh, khẽ chạm tay vào khung gỗ mạ vàng.
“Diệc Tu vẽ cậu rất đẹp. Nhưng cậu biết không, một bức tranh đẹp chỉ có giá trị khi nó được đặt trong một phòng trưng bày sang trọng thế này. Diệc Tu thuộc về nơi này, thuộc về thế giới thượng lưu rực rỡ, chứ không phải căn hộ nhỏ hẹp và những bữa cơm giản đơn. Cậu có vẻ không phù hợp với không khí ở đây lắm nhỉ?”
Lời nói của Lâm Hạ như một mũi kim đâm vào trái tim Giang Triệt. Cậu nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng nói vẫn bình thản nhưng chứa đựng sức mạnh.
“Phù hợp hay không là do người trong cuộc cảm nhận. Tôi đến đây vì tôi yêu người vẽ nên bức tranh này, chứ không phải vì sự hào nhoáng của phòng trưng bày.”
Lâm Hạ cười nhạt, cô ta nhún vai rồi bước về phía Diệc Tu đang được đám đông vây quanh. Lúc này, Diệc Tu mới nhìn thấy Giang Triệt. Anh định bước lại gần nhưng một nhà sưu tầm lớn đã giữ anh lại để bàn về việc mua lại toàn bộ bộ sưu tập. Diệc Tu chỉ kịp ra hiệu cho Giang Triệt đợi mình, rồi lại bị cuốn vào những vòng xoáy của tiền bạc và danh tiếng.
Buổi triển lãm kéo dài đến tận đêm muộn. Khi khách mời đã ra về gần hết, chỉ còn lại hội nhóm của Diệc Tu chuẩn bị đi ăn mừng tại một câu lạc bộ đêm nổi tiếng. Diệc Tu bước lại gần Giang Triệt, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đầy phấn khích.
“Người yêu em, hôm nay thành công ngoài mong đợi! Anh đã bán được gần hết tranh rồi. Bây giờ mọi người rủ đi ăn mừng, em đi cùng anh nhé?”
Giang Triệt nhìn bó hoa nhài trên tay mình đã bắt đầu héo rũ vì chờ đợi quá lâu. Cậu khẽ lắc đầu.
“Anh đi với mọi người đi. Em thấy hơi mệt, em muốn về nhà trước.”
Diệc Tu hơi khựng lại, một chút thất vọng thoáng qua trên gương mặt anh. Anh cảm thấy Giang Triệt đang làm hỏng tâm trạng vui vẻ của mình.
“Lại mệt sao? Hôm nay là ngày vui nhất của anh mà em lại không thể vì anh một chút sao? Mọi người đều có đôi có cặp, em để anh đi một mình thì kỳ lắm.”
“Có chị Hạ ở đó mà, anh đâu có một mình.”
Giang Triệt nói nhỏ, giọng nói chứa chan sự tủi thân. Diệc Tu nghe thấy tên Lâm Hạ, anh bỗng trở nên gắt gỏng hơn.
“Lại là chuyện đó sao? Em đừng có nhỏ mọn như vậy nữa được không? Anh đã giải thích bao nhiêu lần rồi, đó là công việc! Thôi được rồi, em muốn về thì cứ về đi, anh không ép.”
Nói rồi, Diệc Tu quay lưng bước đi, không một lời hỏi han xem cậu sẽ về nhà bằng cách nào giữa đêm khuya. Giang Triệt đứng trơ trọi giữa phòng trưng bày rộng lớn nay đã bắt đầu tắt đèn. Cậu đặt bó hoa nhài héo lên bệ của bức tranh chính, rồi lặng lẽ bước ra ngoài.
Gió đêm thành phố thổi vào mặt lạnh buốt. Giang Triệt không bắt xe, cậu chọn cách đi bộ về nhà. Từng bước chân trên vỉa hè vắng lặng giống như đang dẫm lên những mảnh vỡ của tình yêu. Cậu nhận ra rằng, sự sủng ái của Diệc Tu giờ đây giống như một thứ xa xỉ phẩm mà anh chỉ ban phát khi anh thấy vui, chứ không còn là hơi thở tự nhiên như ngày xưa nữa. Anh đã thay đổi, từ một chàng trai ấm áp của khu tập thể thành một họa sĩ kiêu ngạo của giới thượng lưu.
Tại câu lạc bộ đêm, Thẩm Diệc Tu cố gắng quên đi gương mặt buồn bã của Giang Triệt bằng cách uống thật nhiều rượu. Tiếng nhạc sập sình và những lời chúc tụng của hội nhóm khiến anh cảm thấy mình thật vĩ đại. Lâm Hạ ngồi sát cạnh anh, cô ta rót rượu liên tục và không ngừng thầm thì những lời khen ngợi.
“Cậu thấy không Diệc Tu? Cậu sinh ra là để dành cho những nơi thế này. Đừng để bất cứ ai kìm hãm bước tiến của mình.”
Trong cơn say, Diệc Tu nhìn Lâm Hạ, ánh đèn màu lung linh khiến gương mặt cô ta trở nên mờ ảo và quyến rũ. Anh bắt đầu thấy Lâm Hạ nói đúng. Anh cần sự bùng nổ, cần những người hiểu được giá trị của nghệ thuật và danh vọng, chứ không phải một người chỉ biết lo lắng về những bữa cơm hay những cơn cảm mạo thông thường. Anh bắt đầu cười đùa phóng túng hơn, bắt đầu coi sự chờ đợi của Giang Triệt là một sự phiền phức.
“Uống đi! Hôm nay tôi bao tất cả!”
Diệc Tu hét lớn, tay cầm ly rượu vang đắt tiền giơ cao. Anh không hề hay biết rằng, chính cái khoảnh khắc anh buông thả mình trong những thú vui ấy, sợi dây liên kết giữa anh và người em thương đã đứt lìa một mảng lớn.
Khoảng bốn giờ sáng, Diệc Tu trở về nhà trong tình trạng say khướt. Anh lạng chạng bước vào phòng ngủ, định ôm lấy Giang Triệt nhưng cậu đã nằm quay mặt vào tường. Anh tức giận ném chiếc áo vest xuống sàn, miệng lầm bầm những lời khó nghe.
“Em lúc nào cũng vậy... lúc nào cũng trưng cái bộ mặt đưa đám đó ra. Em có biết hôm nay anh đã vất vả thế nào không? Em không hiểu gì về nghệ thuật cả, em chỉ biết giữ anh cho riêng mình thôi!”
Giang Triệt vẫn im lặng, nhưng đôi vai cậu khẽ rung lên. Cậu không muốn tranh cãi với một người say, nhưng từng lời nói của Diệc Tu như những nhát dao đâm vào tim cậu. Sự hòa thuận mười mấy năm qua đã hoàn toàn sụp đổ, thay thế bằng sự cay nghiệt và vô tâm.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng rọi vào căn phòng, Thẩm Diệc Tu tỉnh dậy với sự hối hận muộn màng. Anh thấy Giang Triệt đã chuẩn bị sẵn một bát canh giải rượu trên bàn, nhưng cậu không có nhà. Trên bàn còn có một tờ giấy nhỏ: “Em về khu tập thể thăm mẹ vài ngày, anh tự chăm sóc mình nhé.”
Diệc Tu nhìn bát canh còn nóng, lòng bỗng dâng lên một sự trống trải vô hạn. Anh chạy ra ban công, gọi điện cho Giang Triệt nhưng chỉ nghe thấy tiếng thuê bao không liên lạc được. Anh nhận ra mình đã quá đáng, nhưng cái tôi kiêu ngạo của một kẻ vừa thành công rực rỡ khiến anh không muốn hạ mình đi tìm cậu ngay lập tức. Anh tự nhủ: “Cứ để cậu ấy yên tĩnh vài ngày, rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đó thôi. Cậu ấy yêu mình như vậy, làm sao mà bỏ đi được.”
Sự chủ quan ấy của Diệc Tu chính là liều thuốc độc giết chết tình yêu của họ. Anh quay trở lại với những buổi phỏng vấn báo chí, những buổi tiệc mừng thành công do Lâm Hạ tổ chức. Anh bắt đầu quen với việc không có Giang Triệt bên cạnh, quen với sự tự do phóng túng mà hội nhóm mang lại.
Trong khi đó, Giang Triệt trở về khu tập thể cũ. Ngồi trong căn phòng nhỏ gắn bó với tuổi thơ của hai đứa, cậu nhìn qua cửa sổ sang nhà Diệc Tu – nơi giờ đây cũng vắng lặng không người. Cậu nhớ về những mùa đông ngắm tuyết, nhớ về lời hứa mười năm sau. Những kỷ niệm ấy giờ đây giống như một cuốn phim đen trắng, đẹp đẽ nhưng đau đớn.
Cậu dành thời gian để chăm sóc cha mẹ, cố gắng mỉm cười để họ không lo lắng. Nhưng mỗi đêm, khi chỉ còn lại một mình, cậu lại nhìn vào chiếc móc khóa hình thiên nga mà Diệc Tu tặng trong dịp Tết. Cậu tự hỏi, liệu con thiên nga còn lại có đang lạc lối giữa những ánh đèn màu rực rỡ của thành phố kia không?
Sự sủng ái của Thẩm Diệc Tu dành cho Giang Triệt lúc này đã hoàn toàn bị biến chất. Thay vì là sự che chở chân thành, nó trở thành một sự ban ơn đầy kiêu ngạo. Anh vẫn gửi tiền vào tài khoản cho cậu, vẫn nhắn tin bảo cậu mua những thứ cậu thích, nhưng anh không còn dành cho cậu một buổi tối bình yên, không còn kiên nhẫn lắng nghe những suy tư của cậu.