MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMưa Rào Và Nắng ẤmChương 9: NHỮNG VẾT RẠN TRONG CHIẾC BÌNH PHA LÊ

Mưa Rào Và Nắng Ấm

Chương 9: NHỮNG VẾT RẠN TRONG CHIẾC BÌNH PHA LÊ

2,802 từ · ~15 phút đọc

Cơn sốt của Giang Triệt đến bất ngờ như một hệ quả tất yếu của những đêm dài thao thức và những lần đứng đợi Thẩm Diệc Tu dưới màn mưa lạnh giá của thành phố phương Bắc. Trong căn hộ vốn dĩ luôn tràn ngập hơi ấm của sự cưng chiều nằm trên con phố nhỏ yên tĩnh, nay lại bao trùm bởi một bầu không khí ảm đạm và lo âu. Khi Thẩm Diệc Tu trở về nhà sau buổi ăn tối muộn với Lâm Hạ và nhóm bạn tại một nhà hàng sang trọng trung tâm, anh thấy đèn phòng khách vẫn bật sáng nhưng không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Bước vào phòng ngủ, trái tim anh như thắt lại khi nhìn thấy người em thương đang nằm co quắp dưới lớp chăn mỏng, đôi gò má đỏ bừng vì sốt cao, hơi thở đứt quãng và nặng nề.

“Tiểu Triệt! Người yêu em làm sao thế này?”

Thẩm Diệc Tu vứt vội chiếc cặp da sang một bên, nhào đến bên giường. Anh đưa tay chạm vào trán cậu và giật mình bởi cái nóng hừng hực như lửa đốt. Cảm giác tội lỗi như một cơn sóng dữ dội tạt thẳng vào mặt, khiến anh bừng tỉnh khỏi những dư vị của men rượu và những lời tán dương phù phiếm về tài năng hội họa của mình suốt cả buổi tối. Suốt cả đêm ấy, anh đã mải mê nói về những viễn cảnh nghệ thuật xa xôi, về những hợp đồng triển lãm béo bở mà quên mất rằng, người anh thương nhất đang một mình chống chọi với cơn bệnh ở nhà.

Diệc Tu vội vàng chạy vào nhà tắm, vắt khăn nước ấm để lau mặt và cổ cho Giang Triệt. Anh luống cuồng tìm thuốc hạ sốt, bàn tay run rẩy đến mức làm đổ cả ly nước ra sàn gỗ. Nhìn Giang Triệt trong cơn mê sảng vẫn khẽ gọi tên mình, Diệc Tu thấy lòng đau thắt lại. Anh tự trách sự vô tâm đến mức đáng sợ của bản thân trong những ngày vừa qua. Anh vốn dĩ đã hứa sẽ bảo bọc cậu, vậy mà giờ đây chính sự hào nhoáng bên ngoài lại khiến anh bỏ quên báu vật quý giá nhất đời mình.

“Anh đây, người yêu anh đây... Anh xin lỗi, là anh không tốt, anh về muộn rồi.”

Diệc Tu thầm thì, giọng nói lạc đi vì xót xa. Anh ngồi bên mép giường, nắm chặt lấy bàn tay gầy gũi của Giang Triệt, không rời đi nửa bước suốt cả đêm dài. Anh dùng khăn ấm lau người cho cậu mỗi giờ một lần, kiên nhẫn bón từng thìa nước ấm khi cậu khát. Sự cưng chiều và bảo bọc vốn dĩ là bản năng của anh bỗng chốc quay trở lại mãnh liệt hơn bao giờ hết. Lúc này, dự án triển lãm, sự tán thưởng của Lâm Hạ hay những mối quan hệ hào nhoáng ngoài kia đều trở nên vô nghĩa trước sự an nguy của Giang Triệt.

Đến gần sáng, cơn sốt bắt đầu hạ dần. Giang Triệt mệt mỏi mở mắt ra, thấy Thẩm Diệc Tu đang gục đầu bên cạnh giường, đôi mắt anh thâm quầng và gương mặt đầy vẻ phờ phạc. Cậu khẽ cử động ngón tay, chạm vào mái tóc của anh. Diệc Tu giật mình tỉnh giấc ngay lập tức, thấy cậu đã tỉnh, anh vui mừng khôn xiết, vội vàng đỡ cậu ngồi dậy, chèn thêm chiếc gối mềm sau lưng cho người yêu anh thoải mái.

“Em thấy trong người thế nào rồi? Còn đau ở đâu không? Anh nấu cháo cho em nhé?”

Giang Triệt nhìn người yêu mình, thấy sự lo lắng chân thành trong mắt anh, mọi sự tủi hờn vì bị bỏ rơi bấy lâu nay bỗng chốc tan biến. Cậu khẽ mỉm cười, giọng nói vẫn còn hơi khàn đặc.

“Em đỡ hơn rồi. Người yêu anh thức cả đêm sao? Anh đi ngủ một chút đi, nhìn anh mệt lắm.”

Diệc Tu lắc đầu quầy quậy, anh ôm lấy cậu vào lòng, tựa cằm lên vai cậu, hít hà mùi hương xà phòng quen thuộc dù lúc này nó còn vương chút mùi thuốc đắng.

“Anh không mệt. Anh chỉ sợ em có chuyện gì thôi. Người yêu em ơi, anh thực sự xin lỗi vì đã để em một mình. Từ giờ anh sẽ không bao giờ để điện thoại hết pin, cũng sẽ không bao giờ để em phải đợi cơm một mình khi em đang bệnh thế này nữa.”

Những lời thề thốt ngọt ngào ấy giống như liều thuốc bổ khiến Giang Triệt cảm thấy ấm lòng. Sự hòa thuận giữa họ dường như được hàn gắn sau đêm hôm đó. Trong ba ngày tiếp theo, Thẩm Diệc Tu hoàn toàn gác lại mọi việc ở phân viện. Anh từ chối mọi cuộc gọi từ bạn bè để ở nhà chăm sóc người em thương. Anh tự tay xuống bếp nấu những món cháo bổ dưỡng, ép nước trái cây cho cậu, thậm chí còn kiên nhẫn đọc sách cho cậu nghe để cậu bớt buồn chán.

“Người yêu anh ăn thêm một miếng nữa thôi, anh đã ninh xương rất kỹ rồi đấy.”

Diệc Tu vừa nói vừa thổi thìa cháo cho bớt nóng rồi đưa đến tận miệng Giang Triệt. Giang Triệt ngoan ngoãn ăn, cảm nhận sự sủng ái vô bờ bến của anh. Cậu thấy mình giống như quay trở lại những năm tháng ở khu tập thể cũ, khi mỗi lần cậu ốm, Diệc Tu đều cuống cuồng lo lắng như thể cả thế giới sắp sụp đổ.

Sự chăm sóc tận tình của Diệc Tu khiến Giang Triệt tin rằng những xao nhãng trước đó chỉ là nhất thời do áp lực năm hai đại học quá lớn. Cậu tự nhủ rằng mình không nên quá khắt khe, anh đang nỗ lực cho tương lai của cả hai, và việc anh có những mối quan hệ xã hội rộng mở là điều cần thiết cho một họa sĩ trẻ. Căn hộ nhỏ lại tràn ngập tiếng cười và hương vị của tình yêu nồng nàn.

Tuy nhiên, sự bình yên ấy mỏng manh như sương sớm. Khi sức khỏe của Giang Triệt đã ổn định, Thẩm Diệc Tu bắt buộc phải quay trở lại với tiến độ dự án. Áp lực lúc này còn lớn hơn gấp bội vì anh đã nghỉ mất vài ngày quan trọng. Lâm Hạ liên tục gửi tài liệu, nhắc nhở anh về những hạng mục trưng bày đang bị chậm trễ tại phòng triển lãm thành phố.

Một buổi tối, khi Diệc Tu đang ngồi làm việc trên máy tính, điện thoại anh liên tục rung lên. Là Lâm Hạ gọi. Anh nhìn sang Giang Triệt đang ngồi đọc sách bên cạnh, do dự một chút rồi mới nghe máy.

“Diệc Tu, cậu đang ở đâu thế? Mọi người đang ở quán bar trên phố Tây để gặp nhà thiết kế ánh sáng cho triển lãm. Chỉ có tối nay ông ấy mới rảnh để bàn về độ hắt sáng cho bức tranh chính thôi, cậu phải đến ngay.”

Giọng của Lâm Hạ vang lên gấp gáp qua điện thoại, xen lẫn tiếng nhạc xập xình từ phía xa. Diệc Tu nhíu mày, anh nhìn Giang Triệt, lòng đầy phân vân. Anh đã hứa sẽ ở nhà xem phim cùng cậu tối nay. Nhưng công việc triển lãm là tâm huyết cả năm trời của anh, anh không thể để nó thiếu sót vào phút chót.

“Người yêu em ơi... anh lại phải ra ngoài một chút. Đây là việc quan trọng liên quan đến ánh sáng cho phòng trưng bày, anh không đi không được. Xong việc anh sẽ về ngay với người yêu anh nhé.”

Giang Triệt buông cuốn sách xuống, ánh mắt thoáng qua một nỗi buồn khó tả. Cậu không muốn ngăn cản sự nghiệp của anh, nhưng cậu cảm thấy cái vòng lặp này đang bắt đầu quay lại, một cách lạnh lùng và tàn nhẫn hơn.

“Anh đi đi. Nhớ về sớm và đừng uống nhiều rượu nhé.”

Diệc Tu hôn nhanh lên trán cậu, khoác vội chiếc áo măng tô rồi rời đi. Khi đến địa điểm hẹn, không gian ồn ào và đầy khói thuốc của quán bar cao cấp lại bao vây lấy anh. Lâm Hạ đứng đó, rạng rỡ trong một bộ váy sang trọng, cô ta vẫy tay gọi anh giữa đám đông.

“Cuối cùng cậu cũng đến. Nhà thiết kế vừa mới nhắc tên cậu đấy.”

Sau khi giải quyết xong công việc với nhà thiết kế, không khí nhanh chóng chuyển thành một buổi tiệc tùng của nhóm bạn thượng lưu. Những người bạn giàu có của Lâm Hạ bắt đầu khui những chai rượu đắt tiền để ăn mừng sự hợp tác thành công. Diệc Tu bị lôi kéo vào những trò chơi uống rượu, những lời thách thức đầy phấn khích. Ban đầu anh còn giữ kẽ, từ chối vì nhớ đến Giang Triệt, nhưng dưới sự khích bác của mọi người và sự "hỗ trợ" nhiệt tình của Lâm Hạ, anh bắt đầu buông thả bản thân.

“Nào Diệc Tu, một nghệ sĩ lớn không thể nào cứ khép mình mãi được. Phải biết sống hết mình thì nét vẽ mới có hồn chứ!”

Một cậu bạn trong nhóm vỗ vai anh. Diệc Tu cười trừ, anh cầm ly rượu lên và uống cạn. Hơi men thấm vào máu, khiến anh thấy mọi thứ trở nên nhẹ nhàng và bay bổng hơn. Anh bắt đầu tham gia vào những câu chuyện phiếm, những lời nói đùa có phần phóng túng của hội nhóm. Lâm Hạ luôn ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại thì thầm vào tai anh những lời khen ngợi, bàn tay cô ta đôi khi vô tình chạm vào cánh tay anh một cách tự nhiên.

Trong lúc đó, tại căn hộ, Giang Triệt nhìn đồng hồ đã chỉ hai giờ sáng. Cậu gọi điện cho Diệc Tu nhưng máy liên tục báo không liên lạc được. Cậu cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng, không phải do thời tiết mùa thu mà là do sự bất an từ trong tâm khảm. Sự hòa thuận bấy lâu nay dường như đang bị đe dọa bởi một thế giới lộng lẫy nhưng đầy rẫy sự lừa dối mà cậu không thể chạm tới. Cậu chợt nhớ lại những câu chuyện tình yêu tan vỡ vì sự đổi thay của lòng người khi đứng trước cám dỗ. Cậu không ngờ rằng, thực tế lại đang dần đẩy người yêu cậu vào con đường đó.

Khoảng ba giờ sáng, Diệc Tu được Lâm Hạ đưa về bằng xe riêng. Anh say đến mức không biết gì, miệng vẫn còn lảm nhảm về những màu sắc và ánh sáng rực rỡ. Khi Lâm Hạ dìu anh vào đến cửa nhà, Giang Triệt đã đứng đợi sẵn, gương mặt tái nhợt dưới ánh đèn hành lang. Nhìn thấy người yêu mình được một người phụ nữ khác dìu về trong tình trạng không tỉnh táo, tim Giang Triệt như bị ai bóp nghẹt.

Lâm Hạ nhìn Giang Triệt bằng ánh mắt đầy sự thương hại và khiêu khích, cô ta mỉm cười nhẹ.

“Chào cậu. Diệc Tu hôm nay vui quá nên uống hơi quá chén một chút. Cậu ấy là người có tài, sau này sẽ còn tiến xa, mong cậu chăm sóc cậu ấy cho tốt nhé.”

Giang Triệt không đáp lời, cậu lẳng lặng đỡ lấy Diệc Tu từ tay cô ta. Cảm giác mùi nước hoa nồng nặc lạ lẫm bám trên áo của người yêu khiến cậu thấy đau đớn tận cùng. Cậu đóng cửa lại, ngăn cách thế giới hào nhoáng ngoài kia với sự đổ vỡ đang diễn ra bên trong căn hộ này.

Đưa Diệc Tu vào giường, Giang Triệt không khóc. Nước mắt cậu dường như đã cạn khô sau những giờ phút chờ đợi trong vô vọng. Cậu nhìn người yêu mình – người từng thề thốt sẽ bảo vệ cậu, người từng sủng ái cậu như một báu vật – giờ đây lại nằm đây như một người xa lạ, mang theo hơi thở của những cuộc vui chơi sa đọa.

Sáng hôm sau, khi Thẩm Diệc Tu tỉnh dậy với cơn đau đầu như búa bổ, anh thấy Giang Triệt đang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn ra những hàng cây ngoài phố đã rụng lá. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm căn phòng mà không phải do gió mùa tràn về.

“Tiểu Triệt... anh... tối qua anh lại sai rồi phải không? Anh xin lỗi người yêu anh mà.”

Giang Triệt quay lại, gương mặt cậu bình thản nhưng đôi mắt lại chứa đựng sự thất vọng mênh mông.

“Anh không sai. Anh chỉ đang chọn cuộc sống mà anh muốn thôi. Nhưng người anh thương của ngày xưa sẽ không bao giờ để một người phụ nữ lạ dìu về nhà lúc rạng sáng, cũng không bao giờ để em phải lo lắng đến mức phát bệnh trở lại như thế này.”

Diệc Tu giật mình, anh cố gắng giải thích, cố gắng dùng những lời lẽ cưng chiều để xoa dịu cậu như mọi khi.

“Là chị Hạ tốt bụng đưa anh về thôi, anh say quá không làm chủ được. Anh thề là giữa anh và cô ấy không có gì hết, chỉ là công việc thôi. Người yêu anh đừng suy nghĩ nhiều, anh làm tất cả cũng vì chúng ta mà.”

Giang Triệt khẽ lắc đầu, nụ cười của cậu mang theo sự xót xa.

“Em không nói anh và cô ấy có gì. Em chỉ thấy anh đang dần rời xa thế giới của chúng ta. Anh có còn nhớ căn hộ này từng là nơi duy nhất anh muốn quay về không?”

Diệc Tu bước lại gần, định ôm lấy cậu nhưng Giang Triệt khẽ lùi lại. Sự hòa thuận mười mấy năm qua lần đầu tiên xuất hiện một vết rạn lớn đến mức không thể phớt lờ. Diệc Tu cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình chiếm lấy tâm trí, nhưng cái tôi của một kẻ đang được tung hô và sự tác động của những cuộc vui mới khiến anh không thể hạ mình hoàn toàn như trước.

“Em đang quá nhạy cảm rồi đấy. Anh đi làm, đi ngoại giao cũng là vì tương lai sau này của cả hai thôi. Em không thể cứ muốn anh ở nhà mãi được. Anh mệt lắm, em để anh yên một lát đi.”

Nói rồi, anh quay lưng đi vào phòng tắm, để lại Giang Triệt đứng đó với trái tim đang vỡ ra từng mảnh. Đây là lần đầu tiên anh lớn tiếng với cậu sau bao năm sủng ái, lần đầu tiên anh dùng từ "mệt lắm" để nói về sự quan tâm của cậu. Sự sủng ái vốn dĩ là linh hồn của tình yêu này đang dần bị xói mòn bởi sự vô tâm và tham vọng.

Những ngày tiếp theo, sự liên kết giữa hai người trở nên lỏng lẻo đến đáng sợ. Thẩm Diệc Tu bắt đầu cuốn vào những buổi tụ tập của nhóm bạn mới một cách công khai hơn. Anh cho rằng Giang Triệt không hiểu cho áp lực sự nghiệp của mình, nên anh chọn cách lờ đi những nỗi buồn trong mắt cậu. Anh vẫn yêu cậu, điều đó là sự thật, nhưng tình yêu đó giờ đây đã bị xếp sau những ly rượu vang và những lời tán tụng.

Lâm Hạ tận dụng triệt để những kẽ hở này. Cô ta thường xuyên nhắn tin trêu chọc Diệc Tu về việc người yêu ở nhà quá kiểm soát, khiến anh càng cảm thấy sự dịu dàng của Giang Triệt giờ đây trở thành một gánh nặng tâm lý. Cô ta đưa anh đến những câu lạc bộ kín dành cho giới nghệ sĩ, nơi mà sự phóng túng được coi là cá tính.

“Diệc Tu, cậu thấy không? Thế giới ngoài kia rộng lớn và rực rỡ lắm. Đừng để những nỗi lo vặt vãnh kìm hãm tài năng của cậu.”

Lâm Hạ vừa nói vừa rót cho anh một ly rượu đỏ thẫm. Diệc Tu nhìn ly rượu, nhìn vào ánh đèn màu lung linh, cảm thấy mình đang thực sự trở thành một nghệ sĩ lớn. Anh quên mất rằng, ở căn hộ nhỏ ấy, có một người vẫn đang lặng lẽ thắp đèn đợi anh, bên mâm cơm đã nguội ngắt từ lâu. Những giọt nắng trong veo của tình yêu thuở ban đầu nay đã bắt đầu nhuốm màu của sự phản bội âm thầm.