Thành phố mô phỏng vào những ngày giữa thu mang một vẻ đẹp u sầu đến lạ thường. Những tán cây long não trước cổng trường Đại học Tổng hợp bắt đầu trút lá, tạo thành một thảm vàng xào xạc dưới chân người qua lại. Đối với Giang Triệt, mùa thu vốn dĩ là mùa của những vần thơ dịu dàng, nhưng năm nay, nó lại mang theo một chút gì đó bất an mà cậu không thể gọi tên. Sau buổi chiều chứng kiến Thẩm Diệc Tu thân thiết bên Lâm Hạ, Giang Triệt đã chọn cách im lặng. Cậu không muốn vì sự nhạy cảm của mình mà làm ảnh hưởng đến đam mê và sự nghiệp đang trên đà thăng tiến của người yêu anh. Cậu vẫn tin vào lời hứa của anh, tin vào mười mấy năm tình nghĩa thanh mai trúc mã không dễ gì lay chuyển.
Thẩm Diệc Tu vẫn vậy, anh vẫn là người yêu em đầy chu đáo và nồng nhiệt trong mắt mọi người. Sau sự cố lỡ hẹn lần trước, anh dường như càng cố gắng hơn để bù đắp cho Giang Triệt. Mỗi tối khi trở về nhà, dù mệt mỏi đến đâu, anh cũng sẽ dành thời gian để cùng cậu chuẩn bị bữa tối. Anh thích đứng sau lưng Giang Triệt khi cậu đang thái rau, vòng tay qua eo cậu và đặt một nụ hôn nhẹ lên hõm cổ.
“Người yêu anh có còn giận chuyện hôm trước không? Anh đã tự phạt mình bằng cách mua cho em bộ sách văn học cổ điển mà em mong bấy lâu rồi đây này.”
Diệc Tu vừa nói vừa lấy từ trong cặp sách ra một hộp quà được gói ghém cẩn thận. Giang Triệt đón lấy, lòng bỗng chốc mềm lại. Cậu quay người lại, tựa đầu vào ngực anh, cảm nhận hơi ấm và sự bình yên mà chỉ Diệc Tu mới có thể mang lại.
“Em không giận anh nữa. Em chỉ sợ anh mệt thôi. Người anh thương đừng vì làm việc mà quên cả bản thân mình nhé.”
Diệc Tu siết chặt vòng tay, anh hít hà mùi hương xà phòng thanh khiết trên tóc cậu, lòng thầm nghĩ mình thật may mắn khi có một người em thương hiểu chuyện đến vậy. Sự hòa thuận giữa họ trong căn hộ nhỏ vẫn được duy trì như một bức tranh hoàn mỹ, nơi mà mọi bão tố ngoài kia đều bị chặn đứng sau cánh cửa gỗ.
Tuy nhiên, cuộc sống của một sinh viên năm thứ hai đầy triển vọng như Thẩm Diệc Tu không thể chỉ mãi quanh quẩn trong căn bếp nhỏ. Dự án triển lãm "Hơi Thở Thời Đại" do anh làm trưởng nhóm bắt đầu bước vào giai đoạn nước rút. Lâm Hạ, với vai trò là người tài trợ và cố vấn truyền thông, xuất hiện trong cuộc sống của Diệc Tu với tần suất dày đặc hơn. Cô ta vô cùng khéo léo, không bao giờ thể hiện tình cảm một cách quá lố để làm Diệc Tu đề phòng, mà thay vào đó là sự đồng điệu về tư duy nghệ thuật và những lời khen ngợi tinh tế đúng lúc.
Một buổi chiều thứ Sáu, khi nắng thu đã nhạt màu trên những bức tường của Viện Mỹ thuật, Diệc Tu và Lâm Hạ đang cùng nhau hoàn thiện bố cục cho gian trưng bày chính. Lâm Hạ bước lại gần, đưa cho anh một chai nước khoáng lạnh rồi tự nhiên lau đi vệt màu vương trên má anh.
“Diệc Tu, cậu làm việc hăng say quá. Nhìn cậu lúc vẽ tranh thực sự rất có sức hút đấy. Tôi nghĩ sau buổi triển lãm này, tên tuổi của cậu sẽ không chỉ dừng lại ở phạm vi trường học đâu.”
Diệc Tu hơi lùi lại một bước để giữ khoảng cách, anh mỉm cười lịch sự.
“Cảm ơn chị Hạ. Tôi chỉ muốn làm tốt nhất có thể cho công sức của cả nhóm thôi. Hơn nữa, tôi cũng muốn mang về cho người yêu tôi một niềm tự hào nho nhỏ.”
Ánh mắt Lâm Hạ thoáng qua một tia tối tăm khi nghe thấy cụm từ người yêu tôi, nhưng cô ta nhanh chóng che giấu bằng một nụ cười rạng rỡ.
“Cậu đúng là mẫu người tình lý tưởng đấy. Nhưng Diệc Tu này, tối nay hội nhóm của chúng ta có một buổi tiệc nhỏ tại biệt thự của một nhà sưu tầm tranh nổi tiếng. Đây là cơ hội vàng để cậu giới thiệu bản thân trước giới chuyên môn. Cậu sẽ đi chứ?”
Diệc Tu nhìn đồng hồ, hôm nay anh đã hứa sẽ đón Giang Triệt đi xem phim. Nhưng lời mời này thực sự quá hấp dẫn đối với một nghệ sĩ trẻ đang khao khát khẳng định mình. Anh do dự một chút rồi gật đầu.
“Tôi sẽ đi, nhưng có lẽ tôi sẽ đến muộn một chút.”
Anh vội vàng nhắn tin cho Giang Triệt: “Người yêu em ơi, tối nay anh có việc đột xuất liên quan đến buổi triển lãm, có lẽ chúng ta không đi xem phim được rồi. Em đừng đợi anh cơm tối nhé, anh sẽ về sớm chuộc lỗi với người yêu anh sau.”
Đọc được tin nhắn, Giang Triệt đang đứng trước gương thử chiếc áo khoác mới mà Diệc Tu đã mua cho mình, nụ cười trên môi bỗng chừng tắt lịm. Cậu lặng lẽ cởi chiếc áo ra, treo vào tủ. Đây đã là lần thứ ba trong tuần anh lỡ hẹn. Cậu không giận, nhưng cảm giác cô đơn bắt đầu gặm nhấm trái tim cậu. Cậu ngồi xuống ghế sofa, nhìn căn phòng vắng lặng, lòng tự hỏi liệu những lời thề nguyện dưới tuyết năm nào có còn vẹn nguyên trong tâm trí người yêu mình hay không.
Tại buổi tiệc ở biệt thự, Thẩm Diệc Tu nhanh chóng trở thành tâm điểm của sự chú ý. Anh mang theo vẻ đẹp phong trần của một họa sĩ cùng phong thái tự tin, điềm đạm. Lâm Hạ luôn đi bên cạnh anh, giới thiệu anh với những nhân vật tầm cỡ trong giới nghệ thuật. Cô ta cố tình tạo ra những tình huống để mọi người hiểu lầm rằng họ là một đôi trời sinh.
“Đây là Thẩm Diệc Tu, linh hồn của dự án lần này của chúng tôi.”
Lâm Hạ vừa nói vừa đặt tay lên cánh tay anh. Giữa ánh đèn chùm lộng lẫy và tiếng nhạc jazz du dương, Diệc Tu cảm thấy một loại hưng phấn chưa từng có. Anh bắt đầu uống rượu, bắt đầu nói về những lý tưởng nghệ thuật cao siêu, về những giấc mơ chinh phục những đỉnh cao mới. Hơi men khiến anh thấy mình như đang bay trên mây, những lời tán dương của mọi người làm cái tôi của anh được vuốt ve đến tận cùng.
Khoảng mười giờ đêm, buổi tiệc bắt đầu chuyển sang giai đoạn sôi động hơn. Lâm Hạ rủ anh ra ban công hóng gió. Cô ta đứng sát cạnh anh, nhìn vào bóng tối bao trùm khu vườn biệt thự rộng lớn.
“Diệc Tu, cậu có thấy thế giới này rộng lớn không? Nếu chỉ ở bên một người quá bình lặng, cậu sẽ đánh mất đi ngọn lửa sáng tạo của mình đấy. Nghệ thuật cần sự bùng nổ, cần những rung động mãnh liệt mà những thứ tầm thường không thể mang lại.”
Diệc Tu nhìn vào mắt Lâm Hạ, trong khoảnh khắc ấy, trí não anh có chút mụ mị vì rượu. Anh nhớ đến Giang Triệt, nhớ đến sự dịu dàng và tĩnh lặng của cậu. Nhưng đúng như Lâm Hạ nói, đôi khi sự bình lặng ấy lại khiến anh thấy hơi gò bó trong khát vọng vươn xa của mình. Tuy nhiên, hình ảnh Giang Triệt thức khuya chờ anh với bát canh nóng lại hiện lên như một lời cảnh tỉnh.
“Người yêu tôi tuy bình lặng, nhưng cậu ấy là bến đỗ duy nhất mà tôi muốn quay về. Chị Hạ, có lẽ chị đã hiểu lầm điều gì đó rồi.”
Diệc Tu nói rồi xin phép ra về. Dù hơi say, nhưng anh vẫn giữ được sự tỉnh táo cuối cùng để bảo vệ tình yêu của mình. Nhưng Lâm Hạ chỉ mỉm cười, một nụ cười chứa đầy sự tự tin của kẻ thợ săn đã nhìn thấy con mồi đang bắt đầu lung lay.
Khi Diệc Tu trở về căn hộ, đồng hồ đã chỉ sang ngày mới. Anh thấy Giang Triệt đã ngủ thiếp đi trên sofa, cuốn sách văn học vẫn còn mở trên tay cậu. Anh nhẹ nhàng bế cậu vào phòng ngủ, nhưng Giang Triệt chợt tỉnh giấc. Cậu dụi mắt nhìn anh, mùi rượu và mùi nước hoa lạ thoảng qua mũi khiến cậu hơi nhíu mày.
“Anh về rồi à? Người yêu anh có mệt không?”
Diệc Tu đặt cậu xuống giường, ôm chặt lấy cậu như muốn xua đi cảm giác tội lỗi đang nhen nhóm.
“Anh xin lỗi... anh phải xã giao một chút cho buổi triển lãm. Người yêu em đừng buồn anh nhé. Từ mai anh sẽ dành toàn bộ thời gian cho em.”
Giang Triệt không nói gì, cậu chỉ vòng tay ôm lấy cổ anh. Cậu không muốn chất vấn, không muốn làm hỏng bầu không khí hòa thuận giữa hai người. Cậu tự nhủ rằng chỉ cần anh vẫn còn ôm cậu như thế này, mọi thứ đều có thể tha thứ. Nhưng trong đêm tối, khi Diệc Tu đã chìm vào giấc ngủ vì mệt mỏi, Giang Triệt vẫn trằn trọc. Cậu cảm nhận được một sự thay đổi rất nhỏ trong hơi thở của người yêu mình, một sự thay đổi báo hiệu cho những ngày giông bão sắp tới.
Những ngày tiếp theo, Thẩm Diệc Tu dường như rơi vào một vòng xoáy không lối thoát giữa công việc và tình yêu. Anh vẫn cưng chiều Giang Triệt, vẫn mua hoa, mua quà cho cậu, nhưng những lần đón đưa cứ thưa dần. Anh bắt đầu tham gia vào những buổi tụ tập của hội nhóm bạn mới thường xuyên hơn. Trong nhóm đó, anh là người trẻ nhất nhưng lại tài năng nhất, nên luôn nhận được sự săn đón đặc biệt.
Hội nhóm của Diệc Tu không chỉ có Lâm Hạ, mà còn có những cậu ấm cô chiêu giàu có. Họ coi nghệ thuật là một cuộc chơi sang chảnh và thường xuyên tổ chức những buổi tiệc tùng xa hoa tại các quán bar cao cấp. Ban đầu, Diệc Tu cảm thấy không quen với lối sống này, nhưng dần dần, sự nịnh nọt và những mối quan hệ mang lại từ những buổi tiệc ấy đã khiến anh bị mờ mắt. Anh bắt đầu thích cảm giác được làm trung tâm, thích cảm giác được uống những loại rượu đắt tiền và nghe những lời tâng bốc về tài năng của mình.
Giang Triệt nhìn thấy sự thay đổi ấy nhưng cậu vẫn chọn cách im lặng và nhẫn nại. Cậu vẫn nấu những bữa cơm ngon đợi anh, vẫn chu đáo chuẩn bị quần áo cho anh mỗi sáng. Cậu hy vọng rằng sau khi buổi triển lãm kết thúc, người yêu anh sẽ quay trở lại là chàng trai của khu tập thể năm nào. Sự sủng ái của Diệc Tu dành cho cậu vẫn còn đó, nhưng nó không còn mang theo sự thuần khiết của ngày xưa, mà phảng phất một chút gì đó giống như một sự bù đắp gượng ép.
Một ngày cuối tuần, Thẩm Diệc Tu được nghỉ. Anh quyết định đưa Giang Triệt đi dã ngoại ở ngoại ô để làm mới tình cảm. Họ lái xe đến một thung lũng đầy hoa cải vàng. Dưới ánh nắng vàng nhạt của mùa thu, họ cùng nhau chạy nhảy trên cánh đồng, cùng nhau ăn những món đồ ăn nhanh mà Giang Triệt đã chuẩn bị.
“Người yêu em nhìn kìa, ở đây đẹp quá. Anh muốn vẽ một bức tranh về em giữa cánh đồng hoa này.”
Diệc Tu nói, ánh mắt anh lại rạng rỡ vẻ chân thành của ngày trước. Anh lấy giá vẽ ra, bắt đầu phác thảo những đường nét thanh tú của người em thương. Giang Triệt đứng giữa đồng hoa, làn gió thu thổi tung mái tóc cậu, nụ cười của cậu lúc này mới thực sự rạng rỡ trở lại.
“Người anh thương hứa nhé, dù anh có nổi tiếng đến đâu, bức tranh này cũng phải để ở vị trí trang trọng nhất trong nhà chúng ta.”
Diệc Tu gật đầu chắc nịch.
“Anh hứa. Với anh, bức tranh về người yêu anh luôn là kiệt tác duy nhất trong cuộc đời này.”
Buổi dã ngoại ấy đã giúp hàn gắn lại những rạn nứt nhỏ trong lòng Giang Triệt. Cậu cảm thấy mình đã quá đa nghi, rằng Diệc Tu vẫn yêu cậu như vậy, chỉ là anh đang quá bận rộn mà thôi. Sự hòa thuận giữa họ một lần nữa được khẳng định dưới bầu trời thu trong xanh.
Thế nhưng, ngay tối hôm đó khi trở về, một cuộc điện thoại từ Lâm Hạ đã phá vỡ sự bình yên ấy. Cô ta báo rằng có một sự cố nhỏ với mặt bằng triển lãm và cần Diệc Tu đến giải quyết gấp. Diệc Tu nhìn Giang Triệt với ánh mắt đầy hối lỗi.
“Người yêu em, anh phải đi một lát. Anh hứa sẽ về sớm với em.”
Giang Triệt mỉm cười nhạt nhẽo, cậu tiễn anh ra cửa. Nhìn bóng xe của Diệc Tu khuất dần trong màn đêm, cậu cảm thấy một nỗi cô đơn vô hạn xâm chiếm tâm hồn. Cậu nhận ra rằng, dù anh có cưng chiều cậu đến đâu, thì thế giới hào nhoáng ngoài kia vẫn đang dần chiếm lấy vị trí ưu tiên của anh.
Tại hiện trường, Lâm Hạ thực chất chỉ muốn tìm cớ để gặp Diệc Tu. Cô ta mời anh đi ăn tối sau khi "giải quyết" xong sự cố ảo kia. Trong bữa tối, cô ta tặng anh một bộ cọ vẽ làm từ lông chồn cực hiếm mà cô ta đã đặt từ nước ngoài về.
“Diệc Tu, đây là quà chúc mừng triển lãm sắp tới của cậu. Tôi hy vọng cậu sẽ dùng nó để vẽ nên những tác phẩm để đời.”
Diệc Tu đón lấy món quà, lòng thầm cảm kích sự chu đáo của Lâm Hạ. Anh bắt đầu thấy Lâm Hạ là một người bạn rất hiểu mình, một người có thể hỗ trợ anh rất nhiều trên con đường nghệ thuật. Sự vô tâm bắt đầu nhen nhóm khi anh dành cả tối để trò chuyện với Lâm Hạ mà quên không nhắn tin báo cho Giang Triệt rằng mình sẽ về muộn.
Trong khi đó, Giang Triệt ở nhà bắt đầu bị sốt nhẹ do dầm mưa mấy ngày trước. Cậu nằm trên giường, run rẩy dưới lớp chăn mỏng, điện thoại đặt bên cạnh nhưng vẫn im lìm không một tin nhắn từ người yêu. Cậu thầm gọi tên Diệc Tu trong vô vọng, cảm nhận cái lạnh buốt giá của sự cô đơn len lỏi vào từng tế bào. Cậu nhận ra, sự sủng ái của anh giống như một viên kẹo ngọt, nhưng giờ đây viên kẹo ấy đang dần tan chảy và để lại một vị đắng ngắt nơi đầu lưỡi.
Giai đoạn yêu đương nồng nàn của năm thứ nhất và những tháng đầu năm thứ hai vẫn đang được duy trì bởi sự nhẫn nại của Giang Triệt và sự bù đắp của Thẩm Diệc Tu. Nhưng những yếu tố về sự sa đọa nhẹ nhàng trong lối sống của hội nhóm và sự tác động của Lâm Hạ đang dần đẩy mạch truyện đến những diễn biến phức tạp hơn. Thẩm Diệc Tu vẫn yêu Giang Triệt, nhưng anh bắt đầu tham chơi hơn, bắt đầu coi trọng những giá trị vật chất và sự tán dương từ người ngoài hơn là những giá trị tinh thần giản dị mà Giang Triệt mang lại.