MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMưa Rào Và Nắng ẤmChương 7: NHỮNG GIỌT NẮNG TRONG VEO TRÊN GIẢNG ĐƯỜNG

Mưa Rào Và Nắng Ấm

Chương 7: NHỮNG GIỌT NẮNG TRONG VEO TRÊN GIẢNG ĐƯỜNG

3,248 từ · ~17 phút đọc

Mùa thu năm thứ hai đại học gõ cửa thành phố mô phỏng bằng những dải nắng vàng như rót mật, không còn cái gay gắt cháy bỏng của mùa hè ven biển mà dịu dàng, trong trẻo như tâm hồn của những kẻ đang đắm chìm trong men say tình ái. Đối với Giang Triệt, mỗi buổi sáng thức dậy trong căn hộ nhỏ đều là một món quà vô giá mà cuộc đời ban tặng. Cậu yêu cái không gian thoang thoảng mùi cà phê rang xay mà Thẩm Diệc Tu thường chuẩn bị, yêu cả tiếng lật giật nhẹ nhàng của những trang phác thảo khi người yêu anh đang miệt mài bên giá vẽ trước khi lên lớp.

Sự hòa thuận giữa họ trong giai đoạn này dường như đã đạt đến một cảnh giới mà người ngoài nhìn vào chỉ thấy sự ngưỡng mộ sâu sắc. Không cần những lời tuyên bố ồn ào, chỉ cần một cái liếc mắt, một cái chạm tay nhẹ khi đi ngang qua nhau trong gian bếp chật hẹp, họ cũng hiểu đối phương đang nghĩ gì. Thẩm Diệc Tu vẫn giữ thói quen cưng chiều người em thương đến mức cực đoan. Anh không cho phép Giang Triệt phải thức khuya để ôn bài một mình, cũng chẳng bao giờ để cậu phải xách những túi đồ nặng nề khi đi siêu thị.

Một buổi sáng thứ Ba, khi những cơn gió heo may bắt đầu lùa qua khe cửa, Giang Triệt đang loay hoay với đống tài liệu về văn học phục hưng cho buổi thảo luận nhóm. Cậu quá tập trung đến mức không nhận ra Thẩm Diệc Tu đã đứng tựa cửa nhìn mình từ bao giờ. Ánh mắt Diệc Tu tràn ngập sự sủng ái, anh tiến lại gần, đặt đôi bàn tay ấm áp lên hai bên thái dương của Giang Triệt, nhẹ nhàng xoa bóp.

“Người yêu anh đừng có làm việc quá sức như vậy. Nhìn xem, quầng thâm dưới mắt em đã bắt đầu hiện lên rồi kìa. Nếu em mệt, hãy nghỉ ngơi một chút, anh sẽ pha cho em một ly sữa nóng.”

Giang Triệt ngửa đầu ra sau, dựa vào người Diệc Tu, hít hà mùi hương gỗ đàn hương từ chiếc áo len của anh. Cậu khẽ mỉm cười, đôi mắt nhắm nghiền tận hưởng sự chăm sóc ngọt ngào.

“Có người yêu em ở bên cạnh, em chẳng thấy mệt chút nào cả. Chỉ là bài tiểu luận này quan trọng lắm, em muốn hoàn thành sớm để cuối tuần chúng ta có thể đi xem buổi triển lãm tranh ở trung tâm thành phố như anh đã hứa.”

Diệc Tu cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cậu, giọng nói trầm thấp đầy vẻ che chở.

“Anh nhớ mà, chuyện liên quan đến người anh thương thì làm sao anh quên được. Nhưng em phải hứa là không được bỏ bữa, cũng không được thức quá mười hai giờ đêm. Anh muốn thấy một Giang Triệt rạng rỡ nhất, chứ không phải một con mọt sách héo hon đâu đấy.”

Sự quan tâm tỉ mỉ ấy của Diệc Tu đôi khi khiến Giang Triệt cảm thấy mình giống như một đứa trẻ chưa bao giờ lớn trong vòng tay anh. Nhưng cậu không hề bài trừ điều đó, ngược lại còn thấy vô cùng hạnh phúc. Bởi cậu biết, trên thế gian rộng lớn này, chỉ có một mình Thẩm Diệc Tu mới nguyện ý coi cậu là cả thế giới để nâng niu.

Năm thứ hai, chương trình học của Thẩm Diệc Tu bắt đầu có những bước chuyển mình rõ rệt. Anh bắt đầu được các giáo sư tin tưởng giao cho vị trí trưởng nhóm trong các dự án nghệ thuật của Viện Mỹ thuật. Điều này đồng nghĩa với việc anh phải giao tiếp nhiều hơn, tham gia vào những buổi họp nhóm sau giờ học. Tuy nhiên, dù bận rộn đến mấy, Diệc Tu vẫn luôn giữ vững nguyên tắc: người em thương là ưu tiên hàng đầu.

Có một chiều, khi Giang Triệt vừa kết thúc tiết học cuối cùng ở trường bên này, cậu định bắt xe buýt về nhà một mình để Diệc Tu có thời gian họp nhóm. Nhưng vừa bước ra khỏi cổng trường, cậu đã thấy bóng dáng quen thuộc của người yêu mình đang đứng đợi cạnh gốc cây long não già. Diệc Tu hôm nay mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, tay cầm một bó hoa hướng dương rực rỡ.

“Anh... sao anh lại ở đây? Em tưởng chiều nay nhóm anh có buổi thảo luận về dự án thiết kế cảnh quan?”

Giang Triệt ngạc nhiên chạy lại, hơi thở có chút dồn dập. Diệc Tu mỉm cười, đưa bó hoa cho cậu rồi tự nhiên nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của người em thương.

“Anh đã đẩy nhanh tiến độ và xin phép mọi người ra về sớm. Hôm nay là kỷ niệm sáu tháng chúng ta chính thức sống trong căn hộ này, anh không muốn người yêu anh phải đón một buổi chiều đặc biệt một mình. Với anh, dự án nào cũng không quan trọng bằng nụ cười của em.”

Giang Triệt đón lấy bó hoa, lòng dâng lên một nỗi xúc động mãnh liệt. Hóa ra anh vẫn luôn ghi nhớ những ngày kỷ niệm dù là nhỏ nhất. Họ dắt tay nhau đi dưới những tán cây, bóng nắng nhảy múa trên mái tóc. Tình yêu của họ lúc này giống như một dòng suối mát lành, chảy trôi dịu dàng qua những ngày tháng tuổi trẻ.

Họ ghé vào một tiệm bánh ngọt mà Giang Triệt yêu thích. Diệc Tu kiên nhẫn đứng xếp hàng mua cho cậu loại bánh mousse dâu tây mà cậu hay khen ngon. Nhìn bóng lưng vững chãi của người yêu giữa dòng người, Giang Triệt thầm nghĩ, có lẽ cả đời này cậu cũng chẳng thể tìm được ai sủng ái mình hơn thế.

Trong tiệm bánh, họ ngồi ở một góc cửa sổ nhìn ra đường phố. Thẩm Diệc Tu dùng thìa nhỏ xắn một miếng bánh, đưa đến tận miệng Giang Triệt.

“Người yêu em nếm thử xem, hình như hôm nay bánh làm ngọt hơn mọi khi một chút đấy.”

Giang Triệt ăn miếng bánh, vị ngọt của dâu tây và vị béo của kem tan chảy trên đầu lưỡi, nhưng ngọt ngào nhất vẫn là ánh mắt của người đối diện. Cậu khẽ nói, giọng nói chứa chan tình cảm.

“Người anh thương này, đôi khi em thấy lo lắng lắm. Anh đối với em tốt quá, cưng chiều em quá, em sợ sau này mình sẽ trở nên ích kỷ, chỉ biết nhận lấy mà không biết cho đi.”

Diệc Tu nắm lấy tay cậu trên bàn, siết nhẹ như một lời trấn an.

“Em cho anh rất nhiều rồi đấy chứ. Em cho anh một bến đỗ bình yên để trở về, cho anh cảm hứng để vẽ nên những bức tranh đẹp nhất, và cho anh thấy cuộc đời này đáng sống biết bao. Chỉ cần em luôn ở bên cạnh anh, đó là sự đền đáp lớn nhất dành cho người yêu anh rồi.”

Sự hòa thuận và thấu hiểu này khiến cho những ngày tháng năm thứ hai của họ trôi qua thật vui tươi. Họ bắt đầu cùng nhau lên kế hoạch trang trí lại ban công của căn hộ. Thẩm Diệc Tu đã mua thêm nhiều loại đèn nháy và những chậu cây cảnh nhỏ. Mỗi tối, họ lại cùng nhau ngồi ngoài ban công, Diệc Tu sẽ pha một ấm trà nhài, còn Giang Triệt sẽ đọc to những đoạn văn hay mà cậu vừa sưu tầm được.

“Người yêu em nghe đoạn này nhé: Tình yêu không phải là nhìn nhau, mà là cùng nhau nhìn về một hướng. Em thấy chúng ta bây giờ giống như đang cùng nhau nhìn về một chân trời rực rỡ nhất vậy.”

Diệc Tu gật đầu đồng tình, anh ôm lấy vai Giang Triệt, kéo cậu sát vào lòng.

“Đúng vậy. Chân trời của anh chính là nơi có em. Dù sau này anh có bay cao đến đâu trong sự nghiệp hội họa, đích đến cuối cùng của anh vẫn luôn là căn hộ nhỏ này, nơi có người em thương đang đợi.”

Tuy nhiên, cuộc sống không chỉ có hoa hồng và trà nhài. Tại Viện Mỹ thuật, những dự án của Thẩm Diệc Tu bắt đầu thu hút sự chú ý của nhiều thành phần khác nhau. Lâm Hạ – cô gái khóa trên đầy quyền lực và sắc sảo – bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn trong các buổi họp nhóm của Diệc Tu. Cô ta không giấu giếm sự ngưỡng mộ dành cho tài năng của anh, thường xuyên chủ động đề xuất những ý tưởng táo bạo để gây ấn tượng với anh.

Một lần, sau khi kết thúc buổi thảo luận, Lâm Hạ đã rủ cả nhóm đi ăn mừng tại một quán bar sang trọng mới mở. Diệc Tu định từ chối như mọi khi, nhưng vì là trưởng nhóm và hôm nay là ngày hoàn thành giai đoạn một của dự án, các thành viên khác đều nhiệt tình lôi kéo.

“Diệc Tu, cậu đừng có lúc nào cũng về nhà sớm thế chứ. Hôm nay là ngày vui của cả nhóm, cậu cũng nên nới lỏng mình ra một chút. Đi đi, chỉ một lát thôi mà.”

Một người bạn trong nhóm nói vọng vào. Lâm Hạ đứng cạnh đó, khẽ nhếch môi cười, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn anh.

“Phải đấy Diệc Tu, một nghệ sĩ cần phải biết tận hưởng cuộc sống phong phú. Cứ giam mình trong vỏ bọc bình yên mãi, sức sáng tạo của cậu sẽ bị mòn đi đấy.”

Diệc Tu hơi khựng lại. Lời nói của Lâm Hạ đánh trúng vào cái tôi nghệ sĩ đang lớn dần trong anh. Anh nhìn vào điện thoại, định nhắn tin cho Giang Triệt bảo cậu ăn cơm trước, nhưng rồi anh lại thôi, nghĩ rằng mình chỉ đi một lúc rồi về, sẽ tạo bất ngờ cho người em thương sau. Anh gật đầu đồng ý.

Đó là lần đầu tiên Thẩm Diệc Tu bước chân vào một không gian náo nhiệt và hào nhoáng như vậy kể từ khi lên đại học. Tiếng nhạc mạnh, ánh đèn màu lung linh và những ly rượu cocktail sặc sỡ khiến anh có chút choáng ngợp nhưng cũng đầy phấn khích. Lâm Hạ luôn khéo léo ngồi cạnh anh, mời anh những loại rượu đắt tiền và dẫn dắt anh vào những câu chuyện về thế giới thượng lưu, về những triển lãm tranh tầm cỡ quốc tế mà gia đình cô ta có quan hệ.

“Diệc Tu, cậu có tài năng thiên bẩm. Nếu cứ quanh quẩn ở đây, cậu sẽ lãng phí nó. Cậu cần một bệ phóng thực sự.”

Lâm Hạ ghé sát tai anh nói, hơi thở mang theo mùi nước hoa nồng nàn khác hẳn với mùi hương nhài thanh khiết của Giang Triệt. Diệc Tu chỉ mỉm cười lịch sự, tâm trí anh bắt đầu có chút mơ màng vì hơi men, nhưng sâu thẳm trong lòng, hình ảnh Giang Triệt đang ngồi đợi bên mâm cơm vẫn hiện về.

Trong khi đó, tại căn hộ nhỏ, Giang Triệt đã chuẩn bị xong bữa tối với những món ăn mà Diệc Tu yêu thích nhất. Cậu thắp một cây nến thơm, đặt lên bàn một bình hoa hướng dương tươi rói. Cậu ngồi đợi, đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tường. Kim giờ đã chỉ số tám, rồi số chín, nhưng cánh cửa vẫn im lìm. Cậu định gọi điện, nhưng rồi lại sợ làm phiền anh trong buổi họp nhóm quan trọng.

Mãi đến gần mười một giờ đêm, tiếng chìa khóa lạch cạch mới vang lên. Thẩm Diệc Tu bước vào nhà với bộ dạng hơi loạng choạng, mùi rượu tỏa ra nồng nặc. Giang Triệt vội vàng chạy lại đỡ lấy anh, lo lắng hỏi.

“Anh... sao anh lại uống nhiều thế này? Buổi họp nhóm kéo dài đến giờ sao anh?”

Diệc Tu nhìn thấy gương mặt lo âu của người em thương, một chút cảm giác tội lỗi dâng lên khiến anh bừng tỉnh. Anh ôm chặt lấy Giang Triệt, vùi đầu vào cổ cậu như để tìm lại sự bình yên vốn có.

“Anh xin lỗi... hôm nay mọi người vui quá nên anh không từ chối được. Người yêu em đừng giận anh nhé, anh chỉ đi một lần này thôi.”

Giang Triệt thở dài, cậu không nỡ trách mắng khi thấy anh mệt mỏi như vậy. Cậu dìu anh vào giường, ân cần lau mặt và chuẩn bị nước giải rượu. Dù trong lòng có chút hụt hẫng vì bữa tối bị bỏ lỡ, nhưng nhìn thấy Diệc Tu vẫn nắm chặt tay mình ngay cả khi đang mơ màng, cậu lại tự nhủ rằng chắc anh cũng chỉ vì công việc mà thôi.

“Em không giận đâu, nhưng lần sau anh đi đâu nhớ nhắn cho em một tiếng, để người yêu anh khỏi lo lắng.”

Diệc Tu lầm bầm vài câu không rõ nghĩa rồi chìm vào giấc ngủ. Giang Triệt ngồi bên cạnh, nhìn khuôn mặt điển trai của người yêu dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Cậu nhận ra, dường như thế giới của Thẩm Diệc Tu đang bắt đầu mở rộng ra ngoài tầm mắt của cậu. Một cảm giác bất an nhỏ nhoi lại trỗi dậy, nhưng cậu nhanh chóng xua đi bằng cách áp mặt vào bàn tay ấm áp của anh.

Những ngày sau đó, Thẩm Diệc Tu dường như muốn bù đắp cho lỗi lầm của mình. Anh dành nhiều thời gian hơn để ở bên Giang Triệt, mua cho cậu những món quà nhỏ và đưa cậu đi ăn ở những nhà hàng sang trọng hơn. Sự cưng chiều của anh vẫn như cũ, thậm chí có phần nồng nàn hơn để khỏa lấp đi những buổi tối anh phải vắng mặt vì dự án.

“Người yêu anh nhìn chiếc vòng tay này xem, anh thấy nó rất hợp với làn da trắng của em nên đã mua ngay đấy.”

Diệc Tu vừa nói vừa tự tay đeo vào tay Giang Triệt một chiếc vòng bằng bạc tinh xảo. Giang Triệt mỉm cười, nhưng trong thâm tâm cậu bắt đầu cảm thấy sự sủng ái này có chút gì đó mang tính chất "chuộc lỗi". Tuy nhiên, sự hòa thuận giữa họ vẫn được duy trì tốt đẹp. Họ vẫn là đôi thanh mai trúc mã được mọi người ngưỡng mộ, vẫn cùng nhau đi dạo dưới nắng thu và cùng nhau mơ về một tương lai tươi sáng.

Tại trường, mối quan hệ giữa Diệc Tu và Lâm Hạ bắt đầu trở nên thân thiết hơn trên phương diện công việc. Lâm Hạ rất biết cách tạo ra những tình huống để hai người có không gian riêng. Cô ta thường xuyên nhờ Diệc Tu góp ý cho các bản thiết kế của mình vào những giờ nghỉ. Sự thông minh và sắc sảo của cô ta khiến Diệc Tu cảm thấy thú vị, anh xem cô ta như một người bạn tri kỷ trong nghệ thuật mà không hề hay biết rằng mình đang dần bước vào cái bẫy đã được giăng sẵn.

“Diệc Tu, bức vẽ này của cậu thực sự chạm đến tâm hồn tôi. Cậu đúng là sinh ra để dành cho nghệ thuật.”

Lâm Hạ khen ngợi khi hai người cùng đứng trước một bức tranh lớn trong phòng triển lãm của trường. Diệc Tu chỉ mỉm cười khiêm tốn.

“Cảm ơn chị, nhưng người mang lại cảm hứng cho tôi vẫn là một người khác.”

Dù nói vậy, nhưng trong thâm tâm Diệc Tu bắt đầu có sự so sánh ngầm. Giang Triệt dịu dàng, bình lặng như một mặt hồ mùa thu, mang lại cho anh sự bình yên nhưng đôi khi lại thiếu đi sự kích thích, sự đột phá mà một nghệ sĩ khao khát. Còn thế giới của Lâm Hạ lại đầy rẫy những điều mới mẻ, đầy tính thử thách. Anh bắt đầu bị cuốn vào những buổi tranh luận nghệ thuật nảy lửa với Lâm Hạ, những cuộc trò chuyện mà đôi khi kéo dài đến mức anh quên mất cả giờ hẹn đón Giang Triệt.

Một buổi chiều thứ Sáu, trời đổ một cơn mưa nhỏ. Giang Triệt đứng đợi anh trước cổng trường như thường lệ. Mười phút, hai mươi phút, rồi một tiếng trôi qua, Diệc Tu vẫn không xuất hiện. Điện thoại của anh cũng không liên lạc được. Giang Triệt đứng giữa màn mưa lạnh, lòng ngập tràn sự hụt hẫng và lo lắng. Cậu quyết định đi bộ sang Viện Mỹ thuật để tìm anh.

Khi đến phòng vẽ riêng của nhóm dự án, Giang Triệt khựng lại trước cửa. Qua khe cửa khép hờ, cậu thấy Diệc Tu đang cùng Lâm Hạ cúi đầu bên một bản phác thảo lớn. Họ cười nói rất vui vẻ, khoảng cách giữa hai người gần đến mức vai chạm vai. Ánh mắt Diệc Tu lúc đó rạng rỡ một cách lạ thường, một vẻ rạng rỡ mà lâu rồi Giang Triệt chưa thấy khi anh ở bên cạnh mình.

Giang Triệt cảm thấy tim mình thắt lại. Cậu không xông vào, không làm ầm ĩ, vì cậu hiểu rằng mình không có quyền can thiệp vào công việc của anh. Cậu lặng lẽ quay đi, bước chân run rẩy trên nền hành lang vắng. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa cùng nước mưa lạnh ngắt.

Tối hôm đó, Diệc Tu về nhà muộn với vẻ mặt đầy phấn khích. Anh chạy lại ôm chầm lấy Giang Triệt, không nhận ra sự nhợt nhạt trên gương mặt cậu.

“Người yêu em ơi, hôm nay dự án của anh đã được duyệt rồi! Sắp tới chúng ta sẽ có một buổi triển lãm lớn đấy. Anh bận quá nên quên mất giờ đón em, điện thoại lại hết pin nữa. Em không giận anh chứ?”

Giang Triệt nhìn sâu vào đôi mắt người yêu mình, thấy trong đó vẫn là sự chân thành vốn có, cậu khẽ lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười.

“Em không giận đâu. Công việc quan trọng mà, anh thành công là em vui rồi.”

Diệc Tu không nhận ra sự gượng gạo trong giọng nói của cậu. Anh bắt đầu kể thao thao bất tuyệt về buổi triển lãm, về những cơ hội sắp tới. Anh vẫn cưng chiều cậu bằng cách mua món vịt quay mà cậu thích, vẫn ôm cậu ngủ thật chặt. Nhưng Giang Triệt hiểu rằng, giữa họ đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti đầu tiên, những vết nứt mà nếu không được hàn gắn kịp thời, chúng sẽ vỡ tung bất cứ lúc nào.

Sự hòa thuận của họ lúc này giống như một lớp sơn bóng bẩy phủ lên một tấm gỗ đã bắt đầu bị mọt xâm nhập. Thẩm Diệc Tu vẫn nghĩ mình yêu Giang Triệt nhất, vẫn nghĩ mình đang làm tất cả vì tương lai của cả hai. Nhưng sự vô tâm vô thức, sự bị lôi cuốn bởi hào quang mới lạ đang dần đẩy anh ra xa khỏi người em thương.