MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMưa Rào Và Nắng ẤmChương 6: HẠ TRẮNG VÀ NHỮNG CHUYẾN ĐI CỦA TUỔI TRẺ

Mưa Rào Và Nắng Ấm

Chương 6: HẠ TRẮNG VÀ NHỮNG CHUYẾN ĐI CỦA TUỔI TRẺ

2,477 từ · ~13 phút đọc

Khi những tiếng ve bắt đầu râm ran trên những tán cây ngô đồng già cỗi và cái nắng của thành phố mô phỏng trở nên gay gắt như muốn thiêu rụi mọi thứ, cũng là lúc học kỳ hai của năm nhất đại học khép lại. Đối với các sinh viên khác, mùa hè là thời điểm để trở về quê nhà hoặc tham gia vào những hoạt động tình nguyện sôi nổi. Thế nhưng, với Thẩm Diệc Tu và Giang Triệt, mùa hè này mang một ý nghĩa đặc biệt hơn cả: đó là mùa hè đầu tiên họ hoàn toàn thuộc về nhau, không còn những bài kiểm tra căng thẳng, chỉ còn lại thời gian và những dự định lãng mạn mà Diệc Tu đã ấp ủ từ lâu dành cho người anh thương.

Thẩm Diệc Tu vốn là người luôn muốn mang đến cho Giang Triệt những điều tốt đẹp nhất. Anh biết người yêu anh vốn có tâm hồn nghệ sĩ, yêu thích sự tĩnh lặng và vẻ đẹp hoang sơ của thiên nhiên. Vì vậy, thay vì cùng nhau về khu tập thể cũ ngay lập tức, Diệc Tu đã dùng toàn bộ số tiền thù lao từ những bức tranh vẽ thuê và giải thưởng mỹ thuật trong năm để tổ chức một chuyến du lịch đến một thị trấn nhỏ nằm ven biển phía Nam. Anh muốn dành tặng cho Giang Triệt một món quà bất ngờ, một không gian chỉ có hai người để cùng nhau ghi dấu những kỷ niệm nồng cháy nhất của thời thanh xuân.

Sáng sớm hôm khởi hành, không khí vẫn còn vương chút hơi ẩm của sương đêm. Thẩm Diệc Tu dậy sớm hơn thường lệ, anh nhẹ nhàng thu xếp hành lý, không quên mang theo chiếc máy ảnh cơ cũ và bộ màu nước chuyên dụng. Nhìn Giang Triệt vẫn còn đang chìm sâu trong giấc nồng, gương mặt thanh tú lộ ra dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh, trái tim Diệc Tu bỗng mềm nhũn. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên chóp mũi của người em thương, thì thầm với một giọng điệu đầy sự sủng ái.

“Dậy thôi nào người yêu em, chuyến tàu của chúng ta không đợi đâu đấy.”

Giang Triệt khẽ nheo mắt, cậu vươn vai một cái rồi thuận thế vòng tay ôm lấy cổ Diệc Tu, kéo anh xuống sát gần mình. Mùi hương bạc hà quen thuộc từ người Diệc Tu khiến cậu cảm thấy tỉnh táo hẳn.

“Người yêu anh lúc nào cũng năng nổ như vậy. Em chỉ muốn ngủ thêm một chút nữa thôi, ở trên tàu anh phải cho em mượn vai làm gối đấy nhé.”

Thẩm Diệc Tu cười rạng rỡ, anh bế bổng cậu dậy đưa vào phòng vệ sinh, không ngừng trêu chọc.

“Được thôi, cả người anh đều là của người yêu em, em muốn mượn chỗ nào mà chẳng được.”

Chuyến tàu hỏa đưa họ rời xa sự ồn ào của phố thị, hướng về phía đại dương xanh thẳm. Suốt hành trình kéo dài mười tiếng đồng hồ, Diệc Tu gần như không rời mắt khỏi Giang Triệt. Anh lo lắng cậu bị say tàu, liên tục hỏi han, lúc thì đưa cho cậu miếng cam ngọt, lúc lại bóp vai cho cậu đỡ mỏi. Sự quan tâm tỉ mỉ của anh khiến những hành khách xung quanh không khỏi nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn tò mò. Nhưng đối với Diệc Tu, thế giới này dường như đã thu nhỏ lại chỉ bằng bóng dáng của người ngồi cạnh.

Thị trấn ven biển đón họ bằng hơi thở nồng nàn của muối mặn và tiếng sóng vỗ rì rào như một bản tình ca không hồi kết. Họ thuê một căn nhà gỗ nhỏ nằm ngay sát bờ biển, nơi chỉ cần mở cửa sổ ra là có thể chạm tay vào làn gió biển mát rượi. Đêm đầu tiên tại đây, sau khi đã ổn định chỗ ở, Diệc Tu dắt tay Giang Triệt đi dạo trên bờ cát trắng mịn. Ánh trăng sáng tỏ soi bóng hai người đổ dài trên mặt biển dập dềnh.

“Tiểu Triệt, em có thích nơi này không?”

Diệc Tu dừng lại, xoay người đối diện với Giang Triệt. Anh nắm lấy cả hai bàn tay của cậu, cảm nhận sự mềm mại và hơi lạnh từ những đầu ngón tay. Giang Triệt gật đầu, đôi mắt phản chiếu ánh sao trời lấp lánh.

“Em thích lắm. Cảm ơn người yêu anh đã đưa em đến đây. Ở bên anh, đi đâu em cũng thấy hạnh phúc cả.”

Thẩm Diệc Tu xúc động, anh kéo cậu vào một cái ôm thật chặt. Tiếng sóng biển gầm vang bên tai như minh chứng cho lời thề nguyện thầm kín trong lòng anh.

“Anh muốn dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho người yêu anh. Anh muốn mỗi mùa hè, mỗi mùa đông trong đời em đều có anh ở bên cạnh. Chúng ta sẽ cùng nhau đi khắp thế gian này, em nhé?”

Giang Triệt vùi đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của người đàn ông mình thương. Cậu thấy mình giống như một chiếc thuyền nhỏ đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất sau bao ngày lênh đênh. Tình cảm của họ lúc này thuần khiết và nồng đậm đến mức tưởng như không có bất cứ thế lực nào có thể chia lìa. Sự hòa thuận tuyệt đối giữa hai tâm hồn đồng điệu khiến mỗi giây phút trôi qua đều trở thành một trang tiểu thuyết lãng mạn.

Những ngày sau đó tại thị trấn ven biển là chuỗi ngày ngập tràn niềm vui và sự cưng chiều. Buổi sáng, Diệc Tu đưa Giang Triệt đi xem những đoàn tàu đánh cá trở về, anh sẽ tự tay chọn những con tôm, con cá tươi nhất để về nấu cho người em thương một bữa cơm đậm đà vị biển. Buổi chiều, khi nắng đã bớt gắt, anh lại mang giá vẽ ra bãi biển. Giang Triệt sẽ ngồi bên cạnh, cầm một cuốn sách cũ, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn người yêu mình đang say sưa với những đường cọ.

Có một khoảnh khắc, Diệc Tu dừng cọ, anh nhìn Giang Triệt dưới ánh nắng vàng ruộm của buổi hoàng hôn, mái tóc cậu hơi rối vì gió biển, đôi môi hồng nhuận khẽ mấp máy theo từng trang sách. Anh cảm thấy lồng ngực mình dâng lên một luồng cảm xúc mãnh liệt, một sự chiếm hữu dịu dàng nhưng vô cùng sâu sắc. Anh cầm máy ảnh lên, chụp lại khoảnh khắc ấy.

“Người yêu anh nhìn này, bức ảnh này chắc chắn sẽ là báu vật của anh đấy.”

Giang Triệt chạy lại xem, cậu bật cười khi thấy mình trong ảnh trông thật ngây ngô nhưng lại toát lên một vẻ hạnh phúc khó giấu.

“Anh lúc nào cũng chụp em lúc em không để ý. Lần sau phải báo trước để người yêu anh chuẩn bị tinh thần chứ.”

Diệc Tu ôm lấy eo cậu, đặt một nụ hôn lên tóc cậu, hơi thở nồng nàn vị biển.

“Người yêu em lúc tự nhiên nhất mới là lúc đẹp nhất. Anh muốn lưu giữ mọi góc độ của em, để sau này khi chúng ta già đi, anh vẫn có thể nhắc lại cho em nhớ rằng em đã từng rực rỡ như thế nào trong mắt anh.”

Sự sủng ái của Thẩm Diệc Tu dành cho Giang Triệt không chỉ dừng lại ở những lời nói ngọt ngào hay những chuyến đi xa. Nó len lỏi vào từng hành động nhỏ nhất của cuộc sống thường nhật. Anh sẽ không để Giang Triệt phải chạm tay vào nước lạnh quá lâu khi rửa bát, sẽ luôn là người thức khuya hơn để kiểm tra xem cửa nẻo đã chắc chắn chưa, và sẽ luôn là người tỉnh dậy sớm nhất để chuẩn bị cho cậu một ly sữa ấm. Trong mắt Diệc Tu, Giang Triệt là một báu vật dễ vỡ mà anh cần phải nâng niu trong lòng bàn tay.

Sự hòa thuận của họ cũng thể hiện qua cách họ chia sẻ những suy nghĩ về tương lai. Trong một đêm nằm trên mái nhà gỗ ngắm sao, Diệc Tu đã nói với Giang Triệt về ước mơ mở một phòng triển lãm tranh của riêng mình.

“Khi đó, anh sẽ dành một căn phòng lớn nhất, đẹp nhất để treo toàn bộ những bức vẽ về người yêu anh. Anh muốn mọi người biết rằng, tất cả tài năng và tâm huyết của anh đều bắt nguồn từ em.”

Giang Triệt nắm lấy tay anh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định.

“Và em sẽ là người viết những lời bình cho từng bức tranh đó. Em sẽ viết về một người anh trai tuyệt vời đã cùng em lớn lên, và về một người yêu đã dành cả đời để cưng chiều em.”

Tình yêu của họ năm nhất đại học giống như một giấc mộng đẹp không có hồi kết. Họ tin tưởng nhau tuyệt đối, dành cho nhau mọi sự ưu tiên và không bao giờ để đối phương phải cảm thấy cô đơn. Thẩm Diệc Tu lúc này vẫn là một chàng trai tràn đầy lý tưởng, tâm trí anh chỉ xoay quanh hội họa và Giang Triệt. Mọi cám dỗ bên ngoài dường như đều dừng lại trước cánh cửa trái tim anh, nơi mà hình bóng của người em thương đã chiếm trọn vẹn.

Thế nhưng, chính trong sự hoàn hảo ấy, đôi khi Giang Triệt lại cảm thấy một chút bất an mơ hồ. Không phải vì cậu không tin Diệc Tu, mà vì cậu cảm thấy mình quá phụ thuộc vào sự che chở của anh. Cậu sợ rằng một ngày nào đó, nếu không có đôi bàn tay ấy dắt đi, cậu sẽ lạc lối giữa cuộc đời rộng lớn này. Nhưng mỗi khi nỗi sợ ấy trỗi dậy, chỉ cần một cái nhìn ấm áp hay một cái nắm tay siết chặt của Diệc Tu là mọi lo âu lại tan biến.

“Người yêu anh đang nghĩ gì thế? Sao lại thở dài?”

Diệc Tu khẽ hỏi khi thấy Giang Triệt trầm ngâm nhìn ra biển. Cậu quay sang, mỉm cười lắc đầu.

“Em chỉ đang nghĩ mình thật may mắn vì có anh thôi. Người anh thương hứa nhé, dù sau này có chuyện gì xảy ra, cũng đừng bao giờ buông tay em ra.”

Thẩm Diệc Tu không trả lời bằng lời nói, anh chỉ kéo cậu vào lòng, dùng hành động để minh chứng cho lời cam kết của mình. Nụ hôn của họ dưới ánh trăng mang theo vị mặn của biển và vị ngọt của tình yêu nồng cháy. Đó là một nụ hôn sâu, chứa đựng tất cả sự khát khao và trân trọng mà một người đàn ông có thể dành cho người mình yêu.

Kỳ nghỉ hè kết thúc, họ trở về thành phố để chuẩn bị cho năm học thứ hai. Chuyến đi đã thắt chặt thêm tình cảm của hai người, khiến họ trở nên gắn bó hơn bao giờ hết. Thẩm Diệc Tu bắt đầu năm học mới với một tâm thế đầy tự tin. Anh nhận được nhiều lời khen ngợi từ các giáo sư cho những tác phẩm được sáng tác trong mùa hè. Danh tiếng của anh tại Viện Mỹ thuật ngày càng vang xa, và cùng với đó là sự chú ý của nhiều hội nhóm sinh viên.

Trong những tuần đầu của năm thứ hai, Diệc Tu vẫn giữ thói quen cũ, luôn ưu tiên thời gian cho Giang Triệt. Anh vẫn đón cậu sau mỗi giờ học, vẫn cùng cậu nấu ăn trong căn hộ nhỏ. Nhưng môi trường đại học bắt đầu có những chuyển biến mới. Những dự án lớn hơn, những lời mời từ các câu lạc bộ nghệ thuật danh tiếng bắt đầu tìm đến anh. Diệc Tu cảm thấy mình cần phải nắm bắt những cơ hội này để xây dựng tương lai vững chắc hơn cho cả hai. Anh bắt đầu tham gia vào những buổi thảo luận chuyên môn kéo dài đến tận tối muộn.

“Người yêu em cứ ăn cơm trước đi nhé, tối nay anh có buổi họp nhóm để chuẩn bị cho triển lãm sắp tới. Anh sẽ về sớm thôi.”

Đó là tin nhắn đầu tiên báo hiệu cho sự thay đổi về mặt thời gian của họ. Giang Triệt đọc tin nhắn, lòng có chút hụt hẫng nhưng cậu nhanh chóng tự trấn an mình. Cậu hiểu anh đang nỗ lực cho tương lai của hai đứa, và cậu cần phải ủng hộ anh. Cậu lặng lẽ ăn bữa cơm một mình, lần đầu tiên cảm thấy căn hộ nhỏ có chút trống trải.

Sự hòa thuận vẫn còn đó, sự cưng chiều vẫn còn đó, nhưng nhịp sống của Thẩm Diệc Tu bắt đầu có những nốt nhạc lạ. Anh bắt đầu kể cho Giang Triệt nghe về những người bạn mới, những người có tầm nhìn rộng mở và lối sống năng động. Trong số đó, cái tên Lâm Hạ thỉnh thoảng lại xuất hiện trong câu chuyện của anh như một cộng sự tài năng trong việc tổ chức triển lãm.

“Cô ấy có đầu óc tổ chức rất tốt, nhờ có cô ấy mà nhóm anh tiết kiệm được rất nhiều thời gian trong việc tìm mặt bằng.”

Giang Triệt nghe, lòng chợt dâng lên một chút gợn sóng nhè nhẹ, nhưng cậu nhìn vào ánh mắt trong veo và đầy sự chân thành của Diệc Tu, cậu lại tự trách mình hẹp hòi. Anh vẫn cưng chiều cậu, vẫn hôn lên trán cậu mỗi khi đi ngủ, vẫn gọi cậu là người anh thương nhất. Vậy thì cậu có lý do gì để nghi ngờ?

Mùa hè rực rỡ đã qua, nhường chỗ cho mùa thu năm thứ hai với những cơn gió đổi thay bắt đầu len lỏi. Thẩm Diệc Tu vẫn đang đắm chìm trong sự ngọt ngào của tình yêu và sự thăng hoa của nghệ thuật, chưa hề hay biết rằng những bước chân đầu tiên vào thế giới hào nhoáng của sự thành công cũng chính là những bước chân rời xa dần sự bình yên mà Giang Triệt hằng gìn giữ.

Nhưng lúc này, mọi thứ vẫn rất ổn. Trong căn hộ nhỏ, những chậu hoa nhài vẫn tỏa hương thơm ngát. Thẩm Diệc Tu vẫn là người yêu em hoàn hảo, và Giang Triệt vẫn là người em thương duy nhất trong trái tim anh. Họ vẫn đang cùng nhau viết tiếp những trang truyện ngọt ngào của tuổi trẻ, chậm rãi và đầy trân trọng.