MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Vàng Tái SinhChương 10

Mùa Vàng Tái Sinh

Chương 10

921 từ · ~5 phút đọc

Sau cái bắt tay đầy hứa hẹn với Thắng, Nam trở về nhà với tâm trạng phấn chấn. Anh định bụng sẽ thưa chuyện với cha về kế hoạch ở lại lâu dài, nhưng khi bước vào sân, anh thấy ngôi nhà vắng lặng lạ thường. Mẹ đã sang nhà bác hàng xóm giúp chuẩn bị đám giỗ, còn cha anh – ông giáo già cả đời gắn bó với con chữ – đang ngồi lặng lẽ bên hiên, đôi mắt mờ đục nhìn xa xăm vào khoảng không.

Thấy Nam về, ông khẽ ho một tiếng rồi bảo: "Nam này, vào buồng lấy cho cha cái rương gỗ dưới gầm giường. Chìa khóa cha để trong túi áo treo trên vách đấy."

Nam làm theo lời cha. Chiếc rương gỗ mít đã lên nước đen bóng, nặng trịch và phủ đầy bụi thời gian. Khi anh đặt rương trước mặt cha, ông chậm rãi mở khóa. Bên trong không có vàng bạc hay báu vật, chỉ có những xấp tài liệu cũ, vài tấm huân chương đã hoen gỉ và một cuốn sổ tay bìa bọc vải xanh đã sờn rách.

"Ngày xưa, cha ép con đi học, ép con phải bằng mọi giá bám trụ lại thành phố, con có trách cha không?" Ông giáo hỏi, giọng run run.

Nam cúi đầu: "Lúc đầu con có buồn, con tưởng cha ghét cái nghèo của làng, ghét lúa ngô nên không muốn con làm nông."

Cha anh cười khổ, đưa cuốn sổ tay cho anh: "Không phải cha ghét làng. Mà vì cha sợ... con nhìn đi."

Nam mở cuốn sổ. Đó là nhật ký của cha từ những năm anh còn chưa chào đời. Những dòng chữ viết tay nắn nót nhưng nghẹn ngào hiện ra. Một bí mật kinh hoàng của ba mươi năm trước dần hé lộ qua từng trang giấy. Năm ấy, một trận lũ quét kinh hoàng đã cuốn trôi gần nửa làng, cướp đi sinh mạng của người anh trai cả mà Nam chưa từng được biết mặt.

Cha viết: "Ngày hôm nay, ta mất đi thằng cả. Đất đai vốn dĩ hiền lành, nhưng khi thiên tai ập đến, người nông dân chỉ còn tay trắng. Ta không muốn thằng Nam sau này phải phó mặc đời mình cho ông trời, không muốn nó phải nhìn thấy cảnh lúa chín mà không thể thu hoạch vì nước dâng."

Hóa ra, sự khắt khe của cha, việc ông bắt anh phải thoát ly khỏi làng, phải trở thành một "ông này bà nọ" ở phố thị không phải là vì ông chê bai quê hương, mà là một tình yêu thương đến cực đoan. Ông muốn bảo vệ anh khỏi những tổn thương mà chính ông đã phải gánh chịu. Ông sợ mảnh đất này sẽ lại "đòi" đi đứa con duy nhất còn lại của ông.

Nam đọc đến trang cuối cùng, nơi cha mới viết thêm vài dòng gần đây: "Thằng Nam về, nhìn nó lội ruộng gặt lúa, ta vừa mừng vừa lo. Mừng vì nó không quên gốc gác, lo vì sợ cái nắng gió này sẽ làm héo mòn ý chí của nó. Nhưng nhìn cách nó bảo vệ cây đa, ta biết nó đã trưởng thành hơn ta ngày trước."

Nam ngước nhìn cha, thấy những giọt nước mắt hiếm hoi lăn trên đôi gò má nhăn nheo của người đàn ông cả đời nghiêm nghị. Anh quỳ xuống bên cạnh chõng tre, nắm lấy bàn tay khô héo của cha.

"Cha ơi, ngày xưa cha muốn con đi để an toàn. Nhưng giờ con muốn ở lại để làm cho mảnh đất này trở nên an toàn hơn, giàu có hơn. Con không còn là đứa trẻ chỉ biết chạy lụt năm nào nữa. Con đã có kiến thức, có bạn bè. Con sẽ không để những bi kịch cũ lặp lại."

Ông giáo nhìn con trai hồi lâu, rồi ông khẽ đặt tay lên đầu Nam, cái xoa đầu mà đã hơn hai mươi năm anh không được nhận. "Nếu con đã quyết, cha không cản nữa. Nhưng hãy nhớ, làm gì cũng phải dựa vào dân, giữ lấy cái gốc của làng. Cây đa có xanh thì làng mới thịnh."

Bữa cơm chiều hôm ấy, không khí trong nhà dường như nhẹ nhàng hơn hẳn. Nỗi nút thắt lòng bấy lâu nay giữa hai cha con đã được tháo gỡ. Nam cảm thấy vai mình nặng hơn một chút bởi trách nhiệm, nhưng lòng anh lại thanh thản vô cùng.

Đêm đó, Nam ngồi bên chiếc laptop, nhưng không phải để làm báo cáo tài chính cho công ty ở phố, mà để viết những dòng đầu tiên cho dự án "Về Dưới Gốc Đa" – một dự án không chỉ có du lịch, mà còn có cả hệ thống đê bao, thủy lợi hiện đại mà anh sẽ dùng vốn liếng và kiến thức của mình để mời gọi đầu tư.

Anh chợt nhận ra, tuổi thơ miền quê không chỉ có màu hồng của những trò chơi, mà còn có màu xám của những nỗi đau và sự hy sinh. Chính sự thấu hiểu về những mảng màu tối ấy mới làm cho tình yêu quê hương của anh trở nên trọn vẹn và thực tế hơn bao giờ hết.

Dưới ánh trăng, cây đa làng như đang vươn vai. Những linh hồn của quá khứ và niềm hy vọng của tương lai dường như đang hội tụ lại, chờ đợi một chương mới của ngôi làng nhỏ này.