Cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông Bắc Bộ tràn vào buồng phổi, khiến Lâm Tuệ An giật mình bừng tỉnh. Nhưng thay vì trần nhà thạch cao trắng muốt của căn hộ chung cư cao cấp tại Sài Gòn, đập vào mắt cô là những thanh xà gồ bằng gỗ nâu đen, ám muội hóng và mùi của thời gian.
"Oạch!"
Cơn đau điếng từ hai đầu gối truyền thẳng lên đại não khiến Tuệ An khuỵu xuống. Lúc này cô mới nhận ra mình không nằm trên nệm Kim Đan, mà đang quỳ trên nền gạch Bát Tràng lạnh lẽo, nhám kịt bụi tro.
"Lâm Thanh Nhã! Ngươi còn dám ngủ gật?"
Một giọng nói lanh lảnh, the thé vang lên ngay sát đỉnh đầu. Tuệ An ngước mắt, sững sờ. Trước mặt cô là một người phụ nữ trạc ngũ tuần, mặc áo giao lĩnh màu nâu sồng, tóc búi cao, gương mặt đầy những nếp nhăn của sự khắc nghiệt đang trừng mắt nhìn cô. Xung quanh là một gian bếp khổng lồ, khói nghi ngút từ những lò củi rực lửa, tiếng băm chặt chát chúa và mùi hương của hàng trăm loại gia vị trộn lẫn.
"Tôi... đây là đâu?" Tuệ An mấp máy môi, giọng cô khản đặc.
"Tôi cái gì mà tôi? Ngươi mê ngủ đến lú lẫn rồi hả? Đây là Thượng Thiện Đội!" Người đàn bà vừa nói vừa cầm chiếc muôi gỗ gõ mạnh xuống cạnh nồi đồng. "Mẻ mứt gừng tiến vua cho lễ trừ tịch tối mai đã bị ngươi đun quá lửa đến cháy đen rồi kia kìa! Con gái quan phủ gì mà đến việc trông củi cũng không xong. Nếu không vì nể tình cha ngươi từng là bậc tôi trung, ta đã mặc cho Nội quản lôi ngươi ra đánh trượng từ lâu rồi!"
Tuệ An bàng hoàng nhìn xuống đôi bàn tay mình. Đây không phải đôi tay của một Food Stylist được chăm sóc kỹ lưỡng, mà là đôi tay nhỏ nhắn, thô ráp với những vết chai và vết bỏng mới đỏ hỏn. Ký thức của một người tên là Thanh Nhã chợt ùa về như thác đổ: gia đình bị gán tội mưu phản, cha bị lưu đày, cô bị tống vào cung làm nô tỳ cấp thấp nhất trong đội ngự bếp.
Cô quay sang nhìn mẻ mứt gừng trong chảo đồng. Những lát gừng vàng óng bây giờ đã thành một khối đen kịt, bốc mùi khét lẹt. Trong cung đình xưa, làm hỏng đồ ngự dụng, đặc biệt là đồ dâng cúng dịp Tết, nhẹ thì nát đòn, nặng thì mất mạng.
"Thưa... thưa quản sự," Tuệ An hít một hơi thật sâu, cố ép bản thân bình tĩnh lại. Đây là bản năng của cô mỗi khi buổi chụp hình món ăn gặp sự cố. "Mẻ mứt này vẫn có thể cứu được."
Người đàn bà cười khẩy, đầy vẻ mỉa mai: "Cứu? Gừng đã hóa than, ngươi định dùng phép tiên chắc?"
Tuệ An không đáp, cô loạng choạng đứng dậy, cảm nhận cái lạnh buốt của sân gạch thấm qua lớp vải sờn. Cô lướt mắt qua gian bếp, bộ não của một chuyên gia ẩm thực thế kỷ 21 bắt đầu hoạt động hết công suất. Gừng cháy không thể làm mứt, nhưng vị cay nồng và mùi thơm đặc trưng của nó khi kết hợp với đường phèn và một chút kỹ thuật "xử lý caramel" vẫn có thể biến thành một thứ khác.
"Tiểu Mãn! Giúp chị lấy một ít mật ong rừng và cánh hoa mai trắng đã ướp muối," Tuệ An gọi với theo một cô bé nhỏ thỏn đang lấm lét nhìn mình từ góc bếp.
Trong khi mọi người xung quanh xì xào, Tuệ An bắt đầu thao tác. Cô không cố tẩy trắng những lát gừng đã cháy, mà dùng dao nhỏ khéo léo gọt bỏ phần đen nhất, chỉ giữ lại phần lõi sẫm màu có vị nồng đậm. Cô nấu chảy đường phèn theo tỉ lệ chuẩn, tạo ra một lớp sốt óng ánh như hổ phách, rồi thả những bông hoa mai trắng vào.
Mùi khét ban nãy dần bị thay thế bởi một mùi hương thanh tao, ngọt lịm và ấm nồng.
Đúng lúc đó, từ phía cửa lớn của Thượng Thiện Đội, một toán thị vệ oai nghiêm rẽ lối cho một người đàn ông bước vào. Người đó mặc áo bào tím thêu mây, dáng vẻ tiêu sái nhưng đôi mắt lại lạnh lùng như băng tuyết mùa đông. Cả gian bếp đang nhộn nhịp bỗng chốc im phăng phắc, tất cả đồng loạt quỳ rạp xuống.
"Tham kiến Nhiếp chính vương!"
Tuệ An vẫn đang cầm muôi khuấy đều nồi mật, cô khựng lại. Qua làn khói bếp bảng lảng, cô bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của Lê Duy Tùng. Anh lướt nhìn nồi sốt kỳ lạ của cô, rồi dừng lại trên gương mặt lấm lem than củi nhưng đôi mắt lại sáng rực rỡ một cách lạ lùng.
"Trong bếp hoàng cung, từ bao giờ lại có mùi hương lạ thế này?" Giọng anh trầm thấp, uy nghiêm.
Tuệ An cảm thấy tim mình đập liên hồi. Đây không phải là trường quay, đây là lịch sử. Và cô chính thức trở thành một phần của mùa xuân định mệnh này.