Cả gian bếp Thượng Thiện Đội như đông cứng lại trước sự hiện diện của Nhiếp chính vương Lê Duy Tùng. Áp lực từ bóng dáng cao lớn, uy quyền của anh khiến những cung nhân vốn đã quen với lửa nóng cũng phải rùng mình, đầu cúi gập đến sát đất. Chỉ có Lâm Tuệ An – hay đúng hơn là linh hồn của nàng trong thân xác Thanh Nhã – là vẫn đứng đó, tay cầm chiếc muôi gỗ, hơi thở dồn dập vì sức nóng của lò than và cả sự kinh ngạc tột độ.
Duy Tùng chậm rãi bước lại gần lò đồng của nàng. Tiếng giày thêu bước trên nền gạch nghe khô khốc, vang vọng. Anh dừng lại trước nồi sốt hổ phách đang sủi tăm, mùi gừng nồng nàn quyện với hương hoa mai thanh khiết xộc vào cánh mũi.
"Ngẩng mặt lên." Giọng anh đều đều, không rõ là ban ơn hay ra lệnh.
Tuệ An cắn môi, chậm rãi ngẩng đầu. Ánh lửa từ lò than soi rõ gương mặt nhỏ nhắn lem luốc bồ hóng của nàng, nhưng đôi mắt – đôi mắt của một cô gái hiện đại vốn đã quen với việc điều phối những bàn tiệc xa hoa – lại không hề có vẻ khúm núm. Nó trong veo, sắc sảo và chứa đựng một sự tự tin kỳ lạ.
"Gừng tiến vua đã cháy thành than, ngươi lại dùng thứ nước đường này để che đậy?" Duy Tùng nheo mắt, thanh âm lạnh lẽo như sương muối. "Ngươi có biết, tội lừa dối quân vương sẽ bị xử thế nào không?"
Bà quản sự bếp run lẩy bẩy, lắp bắp: "Bẩm Vương gia, là do... do nô tỳ này mê muội làm hỏng, nô tỳ định sẽ phạt..."
"Thưa Vương gia," Tuệ An cắt lời, giọng nàng trong trẻo nhưng kiên định, khiến bà quản sự xanh mét mặt mày. "Nguyên liệu có thể hỏng, nhưng tâm ý người làm bếp thì không. Gừng cháy là lỗi của nô tỳ, nhưng nếu dâng lên một món mứt tầm thường như mọi năm, chẳng phải là phụ lòng mong đợi của Hoàng thượng về một mùa xuân đổi mới sao?"
Duy Tùng khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Mùa xuân đổi mới? Ngươi định dùng nồi nước lèo này để đổi mới vương triều?"
Tuệ An không lùi bước. Nàng múc một chút nước sốt hổ phách ra chiếc chén nhỏ, đưa lên môi thổi nhẹ cho nguội bớt rồi dâng lên bằng cả hai tay. Bản lĩnh của một Food Stylist bảo nàng rằng, trong ẩm thực, hình thức là dẫn dắt, nhưng hương vị mới là sự định đoạt.
"Đây không phải nước lèo. Đây là 'Hổ Phách Giao Xuân'. Vị gừng nồng nhất được chưng cất để loại bỏ vị đắng cháy, giữ lại cái ấm của đất trời, hòa cùng mật ong rừng và muối hoa mai để tạo ra vị ngọt thanh không gắt. Xin Vương gia nếm thử."
Duy Tùng nhìn chiếc chén gốm thô sơ trong tay nàng, rồi nhìn vào đôi bàn tay đang run nhẹ vì lạnh nhưng tư thế dâng chén lại vô cùng chuẩn xác. Anh chưa từng thấy cung nữ nào dám nhìn thẳng vào mắt mình để mời rượu hay mời thức ăn. Anh cầm lấy chén, nhấp một ngụm nhỏ.
Vị cay nồng của gừng lập tức bùng nổ trên đầu lưỡi, nhưng ngay sau đó là cảm giác dịu ngọt, thanh tao của mật ong và chút mặn mòi ẩn hiện của muối hoa. Nó không phải vị mứt gừng khô khốc thường thấy, mà là một loại sốt đặc sánh, ấm áp, khiến huyết quản như được khai thông giữa tiết trời đại hàn.
Ánh mắt Duy Tùng thoáng biến đổi. Anh đặt chén xuống, nhìn sâu vào mắt Tuệ An như muốn nhìn thấu tâm can nàng. "Ngươi tên là gì?"
"Nô tỳ... Thanh Nhã."
"Thanh Nhã?" Anh lặp lại cái tên, như đang lục tìm trong trí nhớ về những hồ sơ của các quan viên quá cố. "Tay nghề khá, nhưng gan cũng lớn. Đêm nay, ngươi phải làm ra đủ mười hộp mứt dạng này. Nếu đến giờ Thìn sáng mai không có món để tiến cung, cái đầu của ngươi sẽ không còn ở trên cổ để nói chuyện đổi mới đâu."
Nói đoạn, anh quay lưng bước đi, tà áo bào tím bay nhẹ trong gió lạnh, để lại một gian bếp vẫn còn chưa hoàn hồn.
Bà quản sự lúc này mới dám thở phào, tiến lại gần định mắng nhiếc Tuệ An, nhưng nhìn thấy nồi nước sốt lấp lánh như vàng ròng kia, bà lại im lặng. Sự thực là, mùi hương này quá đỗi quyến rũ.
Tuệ An khuỵu xuống cạnh lò lửa, hơi ấm của than hồng không xua tan được cái lạnh trong lòng nàng. Nàng nhìn đôi bàn tay mình, những vết bỏng bắt đầu rát buốt. Ở hiện đại, giờ này có lẽ nàng đang trang trí một bàn tiệc Noel lộng lẫy dưới ánh đèn LED, chứ không phải đánh cược mạng sống bằng một nồi mứt gừng.
"Chị Nhã... chị làm được thật sao?" Tiểu Mãn run rẩy tiến lại gần, đôi mắt to tròn đầy vẻ khâm phục lẫn lo sợ.
Tuệ An nhìn cô bé, khẽ mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm: "Không làm được cũng phải làm, Tiểu Mãn ạ. Chị không chỉ muốn giữ cái đầu này, chị còn phải tìm đường về nhà."
Suốt đêm ấy, gian bếp Thượng Thiện Đội không tắt lửa. Tuệ An tỉ mẩn gọt dũa từng lát gừng, canh chừng từng độ lửa. Nàng tận dụng kiến thức về sự kết tinh của đường và nhiệt độ để tạo ra những khối mứt gừng trong suốt như pha lê, bao bọc lấy phần nhân mật ong dẻo quánh bên trong. Đây là kỹ thuật mà thời đại này chưa ai từng biết tới.
Khi những tia nắng đầu tiên của ngày 30 Tết le lói qua kẽ lá, mười chiếc hộp gỗ chạm trổ tinh xảo đã chứa đầy những viên "Hổ Phách Giao Xuân".
Tuệ An vươn vai, toàn thân rệu rã. Nàng bước ra sân, hít hà mùi vị của buổi sớm kinh thành. Bỗng, nàng khựng lại. Ở phía cuối hành lang, một bóng người cao lớn đang đứng lặng lẽ dưới gốc đào già chưa nổ nụ. Duy Tùng vẫn ở đó, hoặc anh đã quay lại từ lúc nào.
Anh không nhìn nàng, mà nhìn về phía chân trời đang ửng hồng. "Mùa xuân năm nay, có lẽ sẽ không giống những năm trước."
Tuệ An đứng cách đó không xa, lòng thầm nghĩ: Tất nhiên là không giống rồi. Vì có tôi ở đây.
Nhưng nàng không biết rằng, lời nói của Duy Tùng không chỉ ám chỉ món mứt gừng của nàng, mà còn là về những đợt sóng ngầm đang cuộn trào dưới nền móng của kinh thành Thăng Long lộng lẫy này. Mùa xuân cuối cùng của Đại Việt, thực sự đã bắt đầu từ một mẻ mứt cháy.