MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Xuân Cuối Cùng Ở Đại ViệtChương 3: Nước tắm lá mùi già và giọt nước mắt nghìn năm

Mùa Xuân Cuối Cùng Ở Đại Việt

Chương 3: Nước tắm lá mùi già và giọt nước mắt nghìn năm

719 từ · ~4 phút đọc

Sương sớm Thăng Long bảng lảng như khói phủ lên những mái ngói rêu phong. Lâm Tuệ An, giờ đã dần quen với cái tên Thanh Nhã, ngồi bần thần bên giếng nước sau bếp. Đôi bàn tay nàng đỏ ửng vì cả đêm tiếp xúc với hơi nóng của chảo đồng và cái lạnh căm căm của nước giếng. Cả cơ thể nàng rệu rã, nhưng tâm trí lại tỉnh táo một cách lạ kỳ. Nàng không thể tin được rằng mới chỉ hôm kia nàng còn đang đau đầu chọn màu khăn trải bàn cho một bộ ảnh Tết, mà giờ đây, tính mạng nàng lại treo trên mấy hộp mứt gừng.

"Chị Nhã, nước nóng xong rồi, chị đi tắm đi kẻo cảm lạnh."

Tiểu Mãn lúi húi xách một xô gỗ lớn, làn khói nghi ngút bốc lên mang theo một mùi hương vô cùng đặc biệt. Tuệ An hít một hơi thật sâu, đôi mắt bỗng chốc nhòe đi.

Mùi lá mùi già.

Cái mùi nồng nàn, hăng hăng nhưng thanh tao của thân cây mùi già đã trổ hoa, kết trái, được đun lên trong nồi nước tất niên. Đó là thứ mùi duy nhất không thay đổi sau hàng nghìn năm. Ở hiện đại, mẹ nàng năm nào cũng đun một nồi nước như thế vào chiều 30 Tết, bắt nàng phải tắm để "tẩy trần", rũ bỏ những muộn phiền năm cũ. Lúc đó nàng còn cằn nhằn vì mùi hương cứ bám mãi vào tóc, nhưng lúc này, giữa một vương triều xa lạ và lạnh lẽo, mùi hương ấy lại là sợi dây duy nhất kết nối nàng với thế giới mà nàng đã đánh mất.

Tuệ An bước vào căn buồng tắm nhỏ hẹp dành cho cung nữ. Nàng trút bỏ lớp áo giao lĩnh sờn cũ, bước vào làn hơi nước ấm áp. Khi làn nước chạm vào da thịt, những vết bỏng trên tay rát buốt, nhưng trái tim nàng còn đau hơn thế. Nàng vốc từng gáo nước dội lên vai, nước ấm hòa cùng những giọt nước mắt lăn dài.

Nàng nhớ cha mẹ, nhớ ánh đèn neon rực rỡ của Sài Gòn, nhớ cả tiếng còi xe inh ỏi mà nàng từng ghét cay ghét đắng. Ở đây, nàng chỉ có một mình, trong thân xác của một cô gái có gia đình tan nát, mang trên mình vết nhơ của kẻ phản nghịch.

"Thanh Nhã, nếu cô đang ở đâu đó, xin hãy giúp tôi..." Nàng lẩm bẩm trong tiếng nấc.

Vừa tắm xong, Tuệ An nhận thấy một vật lạ rơi ra từ nếp gấp áo cũ của Thanh Nhã. Đó là một mẩu giấy ố vàng, nét chữ vội vã nhưng cứng cỏi: "Giao thừa, điện Kính Thiên, hoa đào nở muộn, sự thật nằm ở gốc."

Nàng bàng hoàng. Đây rõ ràng là di vật hoặc lời nhắn mà Thanh Nhã thật sự đã cố gắng cất giấu. Phải chăng gia đình Thanh Nhã bị oan hoàn toàn không đơn giản là do đấu đá quan trường, mà còn liên quan đến một bí mật lớn hơn nằm ngay trong cung cấm?

Lau khô nước mắt, Tuệ An hít một hơi sâu, ánh mắt nàng đanh lại. Nàng không thể chỉ ngồi đây khóc lóc. Nếu mùi hương lá mùi già này có thể tồn tại qua nghìn năm, thì linh hồn nàng cũng phải kiên cường như thế. Nàng sẽ dùng đôi bàn tay này, dùng kiến thức ẩm thực này để leo lên, để gặp được những kẻ nắm giữ quyền lực tối cao và đòi lại công bằng cho cái tên Thanh Nhã.

Bước ra khỏi buồng tắm, Tuệ An thấy Tiểu Mãn đang đứng đợi với vẻ mặt hốt hoảng: "Chị Nhã, nhanh lên! Bà quản sự gọi chị lên trên cung. Hình như... hình như Nhiếp chính vương đã dâng hộp mứt của chị lên cho Thái hậu, và người đang nổi trận lôi đình!"

Tuệ An thắt chặt đai lưng, đôi môi tái nhợt khẽ mím lại. Mùa xuân này mới chỉ bắt đầu, và sóng gió đầu tiên đã thực sự ập tới. Nàng nhìn nồi nước lá mùi già vẫn còn bốc khói, thầm tự nhủ: Tết đến rồi, Lâm Tuệ An, hãy chiến đấu như một người con của Đại Việt đi.