MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Xuân Cuối Cùng Ở Đại ViệtChương 4: Chạm mặt bóng hình quyền quý

Mùa Xuân Cuối Cùng Ở Đại Việt

Chương 4: Chạm mặt bóng hình quyền quý

1,138 từ · ~6 phút đọc

Tiếng gõ cửa dồn dập của Tiểu Mãn như nhát búa nện thẳng vào sự tĩnh lặng vừa nhen nhóm trong lòng Tuệ An. Nàng vội vàng khoác lên mình bộ cung y phẳng phiu nhất, đầu tóc búi gọn, giấu đi ánh mắt mệt mỏi sau làn nước lá mùi già. Thái hậu nổi giận? Đây là kịch bản tồi tệ nhất mà một "chuyên gia hình ảnh" như nàng có thể tưởng tượng trong ngày đầu ra quân.

Bước chân Tuệ An vang lên khô khốc trên những dãy hành lang hun hút của cung Diên Thọ. Khác với vẻ bừa bộn, khói sương ở Thượng Thiện Đội, nơi đây tĩnh mịch đến đáng sợ. Mùi trầm hương thượng hạng ngào ngạt nhưng vây hãm, khác hẳn cái mùi hăng nồng tự do của lá mùi già ban nãy.

Nàng quỳ rạp dưới thềm điện, trán chạm vào mặt đá lạnh toát. Qua kẽ mắt, nàng thấy những chiếc hài thêu phượng tinh xảo của các cung nữ thân cận và một bóng người cao lớn đứng bất động như tạc tượng. Là Lê Duy Tùng.

"Thượng Thiện Đội Thanh Nhã, ngươi có biết tội?"

Giọng nói quyền uy, khản đặc vì tuổi tác nhưng vẫn sắc lẹm vang lên từ sau tấm rèm lụa. Thái hậu đang cầm trên tay một viên mứt "Hổ Phách Giao Xuân" mà Tuệ An đã thức trắng đêm để làm.

"Bẩm Thái hậu, nô tỳ không biết mình đã phạm sai lầm ở đâu. Xin Người chỉ giáo." Tuệ An cố giữ giọng không run rẩy. Nàng biết, trong chốn này, sự sợ hãi là bản án tử hình nhanh nhất.

"Sai lầm?" Thái hậu cười lạnh, ném viên mứt xuống đĩa ngọc tạo nên một tiếng cộp chói tai. "Mứt gừng truyền thống của Đại Việt ta bao đời nay đều mang màu trắng tuyết của đường phèn, vị cay nồng xộc lên mũi để xua đi tà khí. Thứ ngươi làm ra... nó trong suốt như tà đạo, vị lại ngọt lịm như mật ngọt chết người của lũ gian phi. Ngươi định dùng thứ quái lạ này để mê hoặc lòng người, hay để sỉ nhục gia phong vương triều?"

Tuệ An lạnh sống lưng. Nàng đã quá chủ quan khi áp dụng thẩm mỹ hiện đại vào một nơi mà truyền thống là tôn giáo. Nhưng nàng không thể lùi.

"Bẩm Thái hậu, mùa xuân là lúc vạn vật đổi mới. Gừng vốn cay, nhưng lòng người cần sự ấm áp. Nô tỳ làm mứt trong suốt để Người thấy rõ sự tinh khiết bên trong, không chút tạp chất, cũng giống như tấm lòng trung trinh của nô tỳ. Vị ngọt mật ong rừng là để xoa dịu cái khắc nghiệt của gió đông, mong Người sang năm mới vạn sự đều hanh thông, ngọt ngào."

"Lắm lời!" Thái hậu đập bàn. "Duy Tùng! Chính con là người đã bảo chứng cho ả cung nữ này. Giờ con tính sao?"

Lúc này, Lê Duy Tùng mới chậm rãi bước ra. Ánh nắng chiều 30 Tết chiếu xiên qua khung cửa cung điện, phủ lên vai anh một lớp sáng vàng vọt nhưng lạnh lẽo. Anh nhìn xuống Tuệ An, đôi mắt thâm trầm như chứa cả một bầu trời bão tố chưa tan.

"Bẩm mẫu hậu," Duy Tùng lên tiếng, giọng nói trầm ổn như chuông ngân. "Mứt của Thanh Nhã tuy lạ, nhưng nhi thần đã nếm qua. Sự đổi mới đôi khi khiến người ta e sợ, nhưng nếu cứ bám víu vào những thứ cũ kỹ đã mục nát, vương triều sao có thể hưng thịnh? Mẫu hậu vốn là người từ tâm, chẳng lẽ lại vì một miếng mứt khác lạ mà định tội một kẻ có tâm sao?"

Thái hậu im lặng hồi lâu. Áp lực trong căn điện lớn đến mức Tuệ An cảm tưởng như không khí đang đông đặc lại. Cuối cùng, bà phẩy tay: "Vì Nhiếp chính vương xin tội, ta tạm tha mạng cho ngươi. Nhưng yến tiệc mùng 3 tới đây, nếu ngươi không làm ra được thứ gì khiến tất cả triều thần tâm phục khẩu phục, thì đừng trách ta tuyệt tình."

Tuệ An cúi đầu, lòng nhẹ bẫng nhưng cũng nặng trĩu áp lực mới. Nàng bước ra khỏi điện Diên Thọ, đôi chân mỏi nhừ như không còn sức lực. Khi đi qua gốc đào già ở góc sân cung, nàng bất ngờ bị một cánh tay rắn chắc kéo vào góc tối sau những tán hoa chưa kịp nở.

Lê Duy Tùng ép nàng vào thân cây xù xì. Khoảng cách gần đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi trầm hương quyện với vị sương sớm trên áo bào của anh.

"Thanh Nhã, hay tôi nên gọi cô là ai khác?" Duy Tùng thì thầm, hơi thở nóng hổi phả bên tai nàng, nhưng lời lẽ lại đầy đe dọa. "Cô không giống Thanh Nhã mà ta từng biết. Một tiểu thư quan lại dù có giỏi bếp núc cũng không có ánh mắt của một kẻ nhìn thấu cả tương lai như cô."

Tuệ An nín thở, trái tim đập loạn nhịp vì sợ hãi lẫn một cảm xúc khó gọi tên. Nàng ngước nhìn anh, đôi mắt không chút lùi bước: "Vương gia, có những điều mắt thấy chưa chắc đã là thực, có những người bên cạnh chưa chắc đã đồng lòng. Người nghi ngờ tôi, hay người đang nghi ngờ chính sự sụp đổ của vương triều này?"

Duy Tùng khựng lại. Ánh mắt anh thoáng qua một tia dao động kinh ngạc. Trong giây phút đó, giữa cái lạnh của chiều cuối năm và hương hoa đào lảng vảng, họ nhìn sâu vào linh hồn nhau. Một vị vương gia đang gồng mình giữ lấy một đế chế lung lay, và một cô gái mang linh hồn của nghìn năm sau đang cố tìm đường sống.

Anh buông nàng ra, lùi lại một bước, tay nắm chặt chuôi kiếm. "Giữ lấy cái miệng của cô. Đừng tưởng một miếng mứt gừng có thể mua chuộc được ta. Hãy lo cho bàn tiệc mùng 3 đi, vì Tuệ Phi sẽ không để cô sống yên ổn mà rời khỏi hoàng cung đâu."

Duy Tùng quay lưng đi thẳng, tà áo tím khuất dần trong ráng chiều đỏ ối. Tuệ An đứng lặng dưới gốc đào, một cánh hoa đào nở muộn tình cờ rơi xuống lòng bàn tay nàng. Nàng siết chặt nó, nhớ về mẩu giấy tìm thấy ban nãy.

"Mùa xuân cuối cùng..." Nàng lẩm bẩm. "Nếu đây là mùa xuân cuối cùng, tôi nhất định phải làm cho nó rực rỡ nhất."

Đêm 30 Tết bắt đầu buông xuống kinh thành Thăng Long, mang theo tiếng pháo xa xăm và cả những âm mưu đang dần thành hình trong bóng tối.