Sáng mùng Một Tết, Thăng Long bừng tỉnh trong tiếng trống hội rộn rã và sắc đỏ rực rỡ của những câu đối mới treo. Nhưng tại điện Kính Thiên, không gian lại trang nghiêm đến ngộp thở. Hôm nay là Lễ Ban Sóc – nghi lễ ban lịch của vương triều. Đối với người Đại Việt xưa, cuốn lịch không chỉ là thời gian, nó là thiên mệnh, là sự khẳng định rằng Hoàng đế là người kết nối giữa Đất và Trời.
Tuệ An đứng khép nép trong hàng dài cung nữ tùy tùng phía sau Thượng Thiện Đội. Nàng cúi đầu, nhưng đôi mắt không ngừng quan sát. Giữa sân rồng, các quan viên mặc triều phục đại lễ, tay bưng khay lụa vàng chờ đón cuốn lịch từ tay Khâm Thiên Giám. Duy Tùng đứng ở vị trí cao nhất bên cạnh ngai vàng, hôm nay anh không mặc áo tím phong lưu mà khoác lên mình bộ mãng bào uy nghi, gương mặt lạnh lùng như tạc từ đá quý.
Trong lúc viên quan Khâm Thiên Giám đang dõng dạc đọc lời sướng về một năm mới "mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an", Tuệ An chợt nhận thấy điều bất thường. Nàng nhìn lên bầu trời. Dù đang là ban ngày, nhưng sắc xanh của bầu trời lại hơi ngả sang màu chì kỳ lạ, chim chóc quanh các điện thờ bỗng nhiên bay tán loạn, tiếng kêu nhức óc.
Với kiến thức của một người hiện đại, nàng nhẩm tính. Trong những tài liệu lịch sử nàng từng đọc để chuẩn bị cho các concept hình ảnh cổ phong, năm này... chính là năm có một sự kiện thiên văn lớn bị tính toán sai lệch trong lịch cũ.
"Bẩm Hoàng thượng, bẩm Nhiếp chính vương! Thiên tượng có biến!"
Một tiếng hô hoán thất thanh vang lên. Bầu trời bỗng chốc tối sầm lại giữa ngọ. Mặt trời rực rỡ ban nãy giờ đây bị một bóng đen nuốt chửng từng phần. Nhật thực!
Cả sân điện náo loạn. Các quan viên kinh hãi quỳ rụp xuống đất, tiếng xì xào vang lên như ong vỡ tổ: "Thiên cẩu thực nhật! Điềm hung! Điềm hung ngay mùng Một Tết!"
Khâm Thiên Giám mặt cắt không còn giọt máu, cuốn lịch trên tay rơi xuống đất. Trong quan niệm xưa, nhật thực ngay ngày đầu năm là dấu hiệu của một vương triều sắp tận, là sự quở trách của trời cao đối với người cầm quyền. Duy Tùng đứng sững lại, đôi tay siết chặt lấy chuôi kiếm, ánh mắt anh nhìn về phía đám đông đang hoảng loạn. Anh hiểu rõ hơn ai hết, chỉ cần một cái cớ này, những kẻ đang lăm le lật đổ vương triều sẽ có lý do "thuận theo ý trời" để dấy binh.
Giữa lúc ngai vàng đang lung lay vì nỗi sợ hãi tâm linh, một giọng nói trong trẻo, bình thản vang lên, không quá lớn nhưng đủ để những người gần đó nghe thấy:
"Mặt trời không mất đi, chỉ là vầng trăng đang đi qua để che chở cho Thăng Long khỏi cái nóng gay gắt của vận hạn mà thôi. Mười lăm phút nữa, ánh dương sẽ rạng rỡ hơn bao giờ hết."
Duy Tùng quay phắt lại. Anh bắt gặp Tuệ An đang đứng thẳng, đôi mắt nàng nhìn lên bầu trời không chút sợ hãi.
"Thanh Nhã! Ngươi câm miệng!" Bà quản sự bếp rít lên, định kéo nàng xuống.
"Để cô ta nói!" Duy Tùng ra lệnh, giọng anh vang lên át cả tiếng náo động. Anh bước xuống bậc thềm đá, đứng trước mặt Tuệ An. "Ngươi nói gì? Ngươi biết trước chuyện này sao?"
Tuệ An quỳ xuống, nhưng lưng vẫn thẳng: "Bẩm Vương gia, nô tỳ từng theo cha học xem tinh tượng. Đây không phải điềm hung, mà là sự hội tụ của nhật nguyệt. Trời cao đang thử thách lòng kiên định của vương triều. Nếu người đứng đầu không nao núng, bóng tối sẽ sớm qua đi. Xin Vương gia hãy truyền lệnh cho quân lính giữ vững hàng ngũ, đừng để kẻ gian lợi dụng lúc tâm người hoang mang mà gây loạn."
Duy Tùng nhìn sâu vào đôi mắt nàng. Anh thấy trong đó không có sự mê tín, mà là một sự hiểu biết vượt xa tầm vóc của một cung nữ. Anh quyết định đánh cược.
"Toàn quân nghe lệnh! Giữ nguyên vị trí! Đây là điềm lành Nhật Nguyệt Đồng Cung, báo hiệu một năm đại cát!"
Tiếng hô của Duy Tùng như một liều thuốc trấn an. Và đúng như lời Tuệ An nói, mười lăm phút sau, bóng tối nhạt dần, mặt trời lại tỏa sáng rực rỡ trên đỉnh điện Kính Thiên. Cả triều đình thở phào nhẹ nhõm, tiếng tung hô "Vạn tuế" vang dội cả một vùng kinh kỳ.
Khi buổi lễ kết thúc, Duy Tùng đi ngang qua Tuệ An. Anh dừng lại, cúi thấp người, chỉ đủ để nàng nghe thấy:
"Ngươi không chỉ giỏi làm mứt, ngươi còn biết cả lịch trời? Thanh Nhã, ngươi khiến ta vừa muốn giữ lại bên mình, vừa muốn... trừ khử ngay lập tức."
Tuệ An khẽ mỉm cười, một nụ cười bí hiểm: "Vương gia, lịch trời nằm ở trên cao, nhưng lòng người nằm ở trong tay người biết nắm bắt. Tôi chỉ là người thấy được những gì người khác sợ hãi mà thôi."
Duy Tùng rời đi, nhưng bóng lưng anh không còn vẻ lạnh lùng như trước. Tuệ An biết, nàng đã chính thức bước chân vào bàn cờ chính trị của Đại Việt. Nàng không còn là kẻ bên lề, mà đã trở thành một quân cờ khiến Nhiếp chính vương phải dè chừng.
Gió xuân thổi qua sân điện, mang theo mùi pháo nổ nồng đượm. Tuệ An nhìn lên bầu trời xanh ngắt, lòng thầm nghĩ: Khoa học hiện đại đã cứu tôi một mạng, nhưng từ giờ, tôi phải học cách sống bằng bản năng của thời đại này.