MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Xuân Cuối Cùng Ở Đại ViệtChương 6: Thượng Thiện Đội – Nơi chảo nóng cũng là chiến trường

Mùa Xuân Cuối Cùng Ở Đại Việt

Chương 6: Thượng Thiện Đội – Nơi chảo nóng cũng là chiến trường

1,224 từ · ~7 phút đọc

Sau sự kiện kinh thiên động địa tại lễ Ban Sóc, cái tên Thanh Nhã bỗng chốc trở thành tâm điểm của những lời xì xào bàn tán khắp cung cấm. Kẻ thì bảo nàng là tiên nữ hạ phàm biết trước thiên cơ, người lại mỉa mai nàng là phù thủy dùng tà thuật mê hoặc Nhiếp chính vương. Nhưng đối với Tuệ An, danh tiếng ấy không mang lại sự bình yên, mà chỉ khiến không khí trong Thượng Thiện Đội trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.

Căn bếp hoàng cung vào sáng mùng Hai Tết không còn cái vẻ hối hả của đêm trừ tịch, nhưng áp lực lại chuyển sang một dạng khác: sự cô lập. Khi Tuệ An bước vào, tiếng dao thớt đang rộn ràng bỗng khựng lại. Những ánh mắt ghen tị, dò xét đổ dồn về phía nàng.

"Chà, 'ngôi sao' của điện Kính Thiên về rồi đấy à?" Một giọng nói chua ngoa vang lên. Đó là Tú Liên, cung nữ thâm niên nhất của đội ngự bếp, người vốn dĩ sẽ được thăng chức nếu Thanh Nhã không xuất hiện và chiếm hết sự chú ý của bề trên.

Tuệ An không đáp, nàng lẳng lặng tiến về phía góc bếp của mình. Ở hiện đại, nàng đã quá quen với việc cạnh tranh trong giới Food Stylist đầy thị phi, nơi người ta sẵn sàng đổ thêm muối vào món ăn của đối thủ chỉ để giành lấy một hợp đồng quảng cáo. Càng ở đỉnh cao, gió càng lạnh.

"Này, ta nói cho ngươi biết," Tú Liên bước lại gần, tay cầm chiếc muôi đồng gõ mạnh xuống mặt bàn gỗ, "Đừng tưởng đoán được vài cái bóng tối trên trời mà nghĩ mình đã là phượng hoàng. Ở Thượng Thiện Đội này, thứ định đoạt mạng sống là lưỡi dao và ngọn lửa, chứ không phải cái miệng dẻo quẹo."

"Tú Liên tỷ tỷ nói đúng," Tuệ An bình thản ngẩng đầu, ánh mắt nàng sắc sảo khiến đối phương hơi chùn bước. "Vậy nên, thay vì đứng đây nói chuyện trời đất, tỷ tỷ nên trông chừng nồi canh hầm của mình đi. Hình như nước đã cạn quá nửa, vị sâm bắt đầu đắng rồi đấy."

Tú Liên giật mình quay lại, quả nhiên nồi canh đang bốc khói khét nhẹ. Trong lúc nàng ta luống cuống xử lý, Tuệ An đã bắt đầu chuẩn bị cho công việc của mình.

Hôm nay, nhiệm vụ của nàng là chuẩn bị món khai vị cho bữa trưa của Tuệ Phi – người phụ nữ quyền lực đang nắm giữ hậu cung. Tiểu Mãn rón rén đi lại gần nàng, thì thầm với vẻ mặt xanh mét: "Chị Nhã, chị cẩn thận. Em nghe nói Tuệ Phi không hài lòng khi thấy chị được Vương gia che chở đâu. Bà ấy nổi tiếng là người kén ăn, chỉ cần một hạt cát nhỏ trong rau, bà ấy cũng có thể khiến người làm bếp phải mất một ngón tay."

Tuệ An siết nhẹ bàn tay Tiểu Mãn. Nàng hiểu, trận chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu. Nếu chảo nóng là chiến trường, thì mỗi món ăn nàng dâng lên chính là một quân cờ sinh tử.

Nàng quyết định thực hiện một món ăn kết hợp giữa kỹ thuật thái lát điêu luyện của hiện đại và hương vị cung đình: "Tứ sắc xuân hoa". Nàng chọn những miếng thịt nạc lưng mềm nhất, băm nhuyễn cùng tôm tươi, sau đó dùng cánh hoa đào đã được ngâm trong rượu nếp để tạo màu hồng tự nhiên. Bằng đôi bàn tay khéo léo, nàng nặn chúng thành những viên nhỏ li ti, bọc bên ngoài một lớp màng mỏng làm từ lòng trắng trứng gà, trông xa như những nụ hoa đang e ấp trong sương sớm.

Điểm nhấn của món ăn chính là nước dùng. Tuệ An không dùng xương heo thông thường mà dùng nước chưng cất từ nấm hương và rễ mùi già – thứ mùi hương đã cứu rỗi tâm hồn nàng đêm trước. Món ăn thanh đạm nhưng lại có chiều sâu, gợi lên sự tao nhã nhưng đầy uy lực.

Tuy nhiên, khi nàng vừa chuẩn bị đặt món ăn lên khay lụa để dâng đi, Tú Liên vô tình (hoặc hữu ý) lướt ngang qua, khuỷu tay thúc mạnh vào vai Tuệ An. Khay thức ăn nghiêng ngả, bát nước dùng sóng sánh suýt chút nữa là đổ sạch.

"Ôi chao, ta lỡ tay," Tú Liên cười nhạt, đôi mắt lóe lên vẻ đắc thắng.

Tuệ An đứng sững lại. Nàng nhìn bát canh đã bị vấy bẩn bởi một vài sợi rơm khô từ tay áo của Tú Liên. Thời gian dâng món chỉ còn vài phút. Làm lại là điều không thể.

Đôi mắt Tuệ An nheo lại. Sự điềm tĩnh của một chuyên gia xử lý khủng hoảng trỗi dậy. Nàng không quát tháo, cũng không khóc lóc. Nàng cầm bát canh lên, dùng một chiếc thìa bạc gạt bỏ phần nước có dính tạp chất. Sau đó, nàng nhanh tay rắc lên bề mặt bát canh một ít bột quế và một vài giọt tinh dầu vỏ quýt mà nàng đã lén chiết xuất đêm qua.

Mùi thơm nồng ấm của quế ngay lập tức lấn át đi mọi mùi lạ, tạo nên một tầng hương vị hoàn toàn mới: mạnh mẽ và quyết liệt hơn.

"Cảm ơn Tú Liên tỷ tỷ đã nhắc nhở," Tuệ An mỉm cười, nụ cười khiến Tú Liên cảm thấy lạnh sống lưng. "Món ăn ban nãy hơi thiếu 'lửa', giờ thì đủ rồi."

Khi món ăn được đưa đi, Tuệ An đứng tựa lưng vào cột gỗ, mồ hôi rịn ra trên trán. Nàng biết mình vừa thoát một ván bài, nhưng kẻ đứng sau Tú Liên mới là điều đáng sợ.

Tiếng trống báo giờ ngọ vang lên. Một lát sau, thái giám thân cận của điện chứa Tuệ Phi bước vào Thượng Thiện Đội, giọng cao vút: "Thượng Thiện Đội Thanh Nhã có công làm món ăn hợp ý Phi chủ tử, ban thưởng hai tấm lụa là, một đôi trâm bạc!"

Cả gian bếp bàng hoàng. Tú Liên mặt tái mét như tàu lá chuối. Tuệ An quỳ xuống nhận thưởng, nhưng lòng nàng không chút vui mừng. Phần thưởng này không phải là sự ưu ái, nó là một lời tuyên chiến. Tuệ Phi đang muốn lôi kéo nàng, hoặc muốn khiến nàng trở thành cái gai lớn hơn trong mắt tất cả mọi người.

Giữa đám đông đang xôn xao, Tuệ An thoáng thấy một bóng người đứng ở cửa nách của bếp. Lê Duy Tùng đứng đó, vẫn dáng vẻ phong lưu với chiếc quạt xếp trên tay, nhưng ánh mắt anh lại thâm trầm nhìn nàng như đang đánh giá một quân cờ vừa ghi điểm.

Duy Tùng khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ đến mức tưởng như chỉ là ảo giác của gió xuân, rồi anh quay bước đi.

Tuệ An siết chặt tấm lụa trong tay. Nàng biết, ở Thượng Thiện Đội này, khói lửa không chỉ bốc ra từ lò than, mà còn từ lòng người. Và nàng, bằng mọi giá, phải giữ cho ngọn lửa của chính mình không bị dập tắt trước khi mùa xuân kết thúc.