Cái rét mướt của mùng Hai Tết vẫn chưa thôi đeo bám những kẽ gạch sân cung, nhưng trong Thượng Thiện Đội, không khí còn lạnh lẽo hơn bởi những ánh mắt ganh ghét. Việc nhận thưởng từ Tuệ Phi không làm Tuệ An nhẹ lòng, bởi nàng biết rõ, tại chốn thâm cung này, đứng quá gần một ngọn lửa cũng dễ bị thiêu cháy như khi đứng trong đêm đông giá rét.
Chiều hôm ấy, một chỉ dụ bất ngờ từ điện Diên Thọ truyền xuống: Thái hậu muốn dùng một món điểm tâm thanh đạm để vơi bớt cái ngấy của thịt mỡ dưa hành những ngày đầu năm. Đây không chỉ là một yêu cầu, mà là một bài kiểm tra tiếp theo sau mẻ mứt gừng "tội lỗi" hôm trước.
"Lần này mà còn làm sai, đến Nhiếp chính vương cũng không giữ nổi mạng cho ngươi đâu," bà quản sự bếp lạnh lùng nhắc nhở, đôi mắt già nua không giấu nổi vẻ lo âu.
Tuệ An đứng lặng trước bàn đá. Nàng nhớ về những món tráng miệng phân tử đắt đỏ tại Sài Gòn, nơi khói nitơ lỏng tạo nên sự huyền ảo. Nhưng ở đây, nàng chỉ có bột lọc, nước cốt dừa, đường phèn và sương giá mùa đông. Nàng cần một thứ gì đó vừa quen thuộc để trấn an sự hoài cổ của Thái hậu, vừa mới lạ để khẳng định giá trị bản thân.
"Tiểu Mãn, giúp chị thu gom những hạt sương đọng trên cánh hoa mai trắng ngoài vườn," Tuệ An khẽ ra lệnh.
Nàng bắt đầu nhào bột. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm nhíp gắp từng hạt vừng để tạo hình món ăn hiện đại, giờ đây đang mạnh mẽ nhào nặn khối bột lọc trắng trong. Nàng dùng nước cốt dừa đậm đặc phối với chút bột củ năng để tạo ra một loại thạch có màu trắng đục như tuyết, nhưng kết cấu lại mềm mượt như lụa.
Bí mật nằm ở phần nhân. Tuệ An không dùng đậu xanh hay mứt sen thông thường. Nàng dùng vỏ quýt hầm đường phèn cắt vụn, trộn lẫn với hạt thông rang thơm phức. Vị đắng nhẹ của vỏ quýt sẽ trung hòa cái ngọt của đường, tạo ra một cảm giác thanh tỉnh ngay lập tức.
Đến công đoạn quan trọng nhất: tạo hình. Tuệ An sử dụng một kỹ thuật xếp lớp mà nàng thường dùng để stylize các món bánh kem cao cấp. Nàng nặn thạch thành những khối tròn nhỏ, bao bọc bên ngoài bằng một lớp màng bột lọc mỏng tang, sau đó thả vào bát nước đường phèn trong vắt có ướp hương hoa bưởi.
Món ăn được đặt tên là: "Tuyết trắng tâm giao".
Khi bát sứ men lam được bưng lên điện Diên Thọ, Thái hậu đang tựa mình trên gối gấm, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi của tuổi già. Lê Duy Tùng cũng có mặt ở đó, anh ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, tay mân mê quân cờ ngọc, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi khay thức ăn mà Tuệ An vừa dâng lên.
Thái hậu nhìn bát điểm tâm. Những viên thạch trắng muốt nổi lềnh bềnh trong nước đường trong vắt, điểm xuyết vài cánh hoa bưởi trắng tinh khôi. Trông nó giản dị như một bức tranh thủy mặc, không phô trương nhưng lại vô cùng thoát tục.
Bà cầm thìa bạc, múc một viên thạch đưa lên miệng. Cảm giác đầu tiên là cái lạnh thanh khiết của lớp vỏ, sau đó là vị béo ngậy của cốt dừa tan ra, và cuối cùng, vị đắng thanh của vỏ quýt cùng mùi thơm của hạt thông bùng nổ, đánh thức mọi giác quan đang uể oải.
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài đến nghẹt thở.
Thái hậu từ từ đặt thìa xuống, đôi mắt vốn nghiêm nghị bỗng chốc mềm lại. Bà nhìn Tuệ An, giọng nói đã bớt đi phần gay gắt: "Vị quýt này... làm ta nhớ đến mùa xuân năm ta mười sáu tuổi, khi còn ở quê nhà hái quýt sau vườn. Đã lâu lắm rồi, cung đình chỉ cho ta thấy sự xa hoa, mà quên mất cái vị mộc mạc của đất trời."
Duy Tùng khẽ mỉm cười, đôi mắt anh lướt qua Tuệ An đầy ẩn ý.
"Ngươi quả thực có đôi bàn tay rất biết nói," Thái hậu tiếp lời, khóe môi hơi nhếch lên – một nụ cười hiếm hoi nơi điện Diên Thọ. "Tuyết trắng nhưng lòng không lạnh, tâm giao nhưng không lụy. Tên món ăn hay, người làm lại càng khéo."
Tuệ An quỳ rạp xuống: "Tấm lòng của nô tỳ cũng giống như vị vỏ quýt này, tuy có chút đắng cay ban đầu nhưng hậu vận lại thanh cao. Mong Thái hậu vạn thọ vô cương, tâm luôn bình lặng như mặt nước hồ thu."
"Thưởng!" Thái hậu phẩy tay. "Ban cho Thanh Nhã một viên ngọc bội tùy thân, từ nay cho phép nàng tự do ra vào ngự uyển hái thảo mộc làm thuốc, không ai được ngăn cản."
Đây là một đặc ân cực lớn. Ra vào ngự uyển đồng nghĩa với việc Tuệ An có cơ hội tiếp cận nhiều khu vực bí mật trong cung, nơi nàng có thể tìm kiếm manh mối về vụ án của cha mình.
Khi Tuệ An lui ra khỏi điện, Duy Tùng cũng bước ra theo. Anh đi song song với nàng dưới dãy hành lang vắng lặng.
"Cô lại thắng rồi," Duy Tùng nói, giọng anh trầm thấp, mang theo chút tán thưởng pha lẫn đề phòng. "Thái hậu rất ít khi mỉm cười với kẻ dưới. Cô dùng món ăn để chạm vào ký ức của người, đó là một chiêu thức rất cao tay."
Tuệ An dừng bước, quay lại nhìn vị Vương gia đầy quyền lực: "Ẩm thực suy cho cùng cũng chỉ là một cách để con người ta tìm lại chính mình. Vương gia, người có bao giờ muốn tìm lại thứ gì đó đã mất không?"
Duy Tùng khựng lại, đôi mắt thâm trầm hiện lên một tia đau nhói kín đáo. Anh không trả lời, chỉ nhìn về phía vườn đào xa xăm, nơi những nụ hoa đang bắt đầu cựa mình dưới lớp sương giá.
"Lo giữ mạng cho tốt đi," Duy Tùng lạnh lùng để lại một câu rồi bước nhanh về phía trước.
Tuệ An nhìn theo bóng lưng anh, tay siết chặt viên ngọc bội vừa được ban thưởng. Viên ngọc lạnh buốt, nhưng trong lòng nàng lại nhen nhóm một ngọn lửa hy vọng. Nàng đã khiến Thái hậu mỉm cười, đã khiến Duy Tùng phải bận tâm. Mùa xuân này, dù có là mùa xuân cuối cùng, nàng cũng sẽ không để mình trở thành một hạt bụi vô danh trong dòng lịch sử.
Nàng phải sống, vì Thanh Nhã, và vì chính nàng.