MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Xuân Cuối Cùng Ở Đại ViệtChương 8: Ánh mắt nghi kỵ của Vương gia

Mùa Xuân Cuối Cùng Ở Đại Việt

Chương 8: Ánh mắt nghi kỵ của Vương gia

969 từ · ~5 phút đọc

Sau khi nhận được đặc ân của Thái hậu, cuộc sống của Tuệ An ở Thượng Thiện Đội dường như dễ thở hơn về mặt lễ nghi, nhưng áp lực vô hình lại càng đè nặng. Nàng biết, mỗi bước đi của mình giờ đây đều nằm dưới sự giám sát của mạng lưới tình báo mà Lê Duy Tùng giăng ra khắp kinh thành.

Sáng mùng Hai Tết, bầu trời phủ một lớp sương mù dày đặc. Tuệ An tranh thủ lúc Thượng Thiện Đội đang chuẩn bị bữa sáng để lẻn ra phía ngự uyển. Nàng cần tìm một vài loại thảo mộc đặc biệt, nhưng thực chất là để kiểm chứng mẩu giấy mật mà nàng tìm thấy trong áo của Thanh Nhã.

Đang mải miết quan sát những gốc đào già, Tuệ An bỗng khựng lại khi thấy một bóng người ngồi trong đình lục giác giữa hồ. Duy Tùng đang ngồi đó, trên bàn là một vò rượu nếp thơm nồng và một chồng công văn dày cộm. Anh không nhìn nàng, nhưng giọng nói thâm trầm lại vang lên phá tan không khí tĩnh mịch:

"Cung nữ Thanh Nhã, ngự uyển rộng lớn thế này, cô tìm cỏ hay tìm... quá khứ?"

Tuệ An giật mình, vội vàng quỳ xuống hành lễ: "Bẩm Vương gia, nô tỳ chỉ đang tìm vài vị thảo mộc để chuẩn bị cho bữa trà chiều của Thái hậu."

Duy Tùng buông bút, ánh mắt anh sắc như dao cau, xoáy sâu vào gương mặt đang cố giữ vẻ bình thản của nàng. Anh chậm rãi đứng dậy, bước từng bước về phía nàng. Gió xuân thổi tung tà áo bào, mang theo mùi hương trầm đặc trưng khiến Tuệ An cảm thấy hơi thở nghẹn lại.

"Cô nói cô là con gái quan viên bị tội, lưu lạc vào cung. Nhưng ta đã xem qua hồ sơ của Thượng Thiện Đội. Thanh Nhã vốn là một cô gái nhút nhát, chữ viết nguệch ngoạc, chưa từng biết đến tinh tượng hay những kỹ thuật nấu nướng quái lạ này." Anh dừng lại ngay trước mặt nàng, khoảng cách gần đến mức nàng có thể thấy rõ hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt đa nghi kia.

Anh bất ngờ chìa ra một tờ giấy trắng và một cây bút lông: "Viết tên cô đi."

Tuệ An lặng người. Một Food Stylist hiện đại như nàng vốn quen với bàn phím và bảng vẽ điện tử. Nàng biết chữ Nôm qua những tài liệu lịch sử, nhưng để cầm bút lông viết một cách thuần thục theo phong cách của một tiểu thư thời xưa là điều không thể. Nàng cầm bút bằng tay trái, run rẩy viết xuống hai chữ "Thanh Nhã" với những nét gượng gạo, xiêu vẹo.

Duy Tùng cầm tờ giấy lên, khẽ nhếch môi: "Nét chữ này... chẳng giống của một người được giáo dục bài bản. Nó giống như chữ của một kẻ đang cố tình che giấu bản thân, hoặc giả là một linh hồn khác đang mượn xác hoàn hồn."

Tuệ An lạnh sống lưng. Câu nói "mượn xác hoàn hồn" đánh trúng vào nỗi sợ lớn nhất của nàng. Nàng ngước mắt lên, đánh cược vào sự thông minh của anh:

"Vương gia, chữ viết có thể thay đổi sau một biến cố lớn, giống như cách mà một con người phải thay đổi để sống sót. Người nghi ngờ tôi là gián điệp, nhưng có gián điệp nào lại dại dột phô diễn tài năng để bị chú ý như tôi không? Tôi chỉ muốn sống, và muốn tìm ra sự thật về vụ án của cha mình."

"Sự thật?" Duy Tùng nheo mắt. "Sự thật ở vương triều này đôi khi còn cay đắng hơn cả cái chết. Cô có biết cha cô đã nhúng tay vào việc gì không?"

"Đó là lý do tôi cần sự che chở của người đứng đầu mạng lưới tình báo như Người," Tuệ An kiên định đáp lại. "Người không tin tôi, nhưng Người cần tôi. Những món ăn của tôi không chỉ để làm hài lòng vị giác, chúng là công cụ để Người lấy lòng những kẻ cứng đầu nhất trong triều đình này. Chúng ta có thể lập một bản hợp đồng."

Duy Tùng im lặng nhìn nàng thật lâu. Sự gan lì của cô gái trước mặt khiến anh vừa thích thú vừa lo ngại. Anh nhận ra cô không hề sợ quyền lực của mình, mà đang cố gắng biến mình thành một đồng minh.

"Được thôi," Duy Tùng đột ngột thu hồi ánh mắt sắc lẹm, thay vào đó là vẻ phong lưu thường thấy. "Mùng ba Tết, bữa tiệc trà của Tuệ Phi. Nếu cô có thể khiến các đại thần đứng về phía ta mà không cần dùng đến đao kiếm, ta sẽ cân nhắc về đề nghị của cô."

Anh quay lưng đi, nhưng rồi dừng lại, ném về phía nàng một chiếc lệnh bài bằng gỗ mun: "Cầm lấy. Để lần sau cô không cần phải lén lút như một con chuột trong ngự uyển nữa."

Tuệ An cầm lấy chiếc lệnh bài, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Nàng nhìn theo bóng lưng Duy Tùng khuất sau những rặng đào đỏ thắm. Nàng biết mình vừa bước qua một ranh giới nguy hiểm. Ánh mắt nghi kỵ của anh vẫn còn đó, nhưng hạt mầm của sự hợp tác đã bắt đầu nảy nở.

Gió xuân thổi qua, những cánh đào tàn rơi xuống mặt hồ phẳng lặng. Tuệ An hít một hơi thật sâu, mùi hương lá mùi già từ nước tắm ban sáng vẫn còn thoang thoảng đâu đây, nhắc nhở nàng rằng: giữa muôn vàn dối lừa, nàng phải là người tỉnh táo nhất để sống sót qua mùa xuân cuối cùng này.