MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Xuân Cuối Cùng Ở Đại ViệtChương 9: Đêm mùng Hai Tết: Nỗi nhớ nhà hòa trong tiếng pháo trúc

Mùa Xuân Cuối Cùng Ở Đại Việt

Chương 9: Đêm mùng Hai Tết: Nỗi nhớ nhà hòa trong tiếng pháo trúc

740 từ · ~4 phút đọc

Đêm mùng Hai Tết, Thăng Long chìm trong cái rét ngọt. Những tiếng pháo trúc thỉnh thoảng lại nổ rộ lên từ phía thành ngoài, báo hiệu niềm vui đoàn viên của dân gian. Nhưng bên trong bức tường gạch đỏ của hoàng cung, âm thanh ấy chỉ làm tăng thêm vẻ cô tịch và những toan tính thầm kín.

Tuệ An ngồi bên bậc cửa khu phòng ở của cung nữ, tay mân mê chiếc lệnh bài gỗ mun mà Duy Tùng vừa ban cho. Ánh trăng lạnh lẽo phủ lên tà áo ngũ thân của nàng một màu bạc buồn bã. Đây là đêm thứ ba nàng ở thế giới này. Đáng lẽ lúc này, nàng đang ở trong căn hộ ấm áp tại Sài Gòn, gọi điện chúc Tết bố mẹ và chuẩn bị cho những dự án rực rỡ sau kỳ nghỉ. Còn giờ đây, nàng phải đối mặt với một vị Vương gia đa nghi bậc nhất và một vương triều đang lung lay trên bờ vực sụp đổ.

"Chị Nhã, sao chị lại ngồi đây chịu lạnh thế này?" Tiểu Mãn bưng một bát nước gừng ấm đi tới, đôi mắt to tròn lấp lánh dưới ánh đèn lồng.

Tuệ An mỉm cười, đón lấy bát nước, hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay giúp nàng vơi đi phần nào sự trống trải. "Chị chỉ đang nghe tiếng pháo. Ở quê chị... người ta cũng đốt pháo như thế này."

"Em biết, ai mà chẳng nhớ nhà ngày Tết," Tiểu Mãn ngồi xuống cạnh nàng, giọng bỗng thấp xuống, chứa chan tâm sự. "Nhưng chị Nhã ơi, em nghe nói hôm nay Vương gia đã tra hỏi chị ở ngự uyển? Chị phải cẩn thận. Trong cung này, người tốt nhất cũng là người đáng sợ nhất. Vương gia... Ngài ấy nắm giữ mạng lưới 'Nhãn Thần' khắp kinh thành, không có bí mật nào qua được mắt Ngài ấy đâu."

Tuệ An khựng lại. "Nhãn Thần"? Hóa ra danh hiệu Nhiếp chính vương phong lưu chỉ là vỏ bọc cho một thủ lĩnh tình báo thực thụ. Nàng nhìn Tiểu Mãn, chợt nhận ra cô bé vụng về này lại biết quá nhiều về những chuyện thâm cung bí sử.

"Tiểu Mãn, em làm sao biết về 'Nhãn Thần'?"

Cô bé giật mình, lúng túng nghịch vạt áo: "Thì... thì em hay đi hóng chuyện ở các cung mà. Chị biết đấy, cung nữ là nguồn tin nhanh nhất mà."

Tuệ An không gặng hỏi thêm, nàng biết mỗi người ở đây đều có một lý do để sinh tồn. Nàng đứng dậy, phủi bụi trên áo. "Tiểu Mãn, ngày mai là mùng Ba, bữa tiệc của Tuệ Phi. Chị cần em giúp chị tìm một loại nguyên liệu không có trong kho của Thượng Thiện Đội."

"Nguyên liệu gì ạ?"

"Cây đậu biếc và hoa dành dành khô," Tuệ An ánh lên vẻ quyết tâm. "Chị sẽ dùng 'vũ khí' của mình để đáp lại bản hợp đồng với Vương gia."

Khi Tiểu Mãn đã ngủ say, Tuệ An lấy mẩu giấy mật của Thanh Nhã ra xem lại. “Sự thật nằm ở gốc.” Câu nói này cứ ám ảnh nàng mãi. Nếu Duy Tùng nói cha của Thanh Nhã dính líu đến một vụ án nghiêm trọng, liệu vụ án đó có liên quan đến việc chuẩn bị đảo chính đêm Giao thừa sắp tới không? Hay chính cái tên "Thanh Nhã" là một mắt xích mà nàng vô tình kế thừa?

Nàng nhìn ra hướng điện Kính Thiên, nơi bóng tối bao trùm những mái đao cong vút. Tiếng pháo trúc lại vang lên, giòn giã nhưng lạnh lùng. Tuệ An hít một hơi sâu, mùi hương lá mùi già tắm từ hôm trước dường như đã nhạt phai, thay vào đó là mùi khói pháo và mùi trầm hương của Duy Tùng vẫn còn vương vấn trên lệnh bài gỗ.

Nỗi nhớ nhà như một cơn sóng trào dâng, nhưng nàng nuốt ngược vào trong. Ở thế giới hiện đại, nàng tạo ra những món ăn đẹp đẽ để người ta ngắm nhìn. Ở đây, nàng tạo ra chúng để người ta phải khiếp sợ hoặc phải cúi đầu.

"Bố, mẹ... hãy đợi con. Con sẽ trở về sau khi mùa xuân này kết thúc."

Nàng thầm hứa, giữa tiếng pháo đêm mùng Hai, khi những âm mưu bắt đầu rục rịch chuyển mình dưới lớp vỏ bọc bình yên của ngày Tết.