MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Xuân Cuối Cùng Ở Đại ViệtChương 10: Dưới ánh trăng xuân

Mùa Xuân Cuối Cùng Ở Đại Việt

Chương 10: Dưới ánh trăng xuân

993 từ · ~5 phút đọc

Đêm mùng Hai Tết sâu thẳm, cung cấm bao phủ bởi một màu đen huyền hoặc. Tuệ An không ngủ. Nàng cầm chiếc lệnh bài gỗ mun – vật bảo chứng cho một mối quan hệ đầy nguy hiểm – rồi lặng lẽ rời khỏi phòng ở của cung nữ. Bước chân nàng nhẹ tênh, lướt qua những dãy hành lang hun hút khói nhang. Nàng biết Duy Tùng đang đợi mình. Kẻ nắm giữ mạng lưới "Nhãn Thần" sẽ không bao giờ ban phát đặc ân mà không có sự phản hồi.

Nơi hẹn là Thủy đình phía sau ngự uyển, nơi những đóa sen mùa đông nằm im lìm dưới mặt hồ đóng váng sương. Duy Tùng vẫn ngồi đó, tư thế tiêu sái như một vị trích tiên, nhưng thanh kiếm đặt ngang gối lại tỏa ra sát khí lạnh lẽo.

"Cô đến muộn năm nhịp thở," anh không ngẩng đầu, tay rót một chén rượu nếp vàng óng, mùi thơm nồng đượm quyện vào không khí buốt giá.

Tuệ An không quỳ. Nàng tiến lại gần, đặt chiếc hộp mứt gốm Chu Đậu lên bàn đá. "Để chuẩn bị cho một bản hợp đồng sinh tử, năm nhịp thở là cái giá quá rẻ, thưa Vương gia."

Duy Tùng lúc này mới ngước mắt lên. Dưới ánh trăng suông, gương mặt anh vừa thâm trầm vừa có chút tò mò. Anh chỉ vào chiếc hộp: "Thứ gì đây?"

"Vũ khí của tôi," Tuệ An mở nắp hộp.

Bên trong không phải là mứt sen hay mứt gừng thông thường, mà là những viên kẹo thạch trong suốt như pha lê, bên trong mỗi viên đều ẩn chứa một cánh hoa mai nhỏ xíu. Đó là thành quả của kỹ thuật cô đặc phân tử mà nàng đã biến tấu từ những nguyên liệu dân gian như bột rau câu từ tảo biển và đường phèn chưng cất.

"Ngày mai là tiệc trà của Tuệ Phi. Bà ấy muốn lung lạc các đại thần, dùng những món ngon vật lạ để thể hiện uy thế. Tôi sẽ làm cho bà ấy toại nguyện, nhưng theo cách của Người mong muốn," nàng bình thản nói.

Duy Tùng cầm một viên thạch lên, quan sát sự tinh xảo của nó dưới ánh trăng. "Nói ta nghe, cô muốn gì?"

"Minh oan cho cha tôi," Tuệ An nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt nàng ánh lên sự kiên định của một linh hồn đã trải qua bao sóng gió ở tương lai. "Tôi biết Thanh Nhã vốn là quân cờ bị vứt bỏ trong một vụ án chính trị. Người nắm giữ công văn, người nắm giữ sự thật. Đổi lại, tôi sẽ trở thành 'con mắt' của Người ngay trong lòng Thượng Thiện Đội, và là 'người dẫn dắt' khẩu vị của những kẻ mà Người muốn điều khiển."

Duy Tùng cười lạnh, chén rượu trong tay khẽ lắc động. "Cô rất táo bạo. Cô định dùng thức ăn để xoay chuyển triều đình sao?"

"Vương gia, người ta có thể phòng bị với gươm đao, nhưng sẽ buông lỏng cảnh giác khi ngồi trước một bàn tiệc mỹ vị. Một món ăn ngon có thể khiến một kẻ tham lam nói ra bí mật, khiến một kẻ nhát gan trở nên liều lĩnh. Tôi không chỉ nấu ăn, tôi thiết kế tâm trạng cho người dùng nó."

Sự im lặng bao trùm thủy đình. Duy Tùng đặt viên thạch xuống, đột ngột đứng dậy, áp sát Tuệ An. Hơi thở anh nồng mùi rượu và trầm hương, vây lấy nàng trong một vòng vây áp chế.

"Bản hợp đồng này... nếu cô phản bội, ta sẽ khiến cô biến mất như chưa từng tồn tại trên cõi đời này. Cô hiểu chứ?"

Tuệ An cảm nhận được cái lạnh từ chuôi kiếm chạm vào hông mình, nhưng nàng không lùi bước. Nàng khẽ nhếch môi: "Nếu tôi sợ chết, tôi đã không đứng đây. Mùa xuân này có thể là mùa xuân cuối cùng của vương triều này, hoặc là của tôi. Tại sao không cược một ván thật lớn?"

Duy Tùng nhìn nàng trân trân, lần đầu tiên trong đời, anh gặp một người con gái có thể thản nhiên bàn về cái chết và vận mệnh giữa đêm xuân. Một tia thu hút kỳ lạ trỗi dậy trong lòng vị Vương gia đa nghi. Anh thu kiếm, cầm chén rượu uống cạn rồi tung chiếc hộp mứt về phía nàng.

"Thỏa thuận thành lập. Sáng mai, 'Nhãn Thần' sẽ đưa cho cô tên của ba đại thần cần được 'thiết kế tâm trạng' trong bữa tiệc của Tuệ Phi. Đừng làm ta thất vọng, Thanh Nhã."

Duy Tùng rời đi, tà áo bào tím biến mất vào màn sương, chỉ để lại mùi rượu nồng và hơi ấm nhạt nhòa của một bản liên minh không chính thức. Tuệ An đứng lại một mình giữa thủy đình, tay siết chặt chiếc hộp gốm.

Dưới đáy hộp, nàng chạm vào một mẩu giấy nhỏ mà Duy Tùng đã bí mật nhét vào khi nào không hay.

“Cha cô không chết vì bị oan, ông ấy chết vì biết quá nhiều về bóng tối sau lưng Tuệ Phi. Cẩn thận với vị đắng của trà sáng mai.”

Tuệ An rùng mình. Trái tim nàng đập dồn dập trong lồng ngực. Hóa ra, kẻ thù của nàng không chỉ là lịch sử, mà là một thực thể tàn nhẫn đang hiện hữu ngay trong những bức tường thành này. Mùa xuân Đại Việt vốn rực rỡ sắc đào, giờ đây trong mắt nàng chỉ còn là một bức tranh đầy những vệt máu ẩn hiện dưới lớp sương mù.

"Được thôi," nàng thì thầm với chính mình, "Để xem vị Food Stylist này sẽ stylize lại cái chết của các người như thế nào."

Trăng lặn. Bình minh mùng Ba Tết bắt đầu ló rạng, báo hiệu một bữa tiệc trà đẫm mùi thuốc súng và những âm mưu sắp sửa bùng nổ.