MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Xuân Nợ Nhau Một Lời ChàoChương 1: Chuyến xe cuối năm và mùi nhang trầm của phố huyện

Mùa Xuân Nợ Nhau Một Lời Chào

Chương 1: Chuyến xe cuối năm và mùi nhang trầm của phố huyện

937 từ · ~5 phút đọc

Tiếng động cơ cũ kỹ của chiếc xe khách liên tỉnh gầm gừ một hồi dài rồi khựng lại bên lề con lộ đá dăm. Lâm Anh bước xuống, đôi giày gót thấp chạm vào lớp bùn nhão nhoét sau một trận mưa phùn đặc trưng của tiết trời cận Tết. Luồng gió đông bắc tràn về đột ngột khiến cô bất giác rùng mình, vội vã kéo cao cổ chiếc áo khoác màu beige dạ dày sụ.

Cô hít một hơi thật sâu. Không khí ở quê không có mùi khói xe nồng nặc hay mùi nhựa đường nóng chảy của thành phố. Ở đây, len lỏi trong gió là mùi lá khô cháy âm ỉ từ những đống rác vườn của nhà ai đó, và đặc biệt nhất là mùi nhang trầm phảng phất từ những cửa tiệm tạp hóa đầu làng. Cái mùi vị của sự đoàn viên, nhưng với Lâm Anh, nó lại mang vị chát đắng của một kẻ tháo chạy.

"Lâm Anh hả con? Sao về sớm thế, không đợi hết ngày làm việc à?"

Tiếng bác xe ôm quen thuộc ở đầu dốc cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Lâm Anh gượng cười, khẽ gật đầu chào hỏi rồi lẳng lặng kéo chiếc vali nhỏ đi về phía con đường mòn dẫn vào xóm nhỏ. Cô không muốn trả lời rằng mình vừa mới nộp đơn xin nghỉ việc, cũng vừa mới thu dọn sạch sẽ những gì liên quan đến một người đàn ông đã từng hứa hẹn sẽ cho cô một mái ấm ở Thủ đô. Năm năm thanh xuân, đổi lấy một trái tim vụn vỡ và một chiếc vali nửa đầy nửa vơi. Cô chọn cách trở về, đơn giản vì không còn nơi nào khác để trốn.

Con đường làng mười năm qua dường như không thay đổi nhiều, chỉ có những bức tường vôi vôi đã lốm đốm rêu xanh. Những cành đào bích trong sân nhà hàng xóm bắt đầu hé những nụ hồng chúm chím, tinh khôi dưới làn mưa bụi. Lâm Anh bước chậm lại khi đi ngang qua gốc cây gạo già đầu làng. Giờ không phải mùa hoa gạo nở, cái cây đứng trơ trọi giữa cánh đồng xám xịt, trông cô độc đến lạ lùng.

Bất giác, cô đưa tay chạm vào túi áo khoác, nơi có chiếc khăn len màu xanh rêu đã sờn rách ở mép. Một ký ức sắc lẹm như mảnh thủy tinh cứa vào tâm trí cô. Đêm giao thừa mười năm trước, cũng tại gốc cây này, cô đã đứng đợi dưới cái lạnh âm độ, đôi bàn tay tím tái vì rét để chờ đợi một người. Nhưng người ấy không đến. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi, chỉ có sự im lặng kéo dài đến tận bây giờ.

Lâm Anh mím môi, ép mình không được nghĩ tiếp. Cô bước nhanh hơn, cho đến khi cánh cổng gỗ cũ kỹ của nhà bà nội hiện ra trước mắt.

"Bà ơi, con về rồi."

Tiếng gọi khàn đi vì gió lạnh. Từ trong gian nhà chính, mùi bánh chưng luộc thơm nồng tỏa ra. Bà nội cô chậm rãi bước ra hiên, đôi mắt đã mờ đục nhìn bóng dáng nhỏ bé ngoài cổng một lúc lâu mới nhận ra.

"Lâm Anh đấy à? Cha bố cô, sao về mà không báo trước một tiếng để bà thịt gà."

Bà ôm lấy cô, mùi dầu gió và mùi trầu không quen thuộc trên áo bà khiến sống mũi Lâm Anh cay xè. Bao nhiêu cứng cỏi cô cố đắp điếm ở thành phố đều tan chảy ngay giây phút này. Cô vùi mặt vào vai bà, cảm nhận cái hơi ấm thật sự mà bấy lâu nay cô khao khát.

"Con về ăn Tết với bà... Con không đi nữa đâu bà ạ."

Bà nội vỗ về lưng cô, tiếng thở dài của bà nhẹ tênh nhưng chất chứa sự thấu hiểu: "Về là tốt, về là tốt rồi con ạ. Ở ngoài kia gió to quá thì cứ về nhà, nhà mình kín gió."

Đêm đó, Lâm Anh nằm trong căn phòng cũ của mình. Mọi thứ vẫn y nguyên như ngày cô rời đi mười năm trước. Trên bàn học vẫn còn đó chồng sách cũ và những bức vẽ nháp dang dở. Cô mở cửa sổ, nhìn ra khoảng sân tối mịt. Phía xa xa, ánh đèn từ những ngôi nhà khác trong xóm vẫn sáng rực rỡ, tiếng người cười nói râm ran chuẩn bị cho lễ cúng ông Công ông Táo.

Trong không gian tĩnh lặng, tiếng điện thoại của cô bỗng rung lên. Một thông báo từ nhóm bạn cũ thời cấp 3: "Họp lớp mùng 4 Tết nhé cả nhà! Năm nay đặc biệt có khách quý, nghe đâu lớp trưởng đã mời được 'đại kiến trúc sư' Thế Nam về rồi đấy."

Cái tên ấy nhảy múa trước mắt cô như một đốm lửa thiêu đốt sự bình yên vừa mới nhen nhóm. Lâm Anh siết chặt chiếc khăn len trong tay, cảm nhận từng sợi len thô ráp cứa vào lòng bàn tay. Mười năm, cô cứ ngỡ mình đã quên, hoặc ít nhất là đã học được cách gói ghém nó vào một góc tối nhất của trái tim. Nhưng hóa ra, chỉ cần một cái tên, tất cả lại hiện về vẹn nguyên như trận mưa phùn ngoài kia, âm thầm nhưng buốt tận xương tủy.

Mùa xuân này, dường như không chỉ mang theo nắng ấm, mà còn mang theo cả những bóng ma của quá khứ mà cô hằng chạy trốn.