1,124 từ · ~6 phút đọc
Đêm đầu tiên ở quê, Lâm Anh không sao ngủ được. Tiếng mọt nghiến vào thớ gỗ của chiếc tủ chè cũ kỹ phát ra từng nhịp đều đặn trong bóng tối tĩnh mịch, nghe như tiếng kim đồng hồ đang gõ ngược vào quá khứ. Cô nằm nghiêng, cuộn mình trong tấm chăn bông thơm mùi nắng và cả mùi băng phiến nồng nồng của bà, đôi mắt cứ mải mê dõi theo bóng của những cành cây in trên vách tường theo ánh đèn đường vàng vọt hắt vào.
Sáng hôm sau, Lâm Anh bị đánh thức bởi tiếng chổi tre loẹt xoẹt ngoài sân và mùi khói bếp nồng đượm. Cô bước ra khỏi phòng, thấy bà nội đang lúi húi bên bếp củi, khói trắng bay bảng lảng quyện lấy mái tóc bạc phơ của bà. Cảnh tượng thanh bình ấy lẽ ra phải khiến cô nhẹ lòng, nhưng khi nhìn về phía góc sân – nơi từng có một bộ bàn đá cũ mà cô và Nam thường ngồi học bài năm lớp 12 – lòng cô lại thắt lại. Bộ bàn đá đã không còn, thay vào đó là những chậu cây cảnh được cắt tỉa gọn gàng, nhưng vết tích của những năm tháng cũ thì vẫn hằn sâu trong tâm khảm.
"Dậy rồi hả con? Rửa mặt đi rồi vào ăn bát cháo nóng. Bà nấu cháo đậu xanh với hành hoa cho ấm người," bà nội không ngẩng lên nhưng vẫn biết cháu gái đã ra sân.
Lâm Anh ngồi xuống chiếc ghế đẩu gỗ, đón bát cháo bốc khói nghi ngút. Cô vừa thổi vừa ăn, cố gắng không để bà nhìn thấy vẻ thẫn thờ của mình. Thế nhưng, người già thường có một trực giác nhạy bén đến lạ lùng.
"Cái nhà thằng Nam, nó cũng vừa mới về được vài hôm," bà nội đột ngột lên tiếng, giọng thản nhiên như đang kể chuyện thời tiết. "Nghe đâu nó về để sửa lại ngôi nhà của bố mẹ nó. Thằng bé ấy giỏi, đi làm kiến trúc sư tận thành phố lớn mà giờ vẫn chịu khó về quê chăm lo mồ mả, nhà cửa."
Lâm Anh khựng lại, thìa cháo dừng giữa chừng. Cô cố làm ra vẻ tự nhiên nhất có thể: "Vâng, con cũng mới nghe bạn bè nhắc trên nhóm lớp."
"Hồi trước hai đứa thân nhau lắm mà," bà nội khẽ thở dài, tay vẫn thoăn thoắt xếp đống củi khô vào góc bếp. "Nó về hôm trước có ghé qua hỏi thăm bà, hỏi xem con dạo này thế nào. Bà bảo con vẫn ở thành phố làm biên tập, nó chỉ gật đầu rồi im lặng một hồi lâu mới về."
Câu nói của bà khiến lòng Lâm Anh như có một cơn sóng ngầm cuộn lên. Anh ấy hỏi thăm mình sao? Một câu hỏi thăm sau mười năm ròng rã, liệu có phải là sự tử tế của một người bạn cũ, hay chỉ là lời khách sáo của một người đã hoàn toàn bước ra khỏi cuộc đời cô?
Sau bữa sáng, Lâm Anh bắt tay vào dọn dẹp căn phòng của mình. Cô muốn vứt bỏ đi những thứ không cần thiết, giống như cách cô muốn gột rửa những nỗi đau mà gã đàn ông ở thành phố đã để lại. Nhưng càng dọn, cô lại càng thấy mình đang bới tung lên những mảnh ký ức mà cô từng cố công chôn giấu.
Dưới ngăn kéo cuối cùng của bàn học, cô tìm thấy một cuốn sổ nhỏ màu xanh hải quân. Đó là cuốn sổ tay mà Nam đã tặng cô vào sinh nhật năm 17 tuổi. Mở trang đầu tiên, dòng chữ nghiêng nghiêng của anh vẫn còn đó: "Tặng biên tập viên tương lai của tớ. Hy vọng sau này cậu sẽ biên tập cả cuộc đời của tớ nữa."
Lâm Anh bật cười, một nụ cười đắng chát. Hồi ấy họ còn quá trẻ để hiểu rằng cuộc đời không phải là một bản thảo có thể dễ dàng dùng bút đỏ để sửa chữa những sai lầm. Cô lật tiếp những trang sau, đa phần là những dòng nhật ký vụn vặt và cả những nhành hoa ép khô đã mục nát theo thời gian.
Chính lúc ấy, tiếng cổng sắt khô khốc vang lên.
"Bà ơi, cháu mang cho bà ít trà mạn ngon đây ạ!"
Giọng nói ấy trầm thấp, vang vọng và mang theo một âm sắc rất riêng mà dù có đi qua bao nhiêu năm tháng, Lâm Anh vẫn có thể nhận ra ngay lập tức. Cô bỗng nhiên thấy khó thở. Trái tim cô đập loạn nhịp, một cảm giác hoảng loạn xâm chiếm khiến cô bất giác lùi lại phía sau, vô tình làm rơi cuốn sổ tay xuống sàn nhà.
Cô nghe thấy tiếng bước chân đều đặn của người đàn ông đi vào sân, tiếng trò chuyện râm ran của anh và bà nội. Cô muốn bước ra ngoài, muốn tỏ ra kiêu hãnh như một người phụ nữ trưởng thành đã trải đời, muốn nói một lời chào xã giao lịch sự. Thế nhưng, đôi chân cô như bị đóng đinh tại chỗ. Cô sợ. Sợ phải nhìn thấy vết sẹo ở đuôi mắt anh mà đám bạn nhắc tới, sợ phải nhìn thấy sự lạnh nhạt trong đôi mắt từng nhìn cô bằng tất cả sự dịu dàng.
Lâm Anh đứng nép sau cánh cửa sổ, lén nhìn qua khe rèm nhỏ. Từ góc này, cô thấy bóng lưng cao ráo của Thế Nam. Anh mặc một chiếc sơ mi xanh rêu giản dị, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn rỏi. Anh đang cúi người giúp bà nội bưng chậu cây cảnh đặt lên hiên nhà.
Đúng lúc ấy, như thể cảm nhận được có ai đó đang dõi theo mình, Nam bất chợt xoay người lại, ánh mắt hướng thẳng về phía cửa sổ phòng cô.
Lâm Anh giật mình lùi lại, hơi thở dồn dập. Cô không biết anh có nhìn thấy mình hay không, nhưng cái nhìn sắc lẹm và sâu thẳm ấy khiến cô cảm thấy như mọi lớp vỏ bọc điềm đạm mà cô cố xây dựng suốt những năm qua đều bị anh nhìn thấu.
Mười năm nợ nhau một lời chào, nhưng giờ đây, ngay cả khi người ấy đứng cách chỉ một bức tường, lời chào ấy vẫn nghẹn đắng nơi cuống họng.
Trong gian phòng tối, Lâm Anh cúi xuống nhặt cuốn sổ tay lên. Một cánh hoa đào ép khô rơi ra, mỏng manh và héo rũ. Mùa xuân đang về thật gần, nhưng với cô, dường như mùa đông vẫn chưa bao giờ thực sự kết thúc.