MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Xuân Nợ Nhau Một Lời ChàoChương 3: Chợ hoa chiều 28 – Ánh mắt chạm nhau giữa rừng hoa ly

Mùa Xuân Nợ Nhau Một Lời Chào

Chương 3: Chợ hoa chiều 28 – Ánh mắt chạm nhau giữa rừng hoa ly

1,305 từ · ~7 phút đọc

Sáng 28 Tết, trời bắt đầu hửng chút nắng hanh nhưng cái lạnh vẫn còn cắt da cắt thịt. Bà nội vừa nhìn lịch vạn niên vừa lẩm bẩm về việc nhà cửa vẫn thiếu một bình hoa ly thật thơm để cúng tổ tiên. Lâm Anh hiểu ý, cô vội vã quàng chiếc khăn len xanh cũ kỹ, khoác thêm chiếc áo dạ dài rồi dắt chiếc xe đạp cọc cạch của bà ra khỏi cổng. Cô muốn đi, một phần vì muốn giúp bà, phần lớn hơn là để chạy trốn khỏi bầu không khí ngột ngạt của những hồi ức đang bủa vây căn nhà gỗ.

Chợ huyện những ngày cuối năm đông nghịt người. Tiếng còi xe, tiếng mặc cả, tiếng loa đài phát những bản nhạc xuân rộn rã tạo thành một thứ âm thanh hỗn tạp đặc trưng. Lâm Anh len chân vào khu vực chợ hoa, nơi rực rỡ sắc màu nhất của phố huyện. Mùi thơm nồng nàn của hoa ly quyện với mùi hăng hắc của nhựa thông, mùi bùn đất ẩm ướt tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ.

Cô dừng lại trước một sạp hoa lớn, nơi những nhành ly đà lạt đang chúm chím nụ.

"Cô ơi, lấy cho cháu năm nhành ly vàng, lựa cho cháu nhành nào nhiều nụ một chút ạ."

Trong khi đợi bà chủ sạp bó hoa, Lâm Anh vô thức đưa mắt nhìn quanh. Và rồi, tim cô bỗng hẫng đi một nhịp.

Cách đó chỉ vài bước chân, giữa những chậu mai vàng rực rỡ vừa được chuyển từ miền Nam ra, một bóng dáng cao ráo đang đứng quay lưng về phía cô. Anh đang cúi xuống, một tay đỡ lấy thân cây mai lớn, tay kia điều chỉnh lại thế đứng của chậu cảnh cho người mua. Dáng vẻ đó, cách anh nghiêng đầu khi tập trung, hay cả cái cách anh luồn những ngón tay dài vào kẽ lá để kiểm tra nụ hoa... tất cả đều khớp hoàn hảo với hình ảnh chàng trai mười năm trước trong trí nhớ của cô.

Như có một luồng điện xẹt qua, người đàn ông ấy bất chợt ngẩng đầu lên.

Thế Nam.

Lần này, không còn là sự lén lút qua khe cửa sổ. Họ đứng đối diện nhau giữa dòng người qua lại tấp nập. Nắng chiều hắt lên gương mặt Nam, làm rõ hơn vết sẹo nhỏ kéo dài nơi đuôi mắt anh – vết sẹo mà mỗi khi nhìn vào, Lâm Anh lại thấy lòng mình nhói lên một nỗi đau không tên. Ánh mắt Nam dừng lại trên gương mặt cô rất lâu, sâu thẳm và chứa đựng quá nhiều điều muốn nói, nhưng bờ môi anh lại mím chặt.

Lâm Anh cảm thấy tay chân mình cứng đờ. Cô muốn quay đầu chạy trốn, muốn biến mất khỏi tầm mắt anh ngay lập tức. Nhưng đôi chân cô lại phản bội, cô đứng đó, tay siết chặt lấy quai túi xách đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.

"Của cháu xong rồi đây, năm nhành ly đẹp nhất chợ nhé!"

Tiếng bà chủ sạp hoa vang lên như phá tan bầu không khí đông đặc giữa hai người. Lâm Anh giật mình, vội vã đón lấy bó hoa, trả tiền rồi quay ngoắt đi, không dám nhìn thêm một giây nào nữa. Cô đi như chạy, len qua những chậu quất, những hàng đào, cố gắng để tiếng ồn ào của chợ búa lấn át tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.

"Lâm Anh!"

Tiếng gọi thấp trầm vang lên sau lưng. Cô khựng lại. Đã bao nhiêu lâu rồi cô không nghe thấy giọng nói ấy gọi tên mình một cách trực tiếp như vậy? Một cái tên tưởng chừng đã đóng rêu phong trong ký ức, nay lại được khơi gợi lên, đầy da diết.

Lâm Anh hít một hơi thật sâu, chậm rãi quay người lại. Thế Nam đã đứng ngay phía sau, hơi thở hơi dồn dập như thể anh cũng vừa phải đấu tranh rất dữ dội mới có thể bước tới. Gần như thế này, cô có thể ngửi thấy mùi gỗ thông thanh nhẹ từ người anh – một mùi hương của sự trưởng thành và trầm mặc.

"Đã lâu không gặp," Nam lên tiếng, giọng anh hơi khàn.

Lâm Anh nhìn vào đôi mắt ấy, nơi từng chứa đựng cả bầu trời thanh xuân của cô, giờ đây chỉ còn lại một khoảng lặng mênh mông. Cô gượng cười, một nụ cười nhạt nhòa còn hơn cả nắng chiều cuối năm.

"Chào anh. Đúng là... đã lâu không gặp."

Lần gặp lại này, lời chào mà họ nợ nhau mười năm qua cuối cùng cũng được thốt ra. Nhưng sao nó lại mang vị đắng chát của một lời xã giao đầy xa cách đến thế? Không có sự vồ vập, không có những câu hỏi han nồng nhiệt, chỉ có tiếng gió đông bắc thổi qua, làm những cánh hoa ly trắng muốt trong tay cô khẽ rung lên.

"Về lâu chưa?" Nam hỏi tiếp, tay anh lúng túng đút vào túi quần.

"Mới hai hôm thôi. Tôi về ăn Tết với bà."

"Ừ... Bà nội vẫn khỏe chứ?"

"Bà vẫn khỏe. Cảm ơn anh đã ghé thăm bà hôm nọ."

Cuộc đối thoại rơi vào im lặng. Giữa chợ hoa nhộn nhịp, dường như có một bức tường vô hình ngăn cách hai người. Nam nhìn chiếc khăn len xanh trên cổ cô, đôi mắt anh tối sầm lại. Anh nhận ra nó. Đó là chiếc khăn mười năm trước cô đã quàng trong đêm giao thừa định mệnh ấy. Chiếc khăn đã sờn, nhưng màu xanh rêu ấy vẫn như một vết thương chưa bao giờ khép miệng trong lòng anh.

"Anh... anh vẫn làm kiến trúc sao?" Lâm Anh cố tìm một chủ đề để phá vỡ sự ngột ngạt.

"Ừ, anh đang thầu dự án vườn hoa phía đầu xã. Có lẽ... chúng ta còn gặp lại nhau nhiều."

Lâm Anh khẽ gật đầu, lòng thầm nghĩ: Gặp lại nhau để làm gì khi chúng ta đã là hai người xa lạ có chung một quá khứ?

"Tôi phải về rồi, bà đang đợi hoa," cô nói nhanh, rồi không đợi anh phản ứng, cô vội vã dắt xe rời đi.

Nam đứng đó, nhìn theo bóng lưng gầy nhỏ của cô khuất dần sau những rặng đào đỏ thắm. Anh đưa tay chạm vào vết sẹo nơi đuôi mắt, một cơn đau âm ỉ lại trỗi dậy. Mười năm qua, anh đã xây dựng biết bao công trình, kiến tạo biết bao không gian xanh tươi, nhưng lại chẳng thể tìm được đường vào trái tim của cô gái năm ấy lần nữa.

Lâm Anh đạp xe về nhà, gió tạt vào mặt khiến mắt cô cay xè. Cô tự nhủ đó chỉ là do gió lạnh, chứ không phải vì cuộc gặp gỡ vừa rồi. Cô đã tự hứa sẽ không để mình bị tổn thương thêm lần nào nữa, sẽ không để những dư âm của tuổi trẻ làm đảo lộn cuộc sống hiện tại.

Thế nhưng, tối hôm đó, khi cắm những nhành hoa ly vào lọ, mùi hương nồng nàn của chúng lại khiến cô nhớ đến ánh mắt của Nam ở chợ. Một ánh mắt chứa đầy sự hối lỗi nhưng cũng đầy bất lực.

Lâm Anh thở dài, cô với lấy chiếc điện thoại, nhìn vào nhóm lớp vẫn đang rôm rả bàn về buổi họp lớp mùng 4. Cô quyết định rồi, cô sẽ không đi. Trốn tránh không phải là cách tốt nhất, nhưng là cách duy nhất để cô bảo vệ trái tim vốn đã chằng chịt những vết sẹo của mình.

Nhưng cuộc đời, và cả mùa xuân này, dường như không định để cô trốn chạy dễ dàng đến thế.