MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Xuân Nợ Nhau Một Lời ChàoChương 4: Kẻ lướt qua như người dưng

Mùa Xuân Nợ Nhau Một Lời Chào

Chương 4: Kẻ lướt qua như người dưng

1,399 từ · ~7 phút đọc

Lâm Anh đạp xe như kẻ mất hồn trên con đường đê hun hút gió. Những nhành ly vàng rung rinh trong giỏ xe, tỏa ra mùi hương thanh khiết nhưng lúc này đối với cô lại nồng nặc đến nghẹt thở. Câu chào của Thế Nam vẫn còn văng vẳng bên tai, thấp trầm và nặng nề như một khối đá rơi xuống mặt hồ đang cố giữ vẻ phẳng lặng.

Mười năm. Hóa ra mười năm chỉ tóm gọn lại bằng một câu "Đã lâu không gặp".

Về đến nhà, Lâm Anh vội vã đem hoa vào bếp, đôi bàn tay vẫn còn run rẩy khi cầm chiếc kéo cắt tỉa cành. Bà nội đang ngồi trên phản gỗ bỏ vỏ đỗ xanh, ngước mắt nhìn cháu gái rồi hỏi khẽ:

"Gặp nó ở chợ hoa hả con?"

Lâm Anh khựng lại, cố tránh ánh mắt thấu suốt của bà. "Vâng, anh Nam đang thầu vườn hoa đầu xã."

"Thằng bé ấy... nhìn thế mà lầm lì," bà nội tặc lưỡi, đôi tay gầy guộc vẫn thoăn thoắt. "Nhưng cái lầm lì của người nặng lòng nó khác với kẻ vô tâm, Lâm Anh ạ."

Cô im lặng, không đáp. Nặng lòng hay vô tâm thì cũng đã là chuyện của một thập kỷ trước. Hiện tại, cô chỉ là một kẻ thất bại vừa tháo chạy khỏi thành phố, còn anh đã là một kiến trúc sư thành đạt, có vị thế. Khoảng cách giữa họ không chỉ là mười năm bỏ lỡ, mà còn là những vết rạn nứt trong niềm tin mà thời gian chẳng thể nào hàn gắn nổi.

Cả buổi chiều hôm ấy, Lâm Anh vùi đầu vào việc dọn dẹp sân vườn. Cô quét lá khô, nhổ cỏ dại, làm việc đến mức mồ hôi rịn ra trên trán dù tiết trời đang se sắt. Cô hy vọng sự bận rộn của cơ thể sẽ làm tê liệt những suy nghĩ đang nhảy múa trong đầu. Nhưng hễ cứ ngơi tay, hình ảnh vết sẹo nơi đuôi mắt anh lại hiện lên. Nó giống như một dấu chấm hỏi lớn treo lơ lửng trong không gian: Tại sao anh lại có vết sẹo đó? Và tại sao, sau ngần ấy năm, anh vẫn nhìn cô bằng ánh mắt như thể cô mới là người nợ anh một lời giải thích?

Sập tối, khi những nhà xung quanh bắt đầu lên đèn, tiếng chuông điện thoại trong túi áo cô vang lên liên hồi. Là Hoàng - anh chàng lớp trưởng xởi lởi năm xưa.

"Alo, Lâm Anh hả? Về quê sao không báo một tiếng? Thằng Nam nó vừa báo với tao là gặp mày ở chợ hoa, tao mới biết đấy nhé!"

Lâm Anh thở dài, tay vẫn cầm chiếc chổi tre. "Tao mới về được hai hôm, định dọn dẹp xong mới báo."

"Thôi thôi, đừng có văn vở. Mùng 4 Tết họp lớp, không được vắng mặt đâu đấy. Năm nay tao đích thân đứng ra tổ chức, thiếu mày là không xong với tao đâu. À, thằng Nam nó bảo mùng 4 nó bận chút việc, nhưng tao ép nó phải đi bằng được rồi. Hai đứa tụi mày... lâu lắm rồi không gặp nhau đúng không?"

"Hoàng này, tao nghĩ tao không đi đâu," Lâm Anh nói nhỏ, giọng mệt mỏi.

"Sao lại không đi? Vì Nam à?" Hoàng bỗng hạ thấp giọng, sự ồn ào thường ngày biến mất. "Lâm Anh, chuyện cũ qua rồi. Đứa nào cũng trưởng thành cả, chẳng lẽ cứ tránh mặt nhau mãi? Mày định để cái dớp mười năm trước đeo bám đến bao giờ?"

Câu hỏi của Hoàng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự trốn tránh của cô. Phải, cô định trốn đến bao giờ? Nếu cô không đi, chẳng phải là ngầm thừa nhận rằng bản thân vẫn còn bận lòng, vẫn còn chưa thể buông bỏ hay sao?

"Để tao xem đã," cô trả lời lửng lơ rồi cúp máy.

Đêm đó, Lâm Anh nằm nghe tiếng gió rít qua kẽ lá ngoài sân. Cô chợt nhớ lại mùa xuân năm mười tám tuổi, lúc đó cô đã chuẩn bị một chiếc khăn len xanh tự đan - chính là chiếc khăn cô vẫn giữ đến tận bây giờ - để tặng anh dưới gốc cây gạo đầu làng. Cô đã đứng đó từ lúc pháo hoa nổ vang trời cho đến khi sương muối thấm đẫm vai áo. Anh đã không đến, và cũng không hề giải thích. Một sự biến mất tàn nhẫn đến mức khiến cô thu mình lại trong cái kén của sự hoài nghi suốt nhiều năm dài.

Sáng hôm sau, Lâm Anh quyết định ra đường đi dạo để thay đổi không khí. Phố huyện ngày Tết vừa nhộn nhịp vừa mang cái nét tĩnh lặng rất riêng của làng quê. Cô vô tình đi ngang qua khu vực vườn hoa xã. Nơi đó đang thi công dở dang, những lối đi lát đá xanh, những bồn hoa được thiết kế theo hình lượn sóng trông rất hiện đại nhưng vẫn giữ được nét mộc mạc.

Từ xa, cô thấy Nam. Anh đứng giữa đống bản vẽ kỹ thuật, trên đầu đội chiếc mũ bảo hộ màu trắng, đang chỉ tay thảo luận gì đó với nhóm thợ. Trông anh lúc làm việc cực kỳ nghiêm túc và uy quyền. Dưới ánh nắng nhạt của buổi sớm, bóng anh đổ dài trên nền đất, cô độc và vững chãi.

Lâm Anh định quay đầu đi hướng khác, nhưng lần này Nam đã nhanh hơn. Anh ngẩng đầu lên và bắt gặp cô ngay lập tức. Nam buông bản vẽ xuống, dặn dò thợ vài câu rồi sải bước đi về phía cô.

Lâm Anh đứng lại, tim đập nhanh. Cô tự nhủ mình phải bình tĩnh.

"Đi dạo à?" Nam dừng lại cách cô hai bước chân, mùi hương của gỗ và nắng tỏa ra từ người anh.

"Ừ, không khí ở đây dễ chịu," cô đáp xã giao, mắt nhìn bâng quơ vào những khóm hoa hồng vừa mới được trồng xuống. "Vườn hoa... anh thiết kế đẹp lắm."

"Cảm ơn em. Anh muốn làm một cái gì đó cho quê mình trước khi lại đi," Nam nói, giọng anh có chút gì đó xa xăm.

"Lại đi sao? Anh không ở lại đây lâu à?"

Nam nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như muốn xoáy vào tâm hồn cô. "Anh chỉ ở lại khi có lý do để ở lại. Còn không, kiến trúc sư là những kẻ lang thang, Lâm Anh ạ."

Lâm Anh cảm nhận được sự ẩn ý trong lời nói của anh, nhưng cô chọn cách phớt lờ. Cô chỉ khẽ gật đầu: "Công việc mà, ai cũng phải bươn chải thôi."

"Mùng 4... em sẽ đến buổi họp lớp chứ?" Nam bất chợt hỏi, tay anh vô thức siết nhẹ tập tài liệu đang cầm.

"Tôi chưa chắc," cô trả lời, danh xưng "em" của anh khiến cô thấy ngượng ngùng và xót xa.

"Đến đi," Nam nói, giọng anh gần như là một lời khẩn cầu nhỏ bé mà chỉ người nhạy cảm mới nhận ra. "Chúng ta không thể cứ lướt qua nhau như người dưng mãi được. Ít nhất... cũng hãy để anh có cơ hội nói một lời xin lỗi tử tế."

Lâm Anh nhìn anh, đôi mắt phảng phất nét buồn không giấu giếm. "Xin lỗi để làm gì khi mười năm đã trôi qua rồi, Nam? Có những thứ, xin lỗi cũng không thể lấy lại được."

Nói rồi, cô lướt qua anh, bước đi thật nhanh. Gió xuân tạt mạnh vào mặt, nhưng lần này Lâm Anh không thấy lạnh. Cô thấy một nỗi đau cũ kỹ đang bị bóc tách ra, rỉ máu. Anh muốn xin lỗi? Anh muốn sửa chữa điều gì khi thanh xuân của cô đã vĩnh viễn mang theo một lỗ hổng lớn mang tên anh?

Phía sau lưng, Nam vẫn đứng yên tại chỗ. Anh nhìn bóng dáng nhỏ bé của cô đang xa dần, đôi bàn tay run rẩy chạm vào vết sẹo nơi đuôi mắt. Anh biết, để lướt qua một người dưng thì rất dễ, nhưng để lướt qua người mình đã dành cả mười năm để thương nhớ, thì lòng đau như cắt.

Mùa xuân năm nay, lời chào đã thốt ra, nhưng sự tha thứ vẫn còn là một con đường mịt mù sương phủ.