MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Xuân Nợ Nhau Một Lời ChàoChương 5: Bữa cơm tất niên và câu hỏi "Bao giờ lấy chồng?" đầy ám ảnh

Mùa Xuân Nợ Nhau Một Lời Chào

Chương 5: Bữa cơm tất niên và câu hỏi "Bao giờ lấy chồng?" đầy ám ảnh

1,058 từ · ~6 phút đọc

Chiều ba mươi Tết, bầu trời phố huyện bỗng sầm sì, những hạt mưa xuân lây rây giăng mắc khắp lối đi, khiến không khí càng thêm ẩm ướt và giá lạnh. Trong bếp, tiếng mỡ reo xèo xèo trên chảo nóng hòa cùng mùi thơm của hành phi, thịt kho tàu và mùi hăng hắc của lá dong luộc. Lâm Anh lúi húi giúp bà nội bày biện mâm cơm cúng tất niên, đôi tay cô thoăn thoắt xếp những miếng giò lụa hồng hào lên đĩa sứ chiết yêu, cố gắng giữ cho tâm trí mình không lạc trôi về phía dự án vườn hoa phía đầu xã.

Bữa cơm tất niên ở quê luôn là một nghi lễ quan trọng, là lúc những người thân thuộc ngồi lại với nhau sau một năm bôn ba. Nhưng với Lâm Anh, đây lại là một cuộc "khảo hạch" đầy áp lực.

"Lâm Anh này, con về lần này là nghỉ hẳn hay chỉ ăn Tết xong lại đi?"

Tiếng của bác Cầm – người hàng xóm thân thiết với bà nội – vang lên khi mọi người đã yên vị quanh mâm cơm nghi ngút khói. Bác Cầm vừa gắp miếng bánh chưng, vừa nhìn cô với ánh mắt tò mò không giấu giếm.

"Dạ, con dự định ở lại một thời gian xem sao bác ạ," Lâm Anh nhẹ nhàng đáp, cúi đầu lùa một miếng cơm trắng.

"Ở lại là đúng đấy. Con gái con lứa, gần ba mươi rồi, cứ bươn chải ở thành phố làm gì cho gầy rộc cả người ra," bác Cầm tặc lưỡi, rồi hạ thấp giọng, chuyển sang chủ đề mà Lâm Anh lo sợ nhất. "Thế đã có người yêu chưa? Hay lại định cứ 'ế' mãi thế để bà nội mong? Cái nhà thằng Minh ở xóm trên, bằng tuổi con, vừa đi xuất khẩu lao động về đấy, nhìn cao ráo, hiền lành lắm. Hay để bác giới thiệu cho?"

Lâm Anh gượng cười, cảm giác miếng cơm trong miệng bỗng trở nên khô khốc. Câu hỏi "Bao giờ lấy chồng?" – một điệp khúc quen thuộc của mỗi mùa Tết – nay lại càng trở nên nhức nhối khi cô vừa bước ra khỏi một cuộc tình đổ vỡ.

"Cháu cảm ơn bác, nhưng hiện tại cháu chưa nghĩ đến chuyện đó ạ," cô khéo léo từ chối.

Bà nội đặt bát xuống, khẽ liếc nhìn cháu gái rồi lên tiếng đỡ lời: "Kệ nó đi chị Cầm, nó mới về, để cho nó nghỉ ngơi cái đã. Chuyện duyên số không vội được, cưới xin là chuyện cả đời, cứ chọn kỹ cho chắc."

Bác Cầm vẫn không chịu buông tha, vừa nhai vừa tiếp tục: "Dào ôi, chọn kỹ quá là hóa dở đấy bà ạ. Như thằng Nam bên nhà bà Liên ấy, giỏi giang là thế, đẹp trai là thế, mà nghe đâu cũng chưa thấy dẫn ai về. Hình như tụi trẻ bây giờ nó ngại cưới hay sao ấy. Hai đứa này hồi trước chơi thân lắm cơ mà, hay là..."

Lâm Anh bỗng thấy tay mình run nhẹ. Tên của Nam lại một lần nữa xuất hiện trong bữa cơm, tự nhiên và thản nhiên đến mức tàn nhẫn. Cô vội vã đứng dậy, thu dọn vài chiếc đĩa đã trống.

"Con vào lấy thêm ít dưa hành, mọi người cứ ăn tiếp đi ạ."

Trong gian bếp vắng, Lâm Anh đứng lặng người nhìn ra khung cửa sổ gỗ. Mưa vẫn rơi, nhạt nhòa trong ánh đèn đường vàng vọt. Cô tự hỏi, vào lúc này, Nam đang làm gì? Liệu anh cũng đang phải ngồi trong một bữa cơm tất niên với những câu hỏi tương tự? Hay anh đang cô đơn bên những bản vẽ kỹ thuật trong ngôi nhà cũ của bố mẹ?

Sự thật là, dù cô có cố gắng "chạy trốn" đến đâu, bóng dáng của Nam vẫn hiện hữu khắp nơi trong cái huyện nhỏ này. Từ lời kể của bà nội, sự tò mò của hàng xóm, cho đến cả những nhành hoa ly cô mua ở chợ.

Tối mười một giờ đêm, khi bà nội đã đi nghỉ sớm để chuẩn bị cho lễ cúng giao thừa, Lâm Anh khoác chiếc áo khoác dày, bước ra hiên nhà ngồi một mình. Tiếng pháo hoa nổ đì đùng xa xa từ phía trung tâm huyện báo hiệu khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới đang đến rất gần.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại trong túi áo cô rung nhẹ. Một tin nhắn từ một số lạ, nhưng chỉ cần nhìn dãy số, tim cô bỗng thắt lại. Là số của Nam – số điện thoại mà cô đã xóa khỏi danh bạ mười năm trước nhưng vẫn thuộc lòng từng chữ số.

"Cảm ơn em vì chiếc khăn len mười năm trước. Tết này, đừng để mình bị lạnh."

Lâm Anh bàng hoàng nhìn vào màn hình điện thoại. Anh vẫn nhớ chiếc khăn xanh rêu? Anh biết cô vẫn còn giữ nó? Và "đừng để mình bị lạnh" – lời dặn dò vừa dịu dàng vừa xa xăm ấy như một mũi kim đâm vào chỗ mềm yếu nhất trong tim cô.

Cô nhìn xuống chiếc khăn đang quàng trên cổ, cảm nhận sự thô ráp của những sợi len đã cũ. Giao thừa năm nay không có pháo hoa rực rỡ dưới gốc cây gạo, không có lời tỏ tình nào được thốt ra, chỉ có một tin nhắn vỏn vẹn vài chữ nhưng đủ làm đảo lộn mọi sự cố gắng bình yên của cô.

Lâm Anh không trả lời. Cô tắt màn hình, ngước mắt nhìn lên bầu trời tối thẫm. Gió mùa đông bắc vẫn rít qua kẽ lá, nhưng dường như có một luồng nhiệt nóng hổi đang lan tỏa từ lồng ngực. Mười năm nợ một lời chào, mười năm nợ một lời giải thích, và giờ đây, mùa xuân lại bắt đầu bằng một nỗi ám ảnh mới mang tên sự quan tâm muộn màng.

Tiếng chuông chùa đầu làng vang lên trầm mặc, báo hiệu thời khắc giao thừa đã tới. Lâm Anh nhắm mắt lại, thầm cầu nguyện cho một năm mới bình an, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết rằng mùa xuân này sẽ là mùa xuân sóng gió nhất trong cuộc đời mình.