MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Xuân Nợ Nhau Một Lời ChàoChương 6: Đêm giao thừa không pháo hoa trong lòng mỗi người

Mùa Xuân Nợ Nhau Một Lời Chào

Chương 6: Đêm giao thừa không pháo hoa trong lòng mỗi người

1,122 từ · ~6 phút đọc

Mười hai giờ đêm. Tiếng chuông chùa vọng lại từ phía xa, trầm đục và uy nghiêm, rung lên trong không gian tĩnh mịch của phố huyện. Một vài tiếng pháo hoa lẻ tẻ nổ vang từ trung tâm xã, nhưng ở góc sân nhà bà nội, chỉ có tiếng mưa phùn rơi lách tách trên những tàu lá chuối xanh ngắt.

Lâm Anh ngồi bất động trên chiếc ghế mây ở hiên nhà, ánh sáng xanh yếu ớt từ màn hình điện thoại vẫn đang hiển thị dòng tin nhắn của Nam.

"Cảm ơn em vì chiếc khăn len mười năm trước. Tết này, đừng để mình bị lạnh."

Cô cảm thấy lồng ngực mình như có một khối nghẹn ứ. Tại sao lại là bây giờ? Tại sao sau mười năm im lặng tuyệt đối, anh lại chọn đúng khoảnh khắc giao thừa để nhắc lại một kỷ niệm mà cô đã cố công vùi lấp? Chiếc khăn len xanh rêu cô đang quàng bỗng chốc trở nên nặng nề như một gông cùm. Cô nhớ rất rõ từng mũi đan chệch choạc năm đó, nhớ cả niềm hy vọng ngây ngô của cô bé mười tám tuổi khi tin rằng chỉ cần trao đi hơi ấm này, người ấy sẽ mãi mãi ở lại.

Nhưng người ấy đã không ở lại. Đêm đó, dưới gốc cây gạo, không có hơi ấm nào ngoài hơi thở đóng băng của chính cô.

Lâm Anh tắt màn hình, đặt điện thoại sang một bên rồi vùi mặt vào đôi bàn tay lạnh giá. Ở một ngôi nhà khác cách đó không xa, có lẽ Nam cũng đang thức. Anh đang nghĩ gì khi gửi dòng tin nhắn ấy? Là sự hối lỗi muộn màng, hay chỉ là một phút yếu lòng khi đối diện với cô đơn giữa mùa xuân cũ?

Phía bên kia xóm, trong ngôi nhà cổ đang được tu sửa dang dở, Thế Nam đứng bên cửa sổ tầng hai, nhìn về hướng nhà Lâm Anh. Trên bàn làm việc của anh, bên cạnh những bản vẽ cảnh quan hiện đại, là một chiếc hộp thiếc cũ kỹ đã rỉ sét ở các góc. Bên trong không có vàng bạc hay báu vật, chỉ có những lá thư không địa chỉ, và một tấm ảnh chụp chung hai đứa năm lớp 12, màu ảnh đã ngả vàng nhưng nụ cười của Lâm Anh khi ấy vẫn rực rỡ như nắng hạ.

Nam đưa tay chạm vào vết sẹo dài nơi đuôi mắt. Cơn đau thắt lại trong ký ức vẫn còn đó. Anh nhớ cảm giác lạnh buốt khi chiếc xe máy trượt dài trên con đường đá dăm đêm giao thừa mười năm trước. Anh nhớ nỗi tuyệt vọng khi cố gắng vươn tay lấy chiếc điện thoại vỡ tan tành để gọi cho cô, nhưng bóng tối đã ập xuống nhanh hơn. Khi anh tỉnh lại trong bệnh viện sau ba ngày hôn mê, Lâm Anh đã thu dọn hành lý rời đi du học.

Suốt mười năm, anh không đi tìm cô để giải thích, vì anh nghĩ rằng sự im lặng của mình đã là một tổn thương quá lớn, và cô xứng đáng có một khởi đầu mới không vướng bận quá khứ. Cho đến khi gặp lại cô ở chợ hoa, thấy cô quàng chiếc khăn cũ, anh mới nhận ra cả hai đều đang tự nhốt mình trong một mùa đông không bao giờ kết thúc.

"Xin lỗi em," Nam thầm thì vào không trung, hơi thở quyện thành làn khói trắng trong đêm lạnh. "Vì đã để em chờ lâu đến thế."

Sáng mùng 1 Tết, Lâm Anh thức dậy với đôi mắt hơi sưng. Cô thay một chiếc áo len màu beige nhã nhặn, cố gắng trang điểm nhẹ để che đi vẻ mệt mỏi. Bà nội đã chuẩn bị sẵn đĩa bánh chưng xanh và giò lụa thắp hương.

"Đi chúc Tết ông bà bên ngoại với bà đi con," bà nội nói, tay chỉnh lại vạt áo ấm.

Lâm Anh gật đầu, theo bà bước ra ngõ. Đường làng sáng mùng 1 vắng lặng một cách lạ thường, mặt đất phủ đầy xác pháo đỏ và sương muối. Khi đi đến đoạn rẽ đầu ngõ, cô chợt khựng lại.

Phía đối diện, Nam đang từ trong nhà bước ra, trên tay cầm một giỏ quà Tết. Anh cũng mặc một chiếc măng tô tối màu, trông lịch lãm và khác hẳn với vẻ phong trần của người kĩ sư ở công trường hôm trước.

Hai ánh mắt chạm nhau giữa con ngõ nhỏ hẹp. Không gian bỗng chốc trở nên cô đặc.

"Chào bà, chào... Lâm Anh," Nam lên tiếng trước, giọng anh vẫn trầm ổn nhưng có chút run rẩy kín đáo.

Bà nội cười hiền hậu: "Nam đi chúc Tết hả cháu? Qua nhà bà chơi chút đi."

"Dạ, cháu đang định qua chúc Tết bà đây ạ," Nam gật đầu lễ phép, mắt không rời khỏi Lâm Anh.

Lâm Anh cảm thấy bối rối. Cô cúi đầu, nói lí nhí: "Chúc mừng năm mới anh."

"Chúc mừng năm mới em," Nam đáp lại. Anh bước lại gần hơn, khoảng cách giữa họ chỉ còn chưa đầy một mét. "Tin nhắn tối qua... em nhận được chứ?"

Lâm Anh siết chặt quai túi xách, cô không nhìn anh mà nhìn vào những xác pháo dưới chân: "Nhận được rồi. Cảm ơn anh. Nhưng chuyện cũ... không cần thiết phải nhắc lại nữa đâu."

"Với em có thể là chuyện cũ, nhưng với anh, nó chưa bao giờ kết thúc," Nam nói khẽ, chỉ đủ cho hai người nghe thấy.

Bà nội đi trước một đoạn, vô tình hay cố ý để lại không gian riêng cho đôi trẻ. Lâm Anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sự kiên trì và quyết đoán trong đôi mắt Nam khiến cô sợ hãi. Cô sợ rằng lớp băng mình đã dày công xây dựng suốt mười năm sẽ tan chảy dưới cái nhìn ấy.

"Bà đang đợi tôi, tôi đi trước đây," Lâm Anh vội vã lướt qua anh, không dám đối diện thêm một giây nào nữa.

Nam đứng lặng giữa ngõ, nhìn bóng lưng cô xa dần. Một cánh hoa đào muộn rụng xuống vai áo anh. Anh không đuổi theo, vì anh biết mười năm chờ đợi đã rèn cho anh sự kiên nhẫn. Mùa xuân chỉ mới bắt đầu, và lời chào này, dù gượng gạo, vẫn là một khởi đầu mới cho những gì đã từng bị bỏ lỡ.

Đêm giao thừa không pháo hoa trong lòng Lâm Anh đã qua, nhưng dư âm của tin nhắn ấy bắt đầu làm nhen nhóm một nỗi bất an đầy ngọt ngào mà cô chưa dám gọi tên.