MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Xuân Nợ Nhau Một Lời ChàoChương 7: Sáng mùng 1: Lời chúc Tết gượng gạo đầu ngõ

Mùa Xuân Nợ Nhau Một Lời Chào

Chương 7: Sáng mùng 1: Lời chúc Tết gượng gạo đầu ngõ

1,089 từ · ~6 phút đọc

Sáng mùng 1 Tết, cả phố huyện như chìm trong một sự tĩnh lặng thiêng liêng. Những làn sương muối mỏng manh giăng mắc trên những mái ngói thâm nâu, quyện cùng mùi khói nhang thơm nồng tỏa ra từ mỗi nếp nhà. Lâm Anh thức dậy sớm, thay chiếc áo len màu xám tro nhã nhặn, quàng thêm chiếc khăn len xanh rêu cũ kỹ đã trở thành vật bất ly thân từ khi cô trở về.

"Lâm Anh, chuẩn bị xong chưa con? Sang chúc Tết bà con lối xóm với bà."

Tiếng bà nội gọi dưới hiên nhà khiến Lâm Anh thoát khỏi dòng suy nghĩ mông lung về tin nhắn đêm qua. Cô hít một hơi thật sâu, cố xua đi cảm giác bồn chồn rồi bước ra sân. Hai bà cháu thong thả bước đi trên con đường làng sạch bóng, rải rác những xác pháo đỏ tươi như những cánh hoa rơi sau một đêm náo nhiệt.

Vừa ra đến đầu ngõ, bước chân Lâm Anh bỗng khựng lại.

Phía đối diện, từ ngôi nhà cổ đang sửa sang, một bóng dáng cao ráo bước ra. Thế Nam hôm nay không mặc bộ đồ bảo hộ phong trần của kĩ sư, anh diện một chiếc áo măng tô màu xanh navy lịch lãm. Sự chỉn chu ấy khiến anh trông khác hẳn – vừa xa cách như một người thành đạt từ phố thị, vừa quen thuộc như chàng trai năm 18 tuổi từng đứng dưới gốc cây gạo chờ cô.

"Cháu chào bà, chúc bà năm mới vạn sự như ý, sức khỏe dồi dào ạ!"

Nam bước tới, giọng nói trầm ấm phá tan bầu không khí se lạnh. Anh cúi chào bà nội một cách lễ phép, đôi mắt nheo lại đầy ấm áp, nhưng ngay sau đó, ánh mắt anh dời sang Lâm Anh. Một sự im lặng kéo dài vài giây, đủ để cô cảm thấy hơi nóng bắt đầu lan lên đôi gò má.

"Chào... Lâm Anh. Năm mới bình an."

Lâm Anh siết chặt quai túi xách, cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ nhìn vào vết sẹo nơi đuôi mắt đang mờ đi dưới làn sương mỏng.

"Chúc mừng năm mới anh."

Bà nội cười hiền hậu, bàn tay nhăn nheo vỗ vỗ vào tay Nam: "Khéo quá, thằng Nam hôm nay bảnh quá. Hai đứa đứng đây gặp nhau là 'mở hàng' đầu năm rồi đấy. Nam sang nhà bà chơi, làm chén trà xanh lấy may cháu nhé."

"Dạ, cháu cũng định sang chúc Tết bà đây ạ. Tiện thể..." Nam dừng lại một nhịp, nhìn vào chiếc khăn len trên cổ Lâm Anh, "cháu có chút quà nhỏ biếu bà."

Lâm Anh cảm thấy lúng túng. Cô muốn tìm cách từ chối nhưng bà nội đã nhanh nhảu kéo tay Nam vào trong. Thế là, thay vì đi chúc Tết hàng xóm như dự định, cô lại phải quay ngược vào nhà, ngồi đối diện với người mà cô vừa thề với lòng mình rằng sẽ giữ khoảng cách.

Trong gian phòng khách nhỏ nồng đượm mùi trầm hương, Nam ngồi đó, điềm đạm nhấp ngụm trà xanh nóng hổi. Anh không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng đáp lời bà nội về công việc và cuộc sống. Nhưng Lâm Anh cảm nhận rõ rạng, mỗi khi cô cử động, ánh mắt anh lại vô thức dõi theo.

"Lâm Anh, con vào lấy khay mứt gừng ra đây cho anh Nam," bà nội lên tiếng sai bảo.

Lâm Anh vội vàng đứng dậy trốn vào bếp. Cô đứng tựa lưng vào cánh cửa gỗ, tim đập nhanh liên hồi. Tại sao anh lại xuất hiện một cách tự nhiên như thế? Tại sao anh có thể thản nhiên ngồi trong ngôi nhà của cô sau mười năm "mất tích" đêm giao thừa ấy?

Khi cô mang khay mứt ra, Nam bất chợt đứng dậy đón lấy giúp cô. Ngón tay hai người vô tình chạm nhẹ vào nhau. Một cảm giác tê tái như điện giật khiến Lâm Anh suýt chút nữa làm rơi chiếc khay gỗ. Cô vội vã rụt tay lại, cúi đầu thật thấp.

"Để anh làm cho," Nam nói khẽ, giọng anh chỉ đủ cho mình cô nghe thấy.

Bà nội lúc này có điện thoại của người thân ở xa nên lánh vào phòng trong. Phòng khách chỉ còn lại hai người và tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ.

"Tin nhắn đêm qua... em không trả lời," Nam phá vỡ sự im lặng.

Lâm Anh ngước lên, đôi mắt phảng phất nét buồn: "Tôi không biết phải trả lời thế nào. Chuyện chiếc khăn... anh không cần phải cảm ơn sau ngần ấy năm."

Nam đặt chén trà xuống, nhìn thẳng vào cô, ánh mắt kiên định đến mức khiến Lâm Anh thấy bối rối: "Mười năm qua, anh chưa bao giờ quên nó. Cũng như chưa bao giờ quên lý do vì sao đêm đó anh không đến. Anh nợ em một lời giải thích tử tế, Lâm Anh ạ."

"Lời giải thích bây giờ còn ý nghĩa gì sao?" Lâm Anh cười nhạt, một nụ cười chứa đựng sự mệt mỏi của những năm tháng trưởng thành đầy thương tổn. "Mười năm là quá dài để một lời giải thích có thể hàn gắn được bất cứ điều gì."

"Ít nhất là để em biết rằng, em không bị bỏ rơi," giọng Nam bỗng chốc khàn đi.

Câu nói ấy như một mũi tên đâm xuyên qua lớp vỏ bọc bình thản của cô. Bị bỏ rơi. Đó chính là nỗi đau âm ỉ nhất mà cô đã mang theo suốt tuổi trẻ. Ngay lúc cô định nói gì đó để đáp trả, tiếng bà nội bước ra từ phòng trong đã cắt ngang.

Nam đứng dậy, xin phép bà nội để ra về. Trước khi bước ra khỏi cổng, anh quay lại nhìn Lâm Anh một lần nữa: "Mùng 4 họp lớp, anh sẽ chờ em ở đó. Đừng trốn chạy nữa, vì chúng ta không thể lướt qua nhau như người dưng mãi được."

Bóng dáng Nam khuất dần sau rặng đào đầu ngõ. Lâm Anh đứng lặng giữa sân, làn mưa xuân bắt đầu thấm ướt bờ vai. Cô đưa tay lên chạm vào chiếc khăn len cũ, cảm nhận hơi ấm từ chén trà Nam vừa cầm vẫn còn vương đâu đây. Lời chúc Tết hôm nay thật gượng gạo, nhưng nó lại giống như một vết nứt đầu tiên trên mặt hồ đóng băng, báo hiệu một mùa xuân không hề yên ả.