993 từ · ~5 phút đọc
Đêm mùng 1 Tết, khi những tiếng chúc tụng ồn ào ngoài ngõ thưa dần, trả lại cho phố huyện cái không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, Lâm Anh ngồi bó gối bên bậu cửa sổ. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc khăn len xanh rêu đặt trên đùi. Lời nói của Nam hồi sáng như một mồi lửa, đốt cháy lớp vỏ bọc bình thản mà cô đã dày công xây dựng suốt mười năm, để lộ ra những mảng ký ức loang lổ và đau đớn.
Mười năm trước, cũng vào một đêm lạnh buốt như thế này...
Năm đó, họ mười tám tuổi. Cái tuổi mà tình yêu thanh thuần như giọt sương sớm, chỉ cần một cái chạm tay nhẹ cũng đủ làm cả lồng ngực rung động. Nam và Lâm Anh đã bên nhau suốt những năm tháng trung học, từ những buổi chiều đạp xe trên triền đê ngập tràn gió, đến những tối cùng nhau ôn thi dưới ánh đèn dầu leo lét. Họ chưa từng nói lời yêu chính thức, nhưng trong mắt đối phương, người kia chính là cả thế giới.
"Giao thừa này, sau khi cúng xong, mình gặp nhau ở cổng chùa làng nhé. Tớ có chuyện quan trọng muốn nói với cậu," Nam đã thì thầm vào tai cô như thế trong buổi học cuối cùng trước khi nghỉ Tết.
Lâm Anh đã chuẩn bị cho khoảnh khắc đó suốt cả tháng trời. Cô lén bà nội đan chiếc khăn len xanh rêu, từng mũi đan đều chứa đựng những tâm tư thầm kín. Cô đã tưởng tượng ra cảnh mình quàng chiếc khăn ấy cho Nam, và anh sẽ nắm lấy tay cô, nói rằng anh muốn cùng cô đi đến tận cùng của những mùa xuân sau này.
Đêm giao thừa năm ấy, trời mưa phùn và rét đậm. Lâm Anh mặc chiếc áo khoác đẹp nhất, quấn chiếc khăn len mới tinh, hồi hộp đứng đợi dưới gốc cây gạo già cạnh cổng chùa.
Mười hai giờ. Tiếng pháo hoa nổ vang trời từ phía trung tâm huyện, soi sáng cả một vùng trời. Người đi lễ chùa bắt đầu đông đúc, tiếng nói cười, tiếng cầu khấn râm ran. Nhưng bóng dáng cao gầy quen thuộc vẫn không xuất hiện.
Mười hai giờ ba mươi. Đám đông thưa dần. Gió rít qua những kẽ lá gạo khô khốc, cái lạnh thấm qua lớp áo dày, buốt vào tận xương tủy. Lâm Anh vẫn đứng đó, đôi bàn tay đan vào nhau run rẩy. Cô không ngừng tự trấn an mình: "Chắc là Nam bận giúp bố mẹ cúng giao thừa muộn thôi", hoặc "Có thể xe đạp của cậu ấy bị hỏng dọc đường".
Một giờ sáng. Phố huyện chìm vào bóng tối. Những ngọn đèn dầu trong chùa cũng đã tắt. Lâm Anh lấy chiếc điện thoại cũ trong túi ra, đôi tay cứng đờ vì lạnh cố gắng bấm số của Nam.
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..."
Tiếng thông báo vô hồn lặp đi lặp lại như một nhát dao cứa vào lòng cô. Một lần, năm lần, rồi mười lần. Cô đứng đó, giữa sự giao thoa của hai năm, cảm thấy mình như bị cả thế giới bỏ rơi. Chiếc khăn len xanh rêu - biểu tượng của tình yêu đầu đời - giờ đây chỉ còn là một sự mỉa mai cay đắng.
Lâm Anh không biết mình đã về nhà bằng cách nào. Cô chỉ nhớ mình đã chạy trốn vào phòng, vùi đầu vào gối để ngăn tiếng khóc nức nở làm bà nội tỉnh giấc. Ngày mùng 1 năm ấy, cô không ra khỏi cửa. Ngày mùng 2, mùng 3 cũng vậy. Nam hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời cô như chưa từng tồn tại. Không một tin nhắn, không một lời giải thích.
Đến mùng 4 Tết, khi cô lấy hết can đảm đi ngang qua nhà Nam, cô thấy cổng nhà anh khóa chặt. Người hàng xóm bảo nhà Nam có việc đại sự, cả nhà đã đi khỏi từ sáng mùng 1. Sự im lặng đó, đối với một cô gái mười tám tuổi, chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất: Anh đã chọn cách rời đi mà không cần một lời từ biệt.
Ba ngày sau, Lâm Anh nhận được giấy báo nhập học của một trường đại học ở nước ngoài mà cô đã nộp đơn từ trước đó. Cô đi, mang theo một trái tim tan nát và niềm tin vào tình yêu đã vỡ vụn hoàn toàn. Cô tin rằng mình chỉ là một trò đùa, một người bạn qua đường mà Nam có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào khi anh thấy phiền phức.
Ngồi trong bóng tối của hiện tại, Lâm Anh đưa tay quẹt nhẹ giọt nước mắt vừa lăn trên má. Mười năm qua, cô đã đổ lỗi cho anh, đã hận anh để có lý do mà quên anh. Nhưng hôm nay, khi nhìn thấy vết sẹo ở đuôi mắt Nam và nghe anh nói "Anh nợ em một lời giải thích", cô bỗng thấy sợ hãi.
Nếu sự thật không phải như cô vẫn nghĩ? Nếu mười năm qua, cô đã hận sai một người?
Thế giới của cô đã từng sụp đổ vào cái đêm giao thừa mười năm trước. Và giờ đây, những mảnh vỡ ấy dường như đang bắt đầu rung chuyển, chuẩn bị cho một cuộc sụp đổ khác - cuộc sụp đổ của những định kiến và sự oán hận mà cô đã dùng để tự bảo vệ mình suốt bấy lâu nay.
Lâm Anh nhìn chiếc điện thoại. Tin nhắn của Hoàng vẫn hiển thị trên màn hình: "Mùng 4 nhớ đến nhé, đừng để mọi chuyện dở dang mãi."
Dở dang. Phải, mười năm qua, họ giống như một cuốn sách bị xé mất trang cuối, cứ thế lửng lơ giữa những dòng chữ buồn tê tái.