MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Xuân Nợ Nhau Một Lời ChàoChương 9: Buổi họp lớp (Phần 1): Những chiếc mặt nạ trưởng thành

Mùa Xuân Nợ Nhau Một Lời Chào

Chương 9: Buổi họp lớp (Phần 1): Những chiếc mặt nạ trưởng thành

1,077 từ · ~6 phút đọc

Sáng mùng 4 Tết, trời đổ một cơn mưa phùn đặc trưng của xứ Bắc, những hạt nước li ti như sương bám vào lớp áo dạ, khiến cái lạnh càng thêm thấm thía. Lâm Anh đứng trước gương, loay hoay mãi với chiếc khăn len xanh rêu. Sau một hồi đắn đo, cô tháo nó ra, gấp gọn vào ngăn kéo rồi thay bằng một chiếc khăn lụa màu beige nhẹ nhàng. Cô tự nhủ, hôm nay cô đi với tư cách là một biên tập viên trưởng thành, không phải cô gái mười tám tuổi ngây khờ đứng đợi dưới gốc cây gạo năm nào.

Địa điểm họp lớp là một nhà hàng sân vườn mới mở ở trung tâm huyện. Khi Lâm Anh bước vào, không khí náo nhiệt với tiếng cười nói, tiếng chạm cốc đã tràn ngập không gian.

"A, Lâm Anh! 'Đại biên tập' của chúng ta đây rồi!"

Hoàng – lớp trưởng vẫn với cái tính xởi lởi như ngày nào – lao ra đón cô. Anh chàng diện bộ vest bảnh bao nhưng cái bụng hơi phệ lên theo năm tháng đã phản bội vẻ ngoài đạo mạo đó. Hoàng kéo cô vào bàn trung tâm, nơi mười mấy gương mặt quen thuộc đang đổ dồn ánh mắt về phía cô.

"Nhìn Lâm Anh vẫn thanh tú quá nhỉ, đúng là gái thành phố có khác, chẳng bù cho mấy mẹ bỉm sữa bọn tôi," một bạn nữ đùa vui.

Lâm Anh mỉm cười, một nụ cười xã giao vừa vặn. Cô bắt đầu bị cuốn vào vòng xoáy của những câu hỏi: Làm việc ở đâu? Thu nhập thế nào? Sao chưa lấy chồng? Mọi người đeo lên mình những chiếc mặt nạ của sự thành đạt, của sự viên mãn, che giấu đi những mệt mỏi cơm áo sau lưng. Lâm Anh cũng vậy, cô trả lời trôi chảy, điềm đạm, như thể cuộc sống của cô là một đường thẳng hoàn hảo không hề có dấu vết của cuộc tháo chạy khỏi thành phố hay trái tim tan vỡ.

Cho đến khi cánh cửa gỗ của phòng tiệc một lần nữa mở ra.

Tiếng ồn ào bỗng hạ tông xuống một nấc. Thế Nam bước vào. Anh không mặc măng tô như hôm mùng 1, mà mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen dưới lớp áo khoác bò, trông vừa bụi bặm vừa nam tính. Vết sẹo nhỏ ở đuôi mắt dưới ánh đèn neon của nhà hàng dường như rõ rệt hơn, mang lại cho anh một vẻ phong trần đầy sức hút.

"Nam 'kỹ sư' tới rồi! Chỗ này, chỗ này!" Hoàng hào hứng vỗ vào chiếc ghế trống ngay cạnh... Lâm Anh.

Lâm Anh cảm thấy hơi thở mình khựng lại một nhịp. Cô cố ý chọn chỗ ngồi giữa hai bạn nữ để tránh sự chú ý, nhưng Hoàng – với sự nhiệt tình đôi khi hơi "vô duyên" của mình – đã sắp xếp tất cả. Nam tiến lại gần, anh gật đầu chào mọi người một vòng rồi ngồi xuống cạnh cô. Một mùi hương gỗ sồi và hơi lạnh của mưa xuân phả vào cánh mũi Lâm Anh.

"Chào em," Nam nói khẽ, giọng anh thấp nhưng đủ để cô thấy rung động.

"Chào anh," cô đáp, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc cốc thủy tinh đầy đá.

Bữa tiệc bắt đầu. Những câu chuyện về quá khứ bắt đầu được khơi lại khi men rượu thấm dần. Người ta kể về những lần trốn học, những lá thư tình ngăn bàn, và cả những "cặp đôi vàng" một thời của lớp 12A.

"Nhắc mới nhớ," Minh – một anh chàng ngày xưa vốn tính tò mò – bỗng cao hứng. "Năm đó Nam và Lâm Anh thân nhau nhất lớp, ai cũng tưởng sau đêm giao thừa mười năm trước là có tin hỉ, thế mà đùng cái mỗi người một ngả. Này Nam, hồi đó ông bận gì mà để người đẹp đứng đợi cả đêm thế? Nghe nói Lâm Anh ốm một trận ra trò rồi đi du học luôn mà?"

Bầu không khí bỗng chốc đông đặc lại. Chiếc đũa trong tay Lâm Anh run nhẹ. Câu hỏi ấy, sau mười năm, rốt cuộc cũng bị xới lên giữa bàn dân thiên hạ. Cô cảm thấy mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía mình và Nam, chờ đợi một màn kịch hay.

Nam không trả lời ngay. Anh chậm rãi rót thêm một chút rượu vào chén, ánh mắt nhìn xoáy vào khoảng không trước mặt. Vết sẹo ở đuôi mắt anh dường như khẽ giật nhẹ. Sự im lặng của anh giống như một khối áp lực vô hình, đè nặng lên ngực Lâm Anh khiến cô cảm thấy khó thở.

"Chuyện cũ rồi, nhắc lại làm gì," Lâm Anh cố gắng lên tiếng, giọng cô bình thản đến mức chính cô cũng ngạc nhiên. "Lúc đó ai cũng còn trẻ con, mọi chuyện chỉ là hiểu lầm thôi."

Cô muốn dùng cái danh nghĩa "trẻ con" để khép lại vết thương đang rỉ máu. Nhưng Nam bỗng quay sang, nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt anh không có vẻ gì là đang đùa cợt hay muốn xã giao.

"Không phải trẻ con," Nam nói, giọng anh trầm đục. "Đó là lỗi của tôi."

Chỉ một câu nói ấy thôi, chiếc mặt nạ "trưởng thành" mà Lâm Anh dày công tô vẽ suốt cả buổi sáng dường như rạn nứt. Cô cảm thấy sóng mũi cay xè. Tại sao anh lại thừa nhận vào lúc này? Tại sao anh lại chọn cách đối mặt trực diện giữa lúc cô đang cố gắng trốn chạy nhất?

"Thôi nào, thôi nào, chuyện qua rồi, uống đi anh em!" Hoàng thấy tình hình có vẻ căng thẳng liền vội vã can thiệp, nâng ly hóa giải bầu không khí.

Nhưng đối với Lâm Anh, bữa tiệc đến đây là kết thúc. Những tiếng cười nói sau đó chỉ còn là những âm thanh tạp nham bên tai. Cô cảm nhận được hơi ấm từ phía Nam đang bao bọc lấy mình, một sự hiện diện không thể ngó lơ. Anh không giải thích thêm, nhưng cái cách anh thừa nhận "đó là lỗi của tôi" khiến cô hiểu rằng, buổi họp lớp này sẽ không đơn giản chỉ là một cuộc gặp gỡ bạn cũ.

Đó là sự bắt đầu của một cuộc đối diện mà cô đã trốn tránh suốt một thập kỷ.