992 từ · ~5 phút đọc
Tiếng nhạc remix xập xình từ loa kẹo kéo của nhà hàng bên cạnh dội vào phòng tiệc, trộn lẫn với tiếng hò dô náo nhiệt. Trên bàn, những đĩa thức ăn đã vơi đi quá nửa, thay vào đó là những vỏ chai bia nằm ngổn ngang. Men rượu bắt đầu ngấm, khiến những chiếc mặt nạ trưởng thành ban sáng dần bong tróc, để lộ ra những tâm hồn còn vương vất chút trẻ con của mười năm trước.
"Này... Lâm Anh," Hoàng lớp trưởng đã say khướt, mặt đỏ gay, tay choàng qua vai Nam nhưng mắt lại nhìn Lâm Anh. "Thằng Nam ấy... nhìn nó lầm lì thế thôi, chứ mười năm qua nó chẳng quen thêm ai đâu. Tao thề! Nó cứ như gã tu hành giữ giới vì một bóng ma nào ấy."
Lâm Anh siết chặt vạt áo len, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Ông say rồi, nói năng linh tinh."
"Tao không say!" Hoàng đập tay xuống bàn, khiến mấy chiếc chén thủy tinh nảy lên. "Tao chỉ thấy... chúng mày phí quá. Đời người có mấy cái mười năm?"
Câu nói vô thưởng vô phạt của Hoàng như một viên đá ném vào mặt hồ đang gồng mình giữ vẻ tĩnh lặng của Lâm Anh. Cô cảm nhận được hơi thở của Nam ở ngay sát bên cạnh. Anh vẫn im lặng từ lúc thừa nhận lỗi lầm của mình, chỉ lẳng lặng uống hết chén này đến chén khác. Rượu không làm anh say, chỉ khiến ánh mắt anh thêm sâu thẳm và quạnh quẽ.
Một bạn nữ khác bỗng ghé sát tai Lâm Anh, hơi thở nồng mùi men: "Lâm Anh này, hồi đó bà đi du học đột ngột quá, bọn tôi đứa nào cũng sốc. Thằng Nam sau đêm đó biến mất cả tuần, lúc quay lại trường với cái băng gạc trên mắt, hỏi gì nó cũng không nói. Nó như biến thành người khác ấy..."
Lâm Anh khựng lại. Băng gạc trên mắt?
Cô quay sang nhìn Nam. Anh đang nhìn chằm chằm vào những giọt nước đọng trên thành cốc. Vết sẹo nhỏ nơi đuôi mắt anh dưới ánh đèn vàng mờ ảo trông như một dấu tích của một nỗi đau chưa bao giờ thực sự khép miệng. Một ý nghĩ xẹt qua đầu cô: Tại sao lúc đó cô không ở lại để hỏi anh một câu cho rõ ràng? Tại sao cô lại vội vã tin rằng mình bị vứt bỏ chỉ vì một đêm không liên lạc được?
Sự tự tôn của tuổi trẻ đôi khi là một liều thuốc độc. Nó khiến người ta chọn cách rời đi thay vì đối thoại, chọn cách hận thù thay vì tìm kiếm sự thật.
"Nam, anh uống nhiều quá rồi," Lâm Anh buột miệng, bàn tay cô vô thức định chạm vào tay anh để ngăn chén rượu tiếp theo, nhưng rồi khựng lại giữa chừng.
Nam đặt chén xuống, quay sang nhìn cô. Đôi mắt anh đỏ đục vì rượu, nhưng cái nhìn vẫn sắc lẹm và tỉnh táo đến lạ lùng.
"Em vẫn còn giận anh sao?" Anh hỏi, giọng khàn đặc.
"Tôi không giận," Lâm Anh nói dối, trái tim cô đang đập những nhịp hỗn loạn. "Tôi chỉ là... không muốn nhắc lại chuyện không vui."
"Với em là không vui, với anh là một nỗi hận," Nam cười nhạt, một nụ cười chứa đựng quá nhiều cay đắng. "Anh hận chính mình vì đã không thể bảo vệ được cái hẹn đêm đó. Anh hận vì mình tỉnh dậy khi em đã ở một múi giờ khác."
Lâm Anh cảm thấy cổ họng mình nghẹn đắng. Cô đứng bật dậy, không khí trong phòng tiệc bỗng trở nên ngột ngạt đến mức cô không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa.
"Tôi xin lỗi, tôi thấy không khỏe. Mọi người cứ tiếp tục nhé," cô nói vội vã, rồi cầm lấy túi xách chạy nhanh ra ngoài.
Gió lạnh và mưa phùn bên ngoài ập vào mặt khiến cô tỉnh táo hơn một chút, nhưng nỗi đau trong lòng thì không dịu đi. Cô chạy ra phía bãi đỗ xe, nhưng rồi chợt nhận ra mình chẳng có phương tiện gì ngoài đôi chân.
"Lâm Anh!"
Tiếng gọi từ phía sau khiến cô giật mình. Nam đã đuổi theo từ lúc nào. Anh không mặc áo khoác, chỉ có chiếc áo len đen mỏng manh giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm mùng 4.
"Đừng chạy nữa," Nam bước đến trước mặt cô, hơi thở anh quyện thành làn khói trắng. "Ít nhất hãy để anh đưa em về. Trời mưa thế này em định đi bộ sao?"
"Tôi tự về được," Lâm Anh cố chấp, đôi mắt cô đã bắt đầu nhòe đi vì nước mắt hòa lẫn nước mưa.
Nam không nói thêm lời nào, anh cởi chiếc áo khoác jeans đang vắt trên tay, khoác lên vai cô. Hành động quyết đoán nhưng dịu dàng ấy giống hệt như mười năm trước, mỗi khi anh đứng chắn gió cho cô trên đường đi học về.
"Lâm Anh, mười năm qua, anh chưa bao giờ sống một ngày nào mà không thấy hối hận," Nam nói, giọng anh chìm trong tiếng mưa. "Em có thể không tha thứ, nhưng đừng lướt qua anh như người dưng thêm một lần nào nữa. Anh đau lắm."
Lâm Anh đứng lặng dưới bóng đèn đường vàng vọt. Men rượu từ Nam tỏa ra, hay chính men say từ những ký ức đang trỗi dậy khiến cô mềm lòng? Cô nhìn vết sẹo trên mắt anh, rồi nhìn vào đôi bàn tay đang run rẩy của chính mình.
Đêm mùng 4 Tết, mưa phùn vẫn rơi, nhưng cái mặt nạ trưởng thành của cả hai đều đã vỡ vụn dưới chân. Chỉ còn lại hai linh hồn đầy vết xước đang đứng nhìn nhau, giữa một mùa xuân dường như vẫn còn mắc kẹt ở mười năm trước.