MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMười Năm Chờ Tuyết TanChương 1

Mười Năm Chờ Tuyết Tan

Chương 1

979 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn huỳnh quang trong phòng họp của tập đoàn truyền thông vẫn tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo dù kim đồng hồ đã chỉ sang con số bảy giờ tối. Chu Điệp ngồi ở vị trí chủ tọa, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ sồi theo một nhịp điệu đều đặn và khô khốc. Trước mặt cô, mấy nhân viên thực tập đang hào hứng thảo luận về dự án quảng cáo cho một dòng nước trái cây mới. Cô gái trẻ nhất nhóm, gương mặt còn vương nét ngây ngô của tuổi đôi mươi, đột nhiên quay sang nhìn cô bằng ánh mắt tò mò.

Giám đốc, em tò mò chồng chị là mẫu người thế nào quá. Em nghe nói anh ấy là Hạ Tây Thừa, người từng khuấy đảo giới thượng lưu hồi đó. Hai người cưới nhau được hai năm rưỡi rồi, chắc cuộc sống đầy dư vị và kích thích lắm chị nhỉ?

Chu Điệp dừng lại động tác gõ tay. Câu hỏi bất chợt ấy giống như một hòn sỏi ném vào mặt hồ tĩnh lặng, không tạo ra sóng lớn nhưng lại khiến những vòng tròn gợn lăn tăn mãi không dứt. Cô không trả lời ngay mà chậm rãi cầm ly nước lọc bên cạnh lên nhấp một ngụm. Trong đầu cô lúc này không hiện ra gương mặt của Hạ Tây Thừa, mà lại là hình ảnh những quả táo đỏ mọng được xếp ngay ngắn trong tủ lạnh ở nhà.

Tôi vẫn thấy táo là loại trái cây chán nhất thế giới, giống tính tôi ấy. Thế nên tôi thích những thứ có chút vị mạnh.

Câu trả lời thản nhiên của cô khiến cả phòng họp rơi vào im lặng. Đám trẻ nhìn nhau, không hiểu vị sếp nổi tiếng lý trí và chuẩn mực của mình đang ẩn ý điều gì. Họ chỉ biết rằng, trong mắt công chúng, cuộc hôn nhân của Chu Điệp và Hạ Tây Thừa là một sự kết hợp kỳ lạ giữa một đường thẳng tắp và một đường cong uốn lượn đầy biến số. Một người là "con nhà người ta" điển hình với bản thành tích học tập hoàn hảo, người còn lại là thiếu gia phong lưu bậc nhất, người mà ngay cả cách thắt cà vạt cũng toát lên vẻ bất cần.

Khi cuộc họp kết thúc, Chu Điệp đi bộ ra bãi đỗ xe. Gió đêm mơn man thổi qua lọn tóc, mang theo hơi lạnh của những ngày cuối thu. Cô ngồi vào ghế lái, nhìn lướt qua tờ lịch điện tử trên bảng điều khiển. Hôm nay đúng tròn hai năm sáu tháng kể từ ngày cô và anh bước ra khỏi cục dân chính với hai cuốn sổ đỏ trên tay. Không hôn lễ, không hoa hồng, không sự chúc tụng rầm rộ từ bạn bè. Chỉ có một bản hợp đồng hôn nhân được luật sư soạn thảo kỹ lưỡng, quy định rõ ràng về tài sản, trách nhiệm và thời hạn ba năm.

Chu Điệp nổ máy, chiếc xe lướt đi trong lòng thành phố nhộn nhịp ánh đèn. Cô nhớ lại lý do mình chọn Hạ Tây Thừa. Đó không phải là kết quả của một trái tim rung động, mà là một phép tính logic đến lạnh lùng của một người con gái đã quá mệt mỏi với sự áp chế từ gia đình. Cô cần một tấm khiên để thoát khỏi những cuộc xem mắt vô tận, và anh là người "chịu chơi" nhất, cũng là người ít khả năng can thiệp vào cuộc đời cô nhất.

Về đến căn hộ cao cấp, không gian tĩnh lặng bao trùm lấy cô. Hạ Tây Thừa chưa về. Điều này đã trở thành thói quen. Họ sống chung một mái nhà nhưng giống như hai hành tinh có quỹ đạo khác nhau, thỉnh thoảng mới va chạm ở phòng khách hoặc phòng bếp. Trên bàn ăn, một đĩa táo đã được gọt sẵn, bọc màng thực phẩm cẩn thận, bên cạnh là mẩu giấy nhớ với nét chữ cứng cáp, ngông nghênh của anh: Ăn chút trái cây đi, đừng có lúc nào cũng chỉ biết uống cà phê.

Chu Điệp nhìn đĩa táo, cảm giác nghẹn lại nơi cổ họng. Cô tự nhủ rằng sự quan tâm này chắc cũng nằm trong khoản "phí duy trì quan hệ" mà anh thực hiện để giữ cho bản hợp đồng trôi qua êm đẹp. Chỉ còn nửa năm nữa là tròn ba năm. Theo đúng thỏa thuận, họ sẽ giải tán trong hòa bình. Cô đã chuẩn bị tâm lý cho việc này từ ngày đầu tiên, nhưng không hiểu sao khi nhìn đĩa táo đơn điệu trên bàn, cô lại thấy lòng mình nảy sinh một chút dao động khó gọi tên.

Tiếng mở khóa lạch cạch vang lên. Hạ Tây Thừa bước vào, mang theo mùi gió đêm và một chút hơi men nhạt. Anh thấy cô đứng thẩn thờ giữa phòng, liền nhướng mày, đôi mắt đào hoa cong lên một đường nét đầy ý vị. Anh tiến lại gần, giữ một khoảng cách vừa đủ lịch sự nhưng cũng vừa đủ để cô cảm nhận được sức nóng từ cơ thể anh.

Vẫn chưa ngủ sao? Đang nghĩ cách để bỏ rơi người chồng tẻ nhạt này à?

Chu Điệp ngước mắt nhìn anh. Người đàn ông này vẫn rực rỡ và đầy nguy hiểm như ngày cô chủ động hỏi "Cậu có thể quen tôi không?". Cô chưa bao giờ thực sự hiểu anh đang nghĩ gì sau lớp vỏ bọc bất cần ấy. Và có lẽ, chính sự không hiểu đó đã khiến cuộc hôn nhân vốn dĩ là một thỏa thuận thương mại, bắt đầu xuất hiện những vết nứt của cảm xúc mà cô không còn kiểm soát được nữa.