MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMười Năm Chờ Tuyết TanChương 2

Mười Năm Chờ Tuyết Tan

Chương 2

1,076 từ · ~6 phút đọc

Hạ Tây Thừa đứng đó, một tay nới lỏng cà vạt, ánh mắt lười nhác quét qua đĩa táo trên bàn rồi dừng lại nơi gương mặt tĩnh lặng của Chu Điệp. Cái nhìn của anh luôn như vậy, vừa như nhìn thấu mọi tâm tư, lại vừa như chẳng để tâm đến bất cứ điều gì. Sự im lặng kéo dài giữa hai người khiến Chu Điệp bất giác lùi lại một bước, hơi lạnh từ phía ban công thổi vào khiến cô rùng mình, và trong khoảnh khắc ấy, ký ức về đêm mùa hè năm cuối đại học đột ngột tràn về như một thước phim cũ bị kẹt lại.

Đó là một đêm tháng Sáu oi nồng, không khí đặc quánh mùi hoa sữa và cả sự nôn nao của những sinh viên sắp sửa rời khỏi cánh cổng trường. Đám đông ồn ào phía sau lưng trong buổi tiệc chia tay dường như không thuộc về Chu Điệp. Cô đứng ở góc tối của hành lang, nhìn xuống sân trường nơi những nhóm bạn đang ôm nhau khóc cười. Trong suốt bốn năm đại học, cô vẫn luôn là một điểm sáng cô độc, một con số một tròn trịa và hoàn hảo theo đúng kỳ vọng của cha mẹ. Nhưng bên trong sự hoàn hảo ấy là một nỗi trống rỗng đến cùng cực, một khao khát được nổi loạn, dù chỉ là một lần duy nhất trước khi chính thức bước vào guồng quay tẻ nhạt của sự nghiệp mà gia đình đã định sẵn.

Hạ Tây Thừa khi ấy đang dựa lưng vào lan can, miệng ngậm một điếu thuốc chưa châm lửa. Anh là tiêu điểm của mọi sự chú ý nhưng lại luôn giữ cho mình một phong thái tách biệt. Một kẻ "con hư" có học thức, một người ăn mặc đắt tiền nhất và cũng là người có những tin đồn tình ái dày đặc nhất trường. Chu Điệp nhìn anh, trái tim vốn dĩ luôn đập theo nhịp điệu của lý trí bỗng dưng lỡ một nhịp. Cô biết, nếu muốn tìm một biến số để phá vỡ cuộc đời bằng phẳng của mình, thì không ai thích hợp hơn người đàn ông này.

Cô hít một hơi thật sâu, đôi giày cao gót gõ xuống mặt sàn những tiếng vang dứt khoát. Khi đứng trước mặt anh, cô thấy mình nhỏ bé nhưng lại vô cùng kiên định. Hạ Tây Thừa hơi ngạc nhiên, anh lấy điếu thuốc ra khỏi miệng, nheo mắt nhìn cô gái vốn được mệnh danh là "đóa hoa băng tuyết" của khoa tài chính.

Cậu có thể quen tôi không?

Câu nói của cô không có lấy một chút run rẩy, cũng chẳng có vẻ gì là của một người đang tỏ tình. Nó giống như một lời đề nghị hợp tác kinh doanh, ngắn gọn và khô khốc. Chu Điệp đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho một nụ cười nhạo báng hoặc một câu từ chối phũ phàng từ một kẻ vốn dĩ không thiếu người theo đuổi như anh. Cô nghĩ rằng anh sẽ hỏi lý do, hoặc ít nhất là sẽ cười cợt vì sự đường đột của cô.

Thế nhưng, phản ứng của Hạ Tây Thừa lại nằm ngoài mọi dự tính của cô. Điếu thuốc trên tay anh rơi xuống đất. Trong ánh đèn mờ ảo của hành lang, Chu Điệp thấy đồng tử của anh co rút lại, một sự ngỡ ngàng hiện rõ trên gương mặt vốn luôn bình thản đến mức bất cần. Anh không cười, cũng không trả lời ngay. Khoảng lặng giữa họ kéo dài đến mức Chu Điệp tưởng như mình nghe thấy tiếng tim mình đang đập liên hồi sau lớp áo sơ mi phẳng phiu.

Hạ Tây Thừa tiến lại gần thêm một chút, mùi gỗ đàn hương từ người anh bao vây lấy cô. Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt cô như muốn tìm kiếm một dấu vết của sự đùa giỡn, nhưng tất cả những gì anh thấy chỉ là sự nghiêm túc đến lạnh lùng.

Cậu nói lại lần nữa xem, Chu Điệp.

Tôi hỏi cậu có thể quen tôi không. Một mối quan hệ nghiêm túc, không cần quá nồng nhiệt, nhưng phải đủ để làm bức bình phong cho tôi.

Chu Điệp nói ra những lời chân thật nhất từ sâu thẳm lòng mình, một sự trao đổi sòng phẳng. Cô thấy yết hầu của anh khẽ chuyển động. Một giây, hai giây, rồi anh khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ đến mức tưởng như là ảo giác. Anh nói, giọng khàn đặc hơn bình thường: Được, tôi đồng ý.

Lúc ấy, Chu Điệp chỉ cảm thấy nhẹ lòng vì đã tìm được một cộng sự hoàn hảo cho vở kịch của đời mình. Cô không hề chú ý đến bàn tay Hạ Tây Thừa đang nắm chặt lấy thanh lan can đến mức nổi cả gân xanh, cũng không thấy được tia sáng rực rỡ và cả sự run rẩy kìm nén trong đáy mắt anh. Đối với cô, đó là một lựa chọn tỉnh táo. Đối với anh, đó lại là một phép màu mà anh đã chờ đợi suốt bao năm tháng thầm lặng đứng từ xa quan sát cô.

Trở lại với hiện tại, trong căn hộ cao cấp đầy hơi lạnh, Chu Điệp nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình. Anh vẫn là Hạ Tây Thừa của đêm hôm ấy, vẫn gật đầu đồng ý với mọi yêu cầu của cô mà không một lời thắc mắc. Nhưng giờ đây, khi bản hợp đồng sắp kết thúc, cô lại bắt đầu tự hỏi: Liệu sự ngỡ ngàng năm đó của anh chỉ đơn giản là vì bất ngờ, hay còn chứa đựng một điều gì đó mà cô đã vô tình bỏ lỡ?

Hạ Tây Thừa nhìn đĩa táo đã bắt đầu thâm lại trên bàn, anh khẽ cười nhạt, ánh mắt lướt qua đơn ly hôn cô đặt dưới chồng tài liệu.

Nửa năm nữa thôi đúng không? Chu Điệp, em thực sự là người giữ lời hứa nhất mà anh từng gặp.

Câu nói của anh mang theo một chút châm biếm, nhưng nhiều hơn lại là một sự mỏi mệt che giấu không kỹ. Anh quay người đi về phòng, để lại cô đứng đó với những mảnh ký ức vụn vỡ và một nỗi bất an đang lớn dần.