Tiếng cửa phòng ngủ đóng lại khô khốc, cắt đứt dòng suy nghĩ của Chu Điệp. Cô nhìn đĩa táo đã bắt đầu xỉn màu vì không khí, cảm thấy bản thân mình cũng héo hon chẳng khác là bao. Cô bước lại gần bàn làm việc, nơi tập hồ sơ màu xanh thẫm nằm im lìm dưới ánh đèn. Đó là bản sao của hợp đồng hôn nhân mà cô và Hạ Tây Thừa đã ký trước khi đến cục dân chính.
Văn bản đó không có những lời thề nguyện hoa mỹ, chỉ có những điều khoản lạnh lùng được chia thành từng mục rõ rệt. Khoản một: Hai bên duy trì cuộc sống riêng biệt, không can thiệp vào các mối quan hệ xã hội của nhau. Khoản hai: Không công khai quan hệ trừ trường hợp cần thiết đối với gia đình hai bên. Khoản ba: Mọi nhu cầu sinh lý đều dựa trên sự tự nguyện, không ràng buộc tình cảm. Và điều khoản quan trọng nhất, cũng là điều Chu Điệp luôn khắc cốt ghi tâm: Thời hạn ba năm, sau đó đôi bên sẽ tiến hành thủ tục ly hôn trong yên lặng.
Cuộc sống của họ trong hai năm rưỡi qua đúng như những gì văn bản này vạch ra. Một sự cộng sinh hoàn hảo giữa hai người lạ dưới một mái nhà. Căn hộ rộng hơn hai trăm mét vuông này được chia đôi một cách vô hình. Phía đông là lãnh địa của Chu Điệp với những gam màu trung tính, ngăn nắp và đầy sách vở chuyên ngành. Phía tây là thế giới của Hạ Tây Thừa, nơi luôn thoang thoảng mùi thuốc lá đắt tiền, những bộ vest treo không một nếp gấp và sự bừa bộn đầy tính nghệ thuật của một kẻ ham chơi.
Điểm giao duyên duy nhất của họ có lẽ là căn bếp và chiếc giường lớn ở phòng ngủ chính. Ngay cả việc đó cũng được thực hiện như một nghi thức giải tỏa căng thẳng hơn là sự gắn kết linh hồn. Chu Điệp luôn giữ cho mình sự tỉnh táo đáng sợ ngay cả trong những khoảnh khắc nồng nhiệt nhất. Cô không cho phép mình ôm anh quá lâu sau mỗi lần ái ân, cũng chưa từng hỏi anh đi đâu hay làm gì khi anh trở về nhà vào lúc rạng sáng.
Trong mắt mọi người, Chu Điệp là một người vợ mẫu mực, điềm đạm và thấu hiểu. Nhưng chỉ cô biết, sự thấu hiểu đó thực chất là sự thờ ơ được bọc trong lớp vỏ lịch sự. Cô dành 90% quỹ thời gian của mình cho những con số, những bản kế hoạch truyền thông và những cuộc họp thâu đêm suốt sáng. 10% còn lại, cô dành để đóng vai người vợ của Hạ Tây Thừa khi cần thiết. Cô từng nghĩ anh cũng vậy. Một thiếu gia như anh hẳn sẽ cảm thấy tự do khi có một người vợ không biết ghen, không biết kiểm soát và cũng chẳng cần anh phải dỗ dành.
Thế nhưng, thời gian gần đây, sự cân bằng ấy bắt đầu xuất hiện những biểu hiện lạ lường. Chu Điệp nhận ra Hạ Tây Thừa bắt đầu phá vỡ những quy tắc ngầm. Anh bắt đầu gọt táo mỗi tối dù biết cô hiếm khi ăn. Anh bắt đầu thay những bình hoa ly trong phòng khách bằng loại hoa hồng mà cô vô tình khen đẹp trong một chương trình truyền hình. Những sự quan tâm nhỏ nhặt ấy không nằm trong hợp đồng, và chúng khiến một người vốn tin vào sự rạch ròi như cô cảm thấy bối rối.
Sáng hôm sau, Chu Điệp rời giường từ sớm. Cô đi ngang qua phòng khách, thấy Hạ Tây Thừa đang ngủ quên trên ghế sofa, trên tay vẫn còn cầm một bản báo cáo tài chính của công ty cô. Chiếc áo sơ mi trắng của anh hơi nhăn, vài lọn tóc xõa xuống trán làm mất đi vẻ sắc sảo thường ngày. Cô đứng lại hồi lâu, định đắp cho anh một chiếc chăn nhưng rồi bàn tay lại khựng lại giữa không trung.
Khoản một, điều ba: Không can thiệp quá sâu vào cuộc sống riêng của đối phương.
Cô thu tay lại, mím môi rồi quay bước vào bếp pha cà phê. Tiếng máy pha cà phê hoạt động khiến Hạ Tây Thừa khẽ động đậy. Anh mở mắt, nhìn bóng lưng gầy guộc của cô qua làn khói mỏng. Ánh mắt anh lúc đó không có vẻ gì là của một thiếu gia chịu chơi, mà là sự kiên nhẫn và cả một chút đau lòng giấu kín.
Chào buổi sáng, Giám đốc Chu. Hôm nay em lại đi làm sớm sao?
Giọng anh khàn đặc vì mới tỉnh giấc. Chu Điệp không quay đầu lại, chỉ ừ hừ một tiếng đáp lễ. Cô cầm ly cà phê đen không đường, vị đắng ngắt lan tỏa trong khoang miệng giống như bầu không khí giữa hai người lúc này. Cô không hay biết rằng, ngay khi cô bước ra khỏi cửa, Hạ Tây Thừa đã buông bản báo cáo xuống, nhìn vào cuốn lịch để bàn nơi anh đã gạch chéo từng ngày trôi qua.
Chỉ còn đúng 180 ngày. Đối với Chu Điệp, đó là ngày giải phóng. Đối với Hạ Tây Thừa, đó là ngày bản án tử cho mười năm thầm lặng của anh chính thức được thi hành.