Ánh nắng buổi sớm rọi qua những khung cửa kính của văn phòng làm việc, nhưng nó không làm vơi đi vẻ mệt mỏi trên gương mặt Chu Điệp. Cô vừa hoàn thành một chiến dịch truyền thông lớn, những con số tăng trưởng hiển thị trên màn hình máy tính là phần thưởng duy nhất cô thực sự tin tưởng. Đối với cô, sự nghiệp là thứ không bao giờ phản bội, nó công bằng và minh bạch hơn bất cứ mối quan hệ nhân sinh nào.
Tiếng chuông báo tin nhắn vang lên trên bàn làm việc. Trợ lý của cô bước vào, đặt một cuốn tạp chí giải trí mới nhất lên bàn với vẻ ngập ngừng. Chu Điệp liếc mắt qua, gương mặt quen thuộc của chồng cô chiếm trọn trang bìa. Trong ảnh, Hạ Tây Thừa đang đứng ở cửa một hộp đêm nổi tiếng, ánh đèn neon tím ngắt hắt lên sườn mặt góc cạnh. Anh diện một chiếc sơ mi lụa đen phanh hai cúc ngực, trên môi là nụ cười nửa miệng đầy vẻ phong lưu, tay đang khoác vai một nữ người mẫu đang nổi.
Tiêu đề lớn in đậm dòng chữ: "Thiếu gia họ Hạ và những đêm không ngủ - Hôn nhân chỉ là nấm mồ cho kẻ khác, không phải cho anh."
Chu Điệp nhìn bức ảnh đó trong khoảng ba giây rồi thản nhiên rời mắt đi, tiếp tục lật trang báo cáo đang đọc dở. Trợ lý thấy vậy liền thở phào, nhỏ giọng nói: "Giám đốc, thực ra những tờ báo này hay phóng đại. Em thấy anh ấy có vẻ... không giống như người ta nói."
"Đó là tự do của cậu ấy. Chúng tôi đã thỏa thuận rồi." Chu Điệp đáp, giọng không một chút gợn sóng.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, sự đối lập ấy vẫn khiến cô thấy chói mắt. Trong khi cô dành cả thanh xuân để duy trì hình ảnh đứa trẻ ngoan, ép mình vào khuôn khổ của những buổi họp mệt mỏi và những bộ đồ công sở kín cổng cao tường, thì Hạ Tây Thừa lại sống như một kẻ đứng ngoài mọi luật lệ. Cô là hiện thân của sự kỷ luật, còn anh là biểu tượng của sự phóng túng. Sự tồn tại của anh trong đời cô giống như một lời nhắc nhở về những gì cô đã bỏ lỡ, hoặc không bao giờ dám thực hiện.
Chiều hôm đó, cô có buổi gặp gỡ đối tác tại một nhà hàng sang trọng. Tình cờ thay, bàn bên cạnh lại là đám bạn của Hạ Tây Thừa. Những tiếng cười đùa vang lên, và cô nghe thấy tên mình được nhắc tới.
"Này Thừa, sao không dắt vợ ông đi cùng? Để cô ấy ở nhà làm việc đến mức khô héo thế à?"
Tiếng Hạ Tây Thừa vang lên, trầm thấp và có chút lười biếng: "Cô ấy bận kiếm tiền nuôi tôi, các ông không hiểu được đâu."
Cả nhóm cười ồ lên. Chu Điệp siết chặt chiếc nĩa trong tay. Anh luôn như thế, trước mặt người ngoài thì dùng sự cợt nhả để che đậy tất cả. Anh chấp nhận để người ta gọi mình là kẻ bám váy vợ, là tay chơi vô dụng, chỉ để bảo vệ cho sự tĩnh lặng mà cô mong muốn. Người ta nói anh là "bad boy", nhưng chỉ có cô biết, người đàn ông ấy chưa từng một lần say xỉn đến mức mất kiểm soát khi về nhà, cũng chưa từng để một mùi nước hoa lạ nào vương trên áo mỗi khi hai người chung giường.
Tối muộn, khi Chu Điệp trở về căn hộ, cô thấy anh đang ngồi ngoài ban công, trên bàn là cuốn tạp chí ban sáng. Anh không đọc nó, chỉ dùng nó để kê một ly rượu mạnh. Thấy cô về, anh không quay đầu lại, chỉ hỏi một câu vu vơ.
"Hôm nay lên báo hơi xấu trai, em thấy sao?"
Chu Điệp đặt túi xách xuống, bước lại gần anh. Dưới ánh trăng, bóng lưng của Hạ Tây Thừa trông cô đơn đến lạ kỳ, hoàn toàn khác hẳn với vẻ hào nhoáng, chịu chơi trên bìa tạp chí kia.
"Cậu khoác vai cô gái đó hơi chặt. Coi chừng bị chụp thêm vài kiểu nữa thì bố mẹ tôi sẽ lại gọi điện mắng vốn đấy."
Hạ Tây Thừa khẽ cười, anh xoay người lại, nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm: "Em chỉ lo bố mẹ mắng thôi sao? Còn em... em không cảm thấy gì à?"
Chu Điệp tránh ánh nhìn của anh. Cô cảm thấy trái tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cô muốn nói rằng cô thấy khó chịu, rằng cô không thích anh xuất hiện như thế, nhưng lý trí đã kịp thời ngăn lại. Quy tắc là quy tắc. Cô không có quyền và cũng không nên có cảm xúc.
"Chúng ta là hợp tác, Hạ Tây Thừa. Đừng quên điều đó."
Cô quay lưng đi vào phòng, không thấy được cái nhìn vụn vỡ của người đàn ông phía sau. Hạ Tây Thừa cầm cuốn tạp chí lên, xé nát trang bìa có hình mình rồi ném vào thùng rác. Anh làm tất cả những điều này, đóng vai một kẻ hư hỏng, chỉ để cô cảm thấy không bị áp lực, để cô thấy rằng việc kết hôn với anh là một lựa chọn đúng đắn vì anh "chẳng có gì để mất". Nhưng dường như, anh đã đánh giá thấp sự lạnh lùng của cô, hoặc đánh giá quá cao vị trí của mình trong lòng cô.