MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMười Năm Chờ Tuyết TanChương 5

Mười Năm Chờ Tuyết Tan

Chương 5

892 từ · ~5 phút đọc

Ngôi biệt thự nhà họ Chu nằm im lìm trong khu phố nhà giàu, tách biệt hẳn với sự ồn ào của phố thị. Mỗi lần trở về đây, Chu Điệp đều có cảm giác như mình đang bước vào một lồng kính khổng lồ, nơi mọi cử chỉ, lời nói đều phải được mài giũa cho thật tròn trịa. Bữa cơm tối hôm đó không phải ngoại lệ. Cha cô ngồi ở đầu bàn, gương mặt uy nghiêm không một nụ cười, còn mẹ cô thì liên tục nhắc nhở về việc cô phải giữ gìn hình ảnh của một Giám đốc mẫu mực.

Bầu không khí đặc quánh sự áp chế khi cha cô bắt đầu đặt đũa xuống, đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào cô. Ông bắt đầu nói về việc dự án mới của công ty cô có một chút sai sót nhỏ trong khâu kiểm soát, rồi chuyển sang trách móc việc cô kết hôn đã lâu mà vẫn chưa có ý định sinh con để củng cố gia thế. Những lời nói ấy không giống như sự quan tâm, mà giống như những bản án được tuyên dưới danh nghĩa tình thương. Chu Điệp cúi đầu, bàn tay siết chặt lấy chiếc khăn trải bàn. Cô cảm thấy lồng ngực mình như có một tảng đá đè nặng, khó thở đến mức lồng ngực đau nhức.

Đúng lúc sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm, tiếng động cơ gầm rú vang lên từ phía sân trước, phá tan sự tĩnh lặng trang nghiêm của khu biệt thự. Cánh cửa phòng ăn mở toang, Hạ Tây Thừa bước vào với vẻ ngoài không thể nào "lệch chuẩn" hơn. Anh mặc một chiếc áo khoác da bụi bặm, mái tóc hơi rối, và trên tay vẫn còn cầm một bao thuốc lá dù biết rõ cha vợ cực kỳ ghét mùi thuốc.

"Thật ngại quá, con lại đến muộn." Hạ Tây Thừa thản nhiên kéo ghế ngồi xuống ngay cạnh Chu Điệp, bàn tay anh tự nhiên vòng qua eo cô, một hành động thân mật đến mức khiến cô giật mình.

Cha Chu đập bàn, giọng đanh lại: "Tây Thừa! Anh nhìn xem bây giờ là mấy giờ? Còn bộ dạng này của anh nữa, thật không ra thể thống gì!"

Hạ Tây Thừa không những không sợ hãi, trái lại còn nở nụ cười bất cần sở trường. Anh gắp một miếng thức ăn bỏ vào miệng, thong thả đáp: "Con vừa ở sòng bạc về, thắng được một chút nên ham vui quá đà. Bố đừng giận, hôm nào con đưa bố đi đổi gió, đảm bảo bố sẽ thấy đời tươi trẻ hơn mấy cái báo cáo tài chính của Điệp Điệp nhiều."

Mọi sự chú ý và cơn thịnh nộ của cha mẹ Chu ngay lập tức chuyển hướng sang anh. Họ bắt đầu mắng nhiếc sự hư hỏng, phóng đãng và lối sống không có trách nhiệm của người con rể này. Hạ Tây Thừa cứ thế ung dung đón nhận tất cả. Anh cãi lại vài câu xanh rờn, cố tình nhắc đến những cuộc ăn chơi thâu đêm suốt sáng để cha Chu phải bận tâm giáo huấn anh mà quên bẵng đi việc đang gây áp lực cho Chu Điệp.

Chu Điệp ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát góc nghiêng của anh. Cô thấy anh nheo mắt cười khi bị mắng, thấy anh cố tình làm đổ ly rượu để cắt ngang lời giáo huấn của mẹ cô về việc sinh con. Cô hiểu rất rõ, anh đang diễn. Một Hạ Tây Thừa luôn gọt táo cho cô mỗi tối, luôn giữ nhà cửa ngăn nắp và chưa bao giờ để mùi rượu bia ảnh hưởng đến cô, giờ đây đang tự bôi đen bản thân để làm bia đỡ đạn cho cô.

Dưới gầm bàn, bàn tay Hạ Tây Thừa bất ngờ tìm đến bàn tay đang run rẩy của Chu Điệp. Anh nắm lấy nó, những ngón tay thon dài bao bọc lấy tay cô, truyền sang một hơi ấm vững chãi. Anh khẽ siết nhẹ như một lời nhắn nhủ: "Cứ để anh lo."

Bữa cơm kết thúc trong sự giận dữ của cha mẹ cô, nhưng đối với Chu Điệp, đó là lần đầu tiên cô rời khỏi nhà họ Chu mà không cảm thấy kiệt sức. Khi cả hai đã yên vị trong xe, Hạ Tây Thừa lập tức trút bỏ vẻ mặt cợt nhả. Anh mệt mỏi tựa đầu vào ghế, hơi thở có chút nặng nề.

"Cảm ơn cậu vì chuyện lúc nãy." Chu Điệp nhỏ giọng nói, mắt nhìn ra cửa sổ.

Hạ Tây Thừa không nhìn cô, anh chỉ khởi động xe, giọng nói trầm thấp tan vào màn đêm: "Đừng hiểu lầm. Tôi chỉ không muốn nghe họ lải nhải thôi, nhức đầu lắm. Với lại, vai phản diện vốn dĩ rất hợp với tôi mà, đúng không?"

Anh nói một cách nhẹ tênh, nhưng Chu Điệp nhận thấy vết hằn của sự mỏi mệt nơi khóe mắt anh. Cô nhận ra rằng, trong cuộc hôn nhân hợp đồng này, anh không chỉ là một người chồng bình phong, mà còn là người duy nhất sẵn sàng cùng cô đứng ở phía đối diện với cả thế giới, dù cái giá phải trả là danh tiếng của chính anh.