MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMười Năm Chờ Tuyết TanChương 6

Mười Năm Chờ Tuyết Tan

Chương 6

840 từ · ~5 phút đọc

Chiếc xe lướt đi trong màn đêm tĩnh mịch của thành phố, ánh đèn đường lướt qua gương mặt Hạ Tây Thừa từng nhịp đều đặn. Chu Điệp ngồi ở ghế phụ, bàn tay vẫn còn vương lại hơi ấm từ cái nắm tay dưới gầm bàn lúc nãy. Cô khẽ liếc nhìn anh, người đàn ông vừa mới đây còn đóng vai một kẻ ngông cuồng, giờ lại im lặng đến lạ kỳ. Sự tương phản này khiến cô nảy sinh một cảm giác bất an, loại cảm giác mà một người luôn kiểm soát mọi thứ như cô cực kỳ ghét.

Trong suốt hai năm rưỡi qua, không phải chỉ có bữa cơm tối nay Hạ Tây Thừa mới xuất hiện như một vị cứu tinh. Chu Điệp bắt đầu lật lại những trang ký ức mà cô từng vội vã lướt qua. Có lần cô bị kẹt trong một trận mưa lớn sau buổi tiệc giao tế, điện thoại hết pin, tài xế riêng lại gặp sự cố xe. Giữa lúc cô chuẩn bị tháo giày cao gót để đi bộ dưới mưa, chiếc xe thể thao màu xám bạc của anh đã trờ tới, che khuất những vũng nước đọng dưới chân cô. Hay như lần cô bị ngộ độc thực phẩm nhẹ vào lúc nửa đêm, khi cô còn chưa kịp gọi điện cho bác sĩ riêng, anh đã đứng ở cửa phòng với một ly nước ấm và thuốc trợ tiêu hóa trên tay.

Lúc đó, cô chỉ đơn giản nghĩ rằng anh là một người cộng sự có tâm, một kẻ luôn tuân thủ nghiêm ngặt điều khoản "duy trì hình ảnh hôn nhân ổn định" trong bản hợp đồng. Cô mặc định rằng Hạ Tây Thừa làm vậy vì anh cũng cần sự bình yên từ phía cô để đối phó với gia đình mình. Sự tử tế của anh được cô định giá bằng những con số và sự sòng phẳng của một bản thỏa thuận.

Này, lúc nãy cậu làm thế... bố mẹ tôi chắc chắn sẽ cắt hết mấy khoản đầu tư mà họ định rót vào dự án của cậu đấy. Cậu không thấy lỗ sao?

Hạ Tây Thừa vẫn chăm chú nhìn con đường phía trước, một tay gác lên thành cửa sổ xe, ngón tay gõ nhẹ theo nhịp nhạc không lời đang phát nhỏ. Anh khẽ nhếch môi, nụ cười mang chút tự giễu.

Lỗ chứ. Nhưng bù lại tôi được xem một vở kịch hay, cũng đáng mà. Với lại, hợp đồng có ghi rõ tôi phải bảo vệ "đồng nghiệp" trong những tình huống bất khả kháng, đúng không?

Chu Điệp im lặng. Đúng là hợp đồng có một điều khoản mơ hồ về việc hỗ trợ lẫn nhau, nhưng cô biết rõ chẳng có luật sư nào bắt buộc thân chủ mình phải tự bôi xấu bản thân đến mức ấy. Cô muốn hỏi thêm, nhưng sự lý trí lại kéo cô lại. Cô sợ rằng nếu đào sâu hơn, cô sẽ thấy một thứ gì đó vượt ra ngoài tầm kiểm soát của mình, một thứ tình cảm mà cô không sẵn lòng đáp lại.

Về đến nhà, Chu Điệp đi thẳng vào phòng tắm. Khi hơi nước nóng bao phủ lấy không gian, cô nhìn mình trong gương. Một người phụ nữ thành đạt, lạnh lùng và luôn sống theo khuôn phép. Cô tự nhủ rằng mình chỉ cần chịu đựng thêm sáu tháng nữa, sau đó cô sẽ hoàn toàn tự do. Hạ Tây Thừa cũng sẽ trở lại với cuộc sống phóng túng của anh, và đĩa táo gọt sẵn mỗi tối sẽ biến mất.

Nhưng ngay khi cô vừa bước ra khỏi phòng tắm, cô thấy Hạ Tây Thừa đang đứng ở ban phòng khách, nhìn đống tài liệu cô bỏ dở ban sáng. Anh đã dọn dẹp lại chúng, xếp theo thứ tự ưu tiên mà cô thường làm. Anh không nói gì, chỉ để lại một tách trà hoa cúc nóng trên bàn rồi quay lưng về phòng mình.

Trách nhiệm hợp đồng.

Chu Điệp lặp lại cụm từ đó trong đầu như một câu thần chú để giữ cho trái tim mình không lỗi nhịp. Cô cầm tách trà lên, hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay lên đến tận lồng ngực. Cô không nhận ra rằng, trong trò chơi trốn tìm của cảm xúc, cô chính là người đang nhắm mắt, còn Hạ Tây Thừa là người đứng ngay trước mặt, kiên nhẫn chờ đợi cô mở mắt ra để nhìn thấy anh.

Cái "đúng lúc" của anh chưa bao giờ là ngẫu nhiên. Nó là kết quả của hàng giờ đồng hồ theo dõi lịch trình của cô, là sự thấu hiểu từng thói quen nhỏ nhất mà ngay cả chính cô cũng không để ý. Chỉ có điều, Chu Điệp của hiện tại vẫn chọn cách tin vào những con chữ đen trắng trên giấy hơn là nhịp đập chân thật của một trái tim đang thổn thức ngay cạnh bên.