Chu Điệp luôn là người giỏi quản lý thời gian. Trong thời gian biểu của cô, sự nghiệp chiếm 70%, các mối quan hệ xã hội và gia đình chiếm 20%, và 10% còn lại là con số cô mặc định dành cho Hạ Tây Thừa. Đó là một con số khiêm tốn, vừa đủ để duy trì một cuộc hôn nhân trên danh nghĩa, và cũng vừa đủ để cô không cảm thấy bản thân bị lún sâu vào một thứ bùn lầy cảm xúc nào đó.
Đêm nay là một trong những đêm nằm trong 10% ấy.
Căn phòng ngủ chính của họ rộng lớn nhưng luôn mang lại cảm giác trống trải bởi sự tối giản đến khắc nghiệt. Hạ Tây Thừa nằm nghiêng trên giường, ánh đèn ngủ vàng nhạt hắt lên bờ vai rộng và những đường cơ bắp săn chắc. Khi Chu Điệp bước ra từ phòng thay đồ trong chiếc váy ngủ lụa đen, không khí trong phòng dường như đặc quánh lại. Anh không nói gì, chỉ im lặng nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như một hố đen có thể nuốt chửng mọi sự phòng bị của cô.
Giữa họ, chuyện chăn gối chưa bao giờ là một trở ngại. Ngược lại, nó diễn ra một cách tự nhiên và mãnh liệt đến mức đôi khi Chu Điệp cảm thấy sợ hãi chính mình. Hạ Tây Thừa trên giường không hề giống với vẻ bất cần ngoài kia, anh dịu dàng nhưng cũng đầy tính chiếm hữu, đôi bàn tay anh lướt trên làn da cô như đang nâng niu một báu vật dễ vỡ, nhưng những nụ hôn lại mang theo sự khao khát đến nghẹt thở.
Trong cơn say mê, Chu Điệp nghe thấy tiếng nhịp tim của anh đập mạnh mẽ bên tai mình. Có những khoảnh khắc, khi đầu óc cô trở nên mụ mị vì khoái cảm, cô đã suýt nữa thốt ra một điều gì đó vượt ngoài khuôn sáo của một bản hợp đồng. Nhưng ngay lập tức, bộ não lý trí của cô lại hoạt động, dựng lên một bức tường thành kiên cố. Cô ép bản thân mình phải tin rằng đây chỉ là sự phản ứng hóa học thuần túy của cơ thể, là cách để giải tỏa những áp lực tích tụ từ những cuộc họp căng thẳng.
Cô gọi đó là "sự tách biệt lành mạnh". Tình dục là bản năng, còn tình cảm là gánh nặng. Cô có thể trao cho anh cơ thể mình, nhưng tuyệt đối không để anh chạm vào linh hồn cô.
Hạ Tây Thừa vùi mặt vào hõm cổ cô, hơi thở anh nóng hổi và dồn dập. Anh chưa bao giờ nói "Anh yêu em" trong những lúc như thế này, và Chu Điệp cũng chưa từng mong đợi điều đó. Họ giao tiếp với nhau bằng những hơi thở, bằng những cái chạm da thịt, nhưng tuyệt nhiên không có một lời hứa hẹn. Đối với Chu Điệp, sự im lặng này chính là sự an toàn. Không có lời yêu nghĩa là không có sự ràng buộc, không có sự ràng buộc nghĩa là khi hợp đồng kết thúc, cô có thể rời đi mà không để lại bất kỳ vết sẹo nào.
Xong việc, Hạ Tây Thừa không lập tức rời đi hay lăn ra ngủ như những người đàn ông khác. Anh vẫn giữ cô trong vòng tay, để cô gối đầu lên cánh tay mình. Chu Điệp nhìn trần nhà, nhịp tim dần bình ổn lại. Cô muốn đẩy anh ra để về phía giường của mình, nhưng hơi ấm của anh lại khiến cô chần chừ một cách lạ lùng.
"Điều khoản ba, mục b," Hạ Tây Thừa đột ngột lên tiếng, giọng anh trầm thấp và hơi khàn, tan vào bóng tối, "Em có vẻ luôn thực hiện nó một cách hoàn hảo nhất."
Chu Điệp khựng lại. Cô biết anh đang ám chỉ sự tỉnh táo đến tàn nhẫn của cô ngay cả khi vừa trải qua những giây phút mặn nồng nhất. Cô khẽ đáp, giọng đều đều không cảm xúc: "Sự chuyên nghiệp là yếu tố hàng đầu để duy trì bất kỳ mối quan hệ nào, Hạ Tây Thừa ạ."
Anh không đáp lại, chỉ khẽ siết chặt vòng tay thêm một chút rồi buông ra. Sự lạnh lẽo của không khí lập tức lấp đầy khoảng trống nơi hai cơ thể vừa tách rời. Chu Điệp quay lưng về phía anh, nhắm mắt lại, cố gắng phớt lờ cái cảm giác trống rỗng đang lan tỏa trong lòng.
Cô không hề hay biết, trong bóng tối, Hạ Tây Thừa vẫn thức. Anh nhìn bóng lưng của cô, bàn tay định đưa lên vuốt tóc cô lại dừng lại giữa chừng rồi nắm chặt thành nắm đấm. Anh tự cười nhạo chính mình. Cô dành cho anh 10% cuộc đời, và anh đã dùng 100% chân tình của mình để đánh cược vào con số ít ỏi đó. Anh chấp nhận vị trí một kẻ "giải tỏa căng thẳng", chỉ để được ở gần cô thêm một chút, chỉ để được lừa dối bản thân rằng trong vài khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cô thực sự thuộc về anh.
Cuộc hôn nhân của họ vẫn vận hành trơn tru như một cỗ máy đã được tra dầu kỹ lưỡng, nhưng những bánh răng tình cảm đã bắt đầu mòn vẹt vì sự va chạm giữa một bên là băng giá và một bên là lửa ngầm.