Sáng thứ Hai, căn hộ chìm trong một sự tĩnh lặng bất thường. Thông thường, Hạ Tây Thừa sẽ là người rời khỏi phòng trước để chuẩn bị cà phê hoặc ít nhất là tạo ra vài tiếng động từ chiếc tivi phát tin thể thao. Nhưng hôm nay, cánh cửa phòng phía tây vẫn đóng chặt.
Chu Điệp đứng ở phòng khách, đồng hồ trên tay chỉ tám giờ kém mười lăm. Theo lý trí, cô nên rời đi ngay để kịp buổi ký kết hợp đồng quan trọng. Thế nhưng, một linh tính kỳ lạ khiến cô bước về phía phòng anh. Cô gõ cửa hai tiếng, không có hồi âm. Khi đẩy cửa bước vào, mùi gỗ đàn hương quen thuộc bị lấn át bởi hơi nóng hầm cập.
Hạ Tây Thừa đang nằm trên giường, gương mặt vốn dĩ luôn rạng rỡ giờ đây tái nhợt, đôi môi khô khốc. Chu Điệp đưa tay chạm vào trán anh, cái nóng hầm hập khiến cô giật mình lùi lại. Anh bị sốt cao, có lẽ là hệ quả của những đêm thức trắng triền miên và những buổi tiệc tùng mà anh dùng để che đậy sự cô độc của mình.
Lần đầu tiên trong đời, Chu Điệp cảm thấy lúng túng. Cô vốn là người được chăm sóc từ nhỏ, hoặc nếu có chăm sóc ai thì đó cũng là những mối quan hệ xã giao trên bàn tiệc. Việc chăm sóc một người ốm không nằm trong danh mục kỹ năng của cô. Cô lúng túng đi tìm khăn chườm, tìm thuốc hạ sốt, và thậm chí phải lên mạng tra cách nấu một bát cháo trắng đơn giản nhất.
Cả buổi sáng hôm đó, Giám đốc Chu - người vốn dĩ chưa từng lỡ một cuộc hẹn nào - đã gọi điện hủy toàn bộ lịch trình. Cô ngồi bên cạnh giường, kiên nhẫn thay khăn chườm cho anh. Trong cơn mê man, Hạ Tây Thừa không còn vẻ bất cần thường ngày. Anh trông mong manh đến lạ thường, đôi lông mày nhíu chặt như thể đang phải chịu đựng một nỗi đau nào đó không chỉ nằm ở thể xác.
Đến giữa trưa, hơi thở của anh bắt đầu dồn dập hơn. Hạ Tây Thừa xoay người, bàn tay anh quờ quạng trong không trung như đang cố nắm lấy một thứ gì đó vô hình. Chu Điệp vội vàng nắm lấy tay anh để trấn an. Ngay khoảnh khắc đó, anh thốt lên một cái tên, giọng khàn đặc và chất chứa một sự khẩn cầu đến đau lòng.
Điệp... Đừng đi... Đợi anh một chút thôi... Điệp...
Chu Điệp sững người. Cái tên "Điệp" thoát ra từ miệng anh khiến tim cô thắt lại. Nhưng ngay sau đó, sự lý trí đến tàn nhẫn lại trỗi dậy. Cô tự nhủ rằng chắc chắn anh đang gọi một người con gái nào đó trùng tên với mình, hoặc có lẽ là một "bạch nguyệt quang" nào đó mà anh đã giấu kín suốt bao năm qua. Bởi vì trong suy nghĩ của cô, Hạ Tây Thừa không có lý do gì để gọi tên cô bằng một tông giọng tha thiết đến nhường ấy. Giữa họ chỉ là một thỏa thuận, và cô chưa bao giờ cho phép anh bước vào vùng an toàn của cảm xúc để có thể gọi tên cô một cách thân mật như vậy.
Cô nhìn người đàn ông đang chìm trong mộng mị, lòng trào dâng một cảm giác phức tạp. Nếu anh thực sự có một người trong lòng, tại sao anh lại đồng ý kết hôn với cô? Tại sao anh lại cam tâm tình nguyện đóng vai người chồng hư hỏng để bảo vệ một người phụ nữ lạnh nhạt như cô?
Chu Điệp rút tay lại, cảm giác hơi ấm từ lòng bàn tay anh vẫn còn vương vấn. Cô đứng dậy, bước ra phía ban công để hít thở không khí trong lành, cố gắng xua tan sự xao động đang lớn dần trong lồng ngực. Cô tự nhắc nhở bản thân về thời hạn ba năm, về bản hợp đồng và về con số 10% ít ỏi. Thế nhưng, tiếng gọi "Điệp" đầy vỡ vụn kia cứ ám ảnh cô mãi không thôi.
Chiều muộn, khi Hạ Tây Thừa dần tỉnh lại, anh thấy Chu Điệp đang ngồi làm việc trên chiếc ghế bành cạnh giường. Anh định lên tiếng trêu chọc như mọi khi, nhưng khi thấy đôi mắt hơi thâm quầng và vẻ mệt mỏi của cô, anh lại im lặng.
"Cảm ơn em," anh nói nhỏ, giọng vẫn còn run.
Chu Điệp không ngước mắt lên khỏi màn hình máy tính, cô đáp bằng tông giọng bình thản nhất có thể: "Không có gì. Đó là trách nhiệm của người cùng nhà. Cậu ngủ mơ, gọi tên một người tên Điệp. Bạn gái cũ của cậu sao?"
Hạ Tây Thừa khựng lại, một tia sáng phức tạp lướt qua mắt anh rồi biến mất trong chớp mắt. Anh khẽ cười, nụ cười nhạt nhẽo và đầy vẻ che giấu.
"Ừ, một người mà tôi đã thích từ rất lâu rồi. Tiếc là... cô ấy không biết."
Chu Điệp nghe thấy tiếng lòng mình vỡ ra một nhịp nhỏ, nhưng cô vẫn mỉm cười lịch sự, gập máy tính lại: "Vậy thì cậu nên nghỉ ngơi đi để sớm gặp lại cô ấy. Tôi ra ngoài mua thêm chút đồ ăn."
Cô quay lưng bước đi, không hề hay biết Hạ Tây Thừa đang nhìn theo bóng lưng cô bằng tất cả sự thâm tình mà anh chưa một lần dám thổ lộ. Người tên "Điệp" ấy đang đứng ngay trước mặt anh, nhưng khoảng cách giữa họ lại xa xôi hơn cả vạn dặm dài của sự lý trí.