Vài ngày sau khi Hạ Tây Thừa khỏi bệnh, cuộc sống của họ quay trở lại quỹ đạo của những người dưng chung lối. Chu Điệp vẫn bận rộn với những dự án truyền thông, nhưng thỉnh thoảng, thanh âm khàn đặc gọi tên "Điệp" trong cơn mê sảng của anh lại bất chợt hiện về, khiến cô không sao tập trung nổi.
Buổi tối cuối tuần, Chu Điệp có hẹn tại một buổi tiệc gây quỹ kín của giới doanh nhân. Hạ Tây Thừa xuất hiện bên cạnh cô với tư cách người chồng đồng hành. Anh mặc bộ suit xanh thẫm may đo riêng, khí chất cao ngạo và phóng túng thường ngày dường như đã được tiết chế lại, nhường chỗ cho vẻ lịch lãm đầy nam tính.
Trong lúc Chu Điệp đang trò chuyện cùng vài đối tác phía sảnh chính, một người đàn ông lạ mặt với phong thái hào sảng bước tới. Ngay khi nhìn thấy Hạ Tây Thừa, người đó đã cười lớn rồi vỗ mạnh vào vai anh.
"Tây Thừa! Lâu lắm không gặp. Nghe nói cậu kết hôn rồi, tôi cứ tưởng đó là tin vịt cơ đấy. Một kẻ như cậu mà cũng chịu chui đầu vào rổ sao?"
Hạ Tây Thừa hơi khựng lại, nheo mắt nhìn người đối diện rồi khẽ mỉm cười xã giao: "Lâm tổng, lâu rồi không gặp."
Người đàn ông tên Lâm kia không hề nhận ra bầu không khí gượng gạo, anh ta nhìn sang Chu Điệp, ánh mắt đầy vẻ dò xét và tán thưởng: "Đây chắc hẳn là phu nhân. Chào chị, tôi là bạn cùng câu lạc bộ đua xe cũ của Thừa. Thật không ngờ, cuối cùng cậu ấy cũng tìm được bến đỗ."
Chu Điệp mỉm cười lịch sự, đưa tay ra bắt: "Chào anh, tôi là Chu Điệp."
Nghe đến cái tên này, vẻ mặt Lâm tổng đột ngột biến hóa. Anh ta sững sờ mất vài giây, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người rồi thốt lên một câu đầy ẩn ý: "Chu Điệp? Họ Chu sao? À... tôi hiểu rồi. Hèn gì năm đó thằng chả lại phát điên như thế."
Hạ Tây Thừa ngay lập tức ngắt lời, giọng anh trầm xuống và mang theo sự cảnh cáo rõ rệt: "Lâm, cậu uống hơi nhiều rồi đấy. Chúng tôi còn có việc, đi trước đây."
Anh không đợi bạn mình nói thêm, trực tiếp nắm lấy cổ tay Chu Điệp kéo đi về phía khu vực vắng người. Nhưng sự tò mò trong lòng Chu Điệp đã bị khơi mào. Sự đường đột và biểu cảm của người đàn ông tên Lâm kia rõ ràng là về một bí mật mà cô không hề hay biết.
"Năm đó cậu phát điên vì ai cơ?" Chu Điệp hỏi, giọng cô thản nhiên như đang hỏi về một bản tin thời sự, nhưng đôi mắt lại chăm chú quan sát từng biểu cảm trên gương mặt anh.
Hạ Tây Thừa dừng bước, anh buông tay cô ra, quay người lại tựa lưng vào thức cột đá. Anh lấy ra một hộp kẹo bạc hà, thong thả bỏ một viên vào miệng, tìm lại vẻ bất cần thường ngày: "Chuyện cũ thôi, thời trẻ trâu ai chẳng có lúc bốc đồng. Đua xe thua một trận, đập nát cái xe, thế là thành phát điên trong miệng bọn họ thôi."
"Thật sao?" Chu Điệp bước tới gần một bước, "Tôi cảm giác Lâm tổng không nói về một chiếc xe."
Hạ Tây Thừa cúi xuống nhìn cô, khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể thấy được hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh. Anh khẽ cười, hơi thở mang theo vị bạc hà mát lạnh: "Giám đốc Chu, em đang ghen à? Hay là em đang tò mò về 90% cuộc đời mà chúng ta đã thỏa thuận là không xâm phạm của nhau?"
Câu nói của anh trúng phóc vào tử huyệt của cô. Chu Điệp khựng lại, sự lý trí nhanh chóng kéo cô về thực tại. Đúng vậy, cô không có quyền tò mò, cũng không có lý do gì để bận tâm về quá khứ của anh. Nhưng trái tim cô lại phản chủ, nó đập nhanh hơn bình thường một nhịp khi nghĩ đến việc có một cô gái nào đó đã từng khiến người đàn ông kiêu ngạo này phải "phát điên".
Suốt cả quãng đường về nhà, Chu Điệp không nói thêm câu nào. Cô bắt đầu xâu chuỗi lại mọi thứ: cái tên trong cơn mơ, thái độ của bạn cũ anh, và cả cái gật đầu không do dự của anh năm cuối đại học. Có một giả thuyết nảy ra trong đầu cô, một giả thuyết điên rồ đến mức cô không dám tin vào nó.
Hạ Tây Thừa nhìn bóng lưng của cô khuất sau cánh cửa phòng ngủ, nụ cười trên môi anh vụt tắt. Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, lòng thầm trách sự lỡ lời của gã bạn cũ. Bí mật đó, anh đã định mang theo xuống mồ, bởi anh biết rất rõ, với một người coi trọng quy tắc và sự tỉnh táo như Chu Điệp, tình yêu quá nồng cháy của anh có khi lại là thứ khiến cô muốn chạy trốn nhanh nhất.