MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMười Năm Chờ Tuyết TanChương 10

Mười Năm Chờ Tuyết Tan

Chương 10

779 từ · ~4 phút đọc

Thời gian là một khái niệm vừa tàn nhẫn vừa công bằng. Nó không vì sự do dự của bất kỳ ai mà dừng lại, cũng không vì nỗi sợ hãi của một ai đó mà trôi nhanh hơn. Chu Điệp nhìn tờ lịch trên bàn làm việc, những ô vuông nhỏ của tháng cuối cùng trong năm thứ ba đang dần bị gạch chéo. Chỉ còn chưa đầy ba mươi ngày nữa, bản hợp đồng hôn nhân giữa cô và Hạ Tây Thừa sẽ chính thức hết hiệu lực.

Buổi đêm trong căn hộ cao cấp yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ chạy tích tắc. Chu Điệp ngồi trước bàn làm việc, ánh đèn bàn tỏa ra một vùng sáng nhỏ hẹp, bao trùm lấy tờ đơn ly hôn đã được soạn sẵn theo mẫu chuẩn pháp lý. Cô vốn là người quyết đoán, trong công việc, cô có thể ký kết những hợp đồng trị giá hàng chục tỷ đồng chỉ trong một cái chớp mắt. Nhưng lúc này, khi cầm chiếc bút máy trên tay, cô lại thấy nó nặng như nghìn cân.

Phần tên của hai bên đã được in rõ ràng. Chỉ cần một chữ ký của cô, rồi sau đó là của anh, vở kịch hoàn hảo này sẽ hạ màn. Chu Điệp hạ ngòi bút xuống mặt giấy, nhưng rồi lại khựng lại.

Cô bất chợt nhớ đến đĩa táo gọt sẵn đêm qua, nhớ đến tách trà hoa cúc vẫn còn hơi ấm mỗi khi cô tăng ca về muộn, và cả tiếng gọi "Điệp" khàn đục trong cơn mê sảng của anh. Những chi tiết nhỏ nhặt ấy vốn không nên tồn tại trong một mối quan hệ hợp tác, nhưng chúng lại giống như những sợi tơ hồng mảnh mai, âm thầm quấn quýt lấy tâm trí cô suốt thời gian qua. Cô bắt đầu tự hỏi, nếu sau này không còn Hạ Tây Thừa, căn nhà này sẽ trống trải đến mức nào? Nếu không còn người đàn ông luôn tình nguyện làm "vai phản diện" để che chở cho cô, liệu cô có đủ sức mạnh để đối diện với sự áp chế từ gia đình hay không?

Tiếng bước chân nhẹ nhàng ngoài phòng khách cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Hạ Tây Thừa đi ngang qua phòng làm việc, thấy cửa khép hờ và ánh đèn vẫn sáng, anh dừng lại một chút nhưng không đẩy cửa vào. Qua khe cửa hẹp, anh nhìn thấy bóng lưng mảnh mai của cô đang cúi xuống bàn. Anh đoán được cô đang làm gì. Anh biết ngày này rồi cũng sẽ tới, bởi vì chính anh là người đã đồng ý với mọi điều khoản mà cô đưa ra từ ba năm trước.

Chu Điệp nghe thấy tiếng thở dài rất khẽ của anh ngoài cửa trước khi tiếng bước chân lùi xa dần. Cô đặt bút xuống, đốt ngón tay vì siết chặt mà trở nên trắng bệch. Lần đầu tiên trong đời, người luôn tôn thờ quy tắc như cô cảm thấy muốn phá vỡ chính những gì mình đã thiết lập.

Mối quan hệ này là một sự thỏa thuận tỉnh táo, cô luôn tự nhủ như vậy. Nhưng sự tỉnh táo đó dường như đang bị lung lay bởi chính những rung động mà cô hằng phủ nhận. 10% cuộc đời mà cô dành cho hôn nhân, không biết từ lúc nào đã bắt đầu xâm lấn sang 90% còn lại. Cô nhận ra mình không sợ việc ly hôn, mà cô sợ phải quay lại cuộc sống một mình như trước đây, nơi cô là một "đứa trẻ ngoan" hoàn hảo nhưng không có lấy một hơi ấm chân thật để tựa vào.

Chu Điệp thở hắt ra một hơi, cô gập tờ đơn ly hôn lại, giấu nó vào sâu trong ngăn kéo bàn làm việc. Cô chưa thể ký ngay lúc này. Cô cần một lý do, hoặc có lẽ là một cái cớ để kéo dài thêm sự hiện diện của anh trong cuộc đời mình. Nhưng trong thế giới của những người lý trí, việc thừa nhận mình cần một người khác là điều khó khăn nhất.

Đêm đó, Chu Điệp nằm trên giường, nhìn sang phía căn phòng bên kia hành lang. Cánh cửa vẫn khép chặt, cũng như ranh giới mong manh giữa họ vẫn chưa có ai thực sự dám bước qua. Hạn chót đang đến gần, và mỗi giây trôi qua đều giống như một lời cảnh cáo rằng nếu cô không chủ động, biến số duy nhất trong đời cô sẽ biến mất mãi mãi.